Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Không Theo Đuổi Cậu Nữa

Tôi vất vả trăm cay nghìn đắng mới theo đuổi được Tạ Thư Ngôn, vừa chuẩn bị làm một trận quên trời quên đất. Mở mắt ra, tôi lại quay về năm năm trước. Thiếu gia Tạ gia mười tám tuổi cao quý kiêu ngạo, không chút nể tình ném thẳng một lá thư tình vào mặt tôi. “Tôi, Tạ Thư Ngôn đây, có thích chó cũng không thích cô.” “Khuyên cô sớm dập cái ý nghĩ đó đi, không thì đừng trách tôi không khách khí!” Trời sụp rồi! Con vịt sắp tới miệng lại bay mất như vậy?

Công chúa Bạch Tuyết

Công chúa Bạch Tuyết Tôi xuyên thành mẹ kế của Bạch Tuyết, mỗi ngày đều phải nói chuyện với gương. Tôi hỏi ma kính: “Trên thế giới này ai là người đẹp nhất?” Ma kính im lặng một lúc: “Là Bạch Tuyết jpg.” Ánh mắt tôi sáng lên: “Đúng rồi, chính cô ta, gửi tiếp đi, tôi thích xem lắm!” “Cảnh tắm thì đừng làm mờ, đều là con gái cả, sợ gì chứ?”

Khi người từng nhân danh công lý lại biến thành kẻ có tội, vậy ai mới là người trả lại sự thật

Tôi livestream xem mệnh, lại ghép nối trúng một luật sư nổi tiếng trên mạng. Hắn nhờ tôi tính thử xem vụ kiện sắp tới có thể thắng hay không. Tôi nhìn về phía sau lưng hắn, lặng lẽ không nói lời nào. Khi người từng nhân danh công lý lại biến thành kẻ có tội, vậy ai mới là người trả lại sự thật.

Đổi Người Ở Rể

Đổi Người Ở Rể Bạn trai tôi trước khi ở rể, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng gây sốt:【Bạn gái thuộc gia đình siêu giàu (A9), chỉ đưa ra một căn hộ cao cấp 180m2 ở trung tâm thành phố, 5 triệu tệ tiền mặt và một chiếc Porsche đã bắt tôi ở rể, có phải tôi bị hớ không?】 Dưới phần bình luận, có một ID nhảy vào khuyên anh ta hết lời: 【Ở chỗ chúng tôi cũng có người điều kiện tương đương cậu, cuối cùng lấy được con gái Thị trưởng đấy, điều kiện của cậu căn bản không cần phải ở rể!】 【Rõ ràng là nhà gái đang tính kế cậu, chạy ngay đi! Bắt cô ta tăng thêm giá, không tăng thì đổi người!】 Tôi càng xem càng thấy lạnh lòng, tự trấn an mình có lẽ chỉ là trùng hợp. Nhưng đến trước cửa Cục Dân chính, bạn trai đột nhiên buông tay tôi ra. Khuôn mặt anh ta đầy vẻ tủi nh/ục và chính nghĩa: “Em có biết cái giá của việc ở rể là gì không? Cả đời bị người ta chỉ trỏ, cái anh cần không phải là tiền mà là tôn nghiêm!” “Anh là con trai trưởng, bố mẹ anh tuy là nông dân nhưng để anh ở rể là phản bội tổ tiên! Em phải đưa ra thành ý, nếu không thì tại sao anh phải ở rể nhà em mà không ở rể nhà con gái Thị trưởng?” Thế nhưng, cái ID nhảy tới nhảy lui trong bài đăng đó, kẻ khuyên anh ta đòi giá trên trời… Lại chính là đối tượng liên hôn của tôi.

Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn

Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo. Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ. “Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?” Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt. “Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.” Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động. Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên. Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược. Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.

Trang điểm cho người chết

Tôi là một chuyên viên trang điểm cho người đã khuất, khi đang livestream chia sẻ kiến thức trang điểm, thì nữ minh tinh hạng nhất đích thân gọi tên tôi, muốn tôi trang điểm cho cô ta. Giọng điệu cô ta khinh miệt: “Được tôi cho trang điểm, là vinh hạnh mà cô – một thợ trang điểm nhỏ nhoi như cô – tu tám đời mới có được.” Nhưng cô ta không biết, tôi chỉ trang điểm cho người chết. Khí tử càng nặng, càng đẹp, càng ăn phấn.

Màn Phản Kích Của Kẻ Bị Coi Thường

Màn Phản Kích Của Kẻ Bị Coi Thường Mẹ tôi là kiểu phụ nữ hiền như cục bột, còn ba thì thuộc dạng thật thà vô đối. Mà người ta hay nói: “Vật cực tất phản”, thế là hai người đó lại sinh ra tôi, một “hắc quả phụ” quậy tung trời”. Ba tuổi, tôi bỏ thu0^c xổ vô ống nước rồi châm pháo nổ tung nhà vệ sinh công cộng. Năm tuổi, tôi lén lấy nội y của dì Vương quăng vào chăn của chú Triệu, người có bà vợ dữ như cọp. Bảy tuổi, tôi giả danh ba mình viết thư tình cho quả phụ nhà bên. Mười tuổi, tôi suýt chém bay “ông già biến thái dụ trẻ con bằng kẹo”, sau đó treo ông ta lủng lẳng trên cành cây, suýt nữa thành “người tr.e o c/ổ” phiên bản sống. Vì cái danh “con gái phá làng phá xóm” của tôi, ba mẹ không dám về quê mười mấy năm trời. Mãi đến năm tôi tốt nghiệp đại học, điện thoại của bác cả vang lên, mở màn một vở hài kịch đỉnh cao: “Nhà tụi bây không có con trai là tuyệt hậu đó nghen. Bây giờ phải bàn lại chuyện thừa kế.” “Tao kiếm cho con nhỏ nhà bây một mối rồi. Gả nó đi đổi 50 vạn tiền cưới cho con trai tao lấy vợ.” “Đất đai tài sản kiểm kê hết lại, để hết cho thằng cháu tao làm của hồi môn.” “Nghe theo tao, mai mốt tụi bây còn được chôn ở tổ phần tổ tiên.” Ủa? Nhà tôi có mồ tổ hồi nào vậy? Sao không nói sớm? Tôi còn chưa từng đào mộ ai mà!

Không Còn Là Vợ Anh Nữa

Không Còn Là Vợ Anh Nữa Tiểu tam gửi cho tôi ảnh thân mật của cô ta với chồng tôi, kèm dòng chữ: “Chồng chị nói chị như một con cá ch//ết.” Tôi không trả lời. Tôi gọi thẳng cho xưởng in, yêu cầu in gấp 1.500 bản, dán kín toàn bộ khu chung cư nhà cô ta. Ngày hôm sau, cô ta khóc lóc gọi điện cầu xin tôi, nói rằng mình biết sai rồi. Tôi cười: “Đừng vội. Món này chỉ mới là khai vị. Phần quà lớn hơn, tôi chuẩn bị cho cả hai người.”

Tổng Tài Giấu Thân Phận, Chỉ Muốn Ở Bên Tôi

Tôi đi quán bar gọi nam người mẫu, không ngờ lại gọi trúng nam thần từng thầm thích hồi cấp ba. Nhìn đóa hoa cao ngạo rơi khỏi thần đàn, tôi không giấu được xót xa, vung tay một cái: “Đừng làm nghề này nữa, sau này tôi nuôi anh.” Hứa An nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia u tối khó nhận ra. Nhưng cuối cùng anh vẫn không từ chối, theo tôi về nhà. Cho đến khi tôi vô tình nghe được anh nói chuyện với người khác. “Chỉ vì một dự án nhỏ có hai trăm triệu mà gọi điện tới làm phiền thế giới hai người của tôi với vợ tôi.” “Tôi khó khăn lắm mới dụ được cô ấy ở bên tôi, anh mà lỡ miệng nói ra thì xong đời.”

Nuôi Chó Nhỏ Giả Phá Sản

Năm thứ mười tôi theo đuổi Kỷ Yến Châu. Nhà họ Kỷ phá sản. Tôi thay anh trả sạch nợ nần, ép anh mỗi ngày phải ở bên cạnh tôi. Kỷ Yến Châu rất ngoan, lần nào cũng vô điều kiện nghe theo mọi mệnh lệnh của tôi. Nhưng dạo gần đây, thái độ của Kỷ Yến Châu đối với tôi càng lúc càng lạnh nhạt. Khi nói chuyện với tôi, anh luôn lơ đãng, không tập trung. Lần này, khi Kỷ Yến Châu lại nghiêng người né tránh nụ hôn của tôi, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận bay qua: 【Nếu tôi nhớ không nhầm thì hôm nay chính là ngày nữ chính bảo bối về nước đúng không?】 【Bảo sao dạo này nam chính cứ từ chối nữ phụ, thì ra là nữ chính bảo bối đã quay về rồi, cuối cùng cũng được xem tình yêu ngọt ngào rồi.】 【Đúng vậy đúng vậy! Nam chính ghét cô ta chết đi được, mỗi ngày còn phải giả vờ rất cam tâm tình nguyện nữa!】 Giúp anh trả nợ mà đến chút ấm ức này cũng không chịu nổi sao? Tay tôi đang túm cổ áo Kỷ Yến Châu bỗng buông lỏng. Một cái tát giáng thẳng lên mặt anh, tôi lạnh giọng nói: “Kỷ Yến Châu, anh rất ghét tôi sao?”

Giết chó là tội ác

Vợ tôi nuôi một con chó suốt năm năm, vậy mà bị ba cô ấy giết thịt ăn mất. Thời kỳ dịch bệnh không được ra ngoài, cảm cúm cũng chẳng thể ra tiệm thuốc mua thuốc, đúng lúc anh trai của vợ bị cảm. Ba cô ấy nghĩ phải bồi bổ cho con trai, khi đó tôi và vợ vừa ra ngoài nhận rau, hiếm khi cô ấy được ra ngoài, liền kéo tôi dạo lén dưới lầu nửa tiếng để hít thở. Kết quả là khi chúng tôi quay về, con chó đã bị chặt ra từng khúc, cho hết vào chậu, đầu chó thì bị ném vào thùng rác. Vợ tôi sụp đổ tại chỗ, khóc òa lên: “Ba giết cầu cầu của con rồi!” — Cầu Cầu chính là tên con chó. Ba cô ấy nói: “Sớm nên giết rồi, con chó này từ khi dọn đến nhà mới, đêm nào cũng sủa, sủa suốt hai năm trời, mày thì chẳng quản được, tao sớm đã muốn giết nó rồi.” Thật ra chuyện Cầu Cầu hay sủa đêm, chúng tôi cũng từng nghĩ cách rồi. Đeo mõm, đeo vòng chống sủa đều đã thử qua, mỗi lần Cầu Cầu bị điện giật vì sủa thì tru lên “ao ô ao ô”, vợ tôi lại thương nó đến phát khóc, ôm nó mà dỗ, bảo nó đừng sủa nữa. Nhưng Cầu Cầu như thể được huấn luyện vậy, từ khi dọn về nhà mới, nó cứ chạy ra cửa chính, đúng 11 giờ đêm bắt đầu sủa, sủa đến tận 1 giờ sáng, đủ hai tiếng. Anh vợ đứng bên cạnh còn cười, tôi hỏi hắn lúc giết chó có ngăn lại không. Hắn nói không những không ngăn mà còn giúp giữ chặt.

Gia đình kỳ lạ

Ba mẹ tôi rất mắn đẻ. Tám năm liền sinh ba đứa, mỗi đứa đều có cấu hình nam nữ chính trong tiểu thuyết. Anh cả biết đọc tâm. Anh hai thấy được ma. Em ba có hệ thống. Đến lượt tôi, đứa út. Ba mẹ bình luận cay nghiệt: “Biết ăn, biết động, còn sống, thế là tốt rồi!” Tôi không phục, cực kỳ không phục! Năm tuổi, tôi biểu diễn nuốt trứng gà sống. Anh cả vung tay đập một cái, mặt đầy chán ghét: “Đồ ngốc, biết là em thích thể hiện, nhưng… trứng gà này có độc.” Tôi: “.” Tám tuổi, tôi giận dỗi bỏ nhà đi, đi theo bạn học về nhà nó. Anh hai lập tức đuổi tới, tay trái quăng ra bùa nổ, tay phải bóp chặt yết hầu định mệnh của tôi, hét lên: “Tiểu Niệm, bạn học của em chết lâu rồi! Nó muốn kéo em theo nó xuống Hoàng Tuyền!” Tôi: “..” Mười lăm tuổi, tôi ôm chân ba mẹ khóc lóc: “Ba! Mẹ! Con rốt cuộc có phải con ruột của hai người không?!” Chị ba lặng lẽ đi ngang qua: “Ồn quá… à, Tiểu Niệm, đừng hiểu lầm, chị nói không phải em, mà là cái hệ thống rác rưởi trong đầu chị.” Tôi: “…” Được rồi, tôi phục, thật sự phục. Làm người bình thường cũng tốt. Cho đến một ngày, một cô gái tự xưng là người trọng sinh xuất hiện trước mặt tôi: “Cậu chính là Trì Niệm? Ngôi sao quốc tế tương lai, Trì Niệm!! Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi!”