Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Em Gái Báo Thù

Em gái tôi bẩm sinh đã mang chứng nhân cách phản xã hội. Nó từng bỏ mảnh thủy tinh vào sữa của tôi, nhìn tôi nôn ra máu phải nhập viện mà vỗ tay reo mừng. Nó sẽ bò lên giường tôi lúc nửa đêm, tìm cách dùng dao cắt cổ tôi. Về sau, tôi bị bạo lực học đường hành hạ đến chết. Nó để tóc dài, mặc quần áo của tôi, hóa trang thành tôi rồi bước vào trường học.

Người Đồng Hành Khám Thai

Người Đồng Hành Khám Thai Giai đoạn cuối thai kỳ, một tổng tài bận rộn như chồng tôi vẫn ngày đêm vùi đầu vào dự án ở nước ngoài, nhiều đêm thức trắng trong thư phòng. Ấy vậy mà, anh vẫn tranh thủ những khoảnh khắc hiếm hoi để giúp tôi bôi dầu chống rạn, còn hứa sau khi dự án kết thúc sẽ dành trọn thời gian cho mẹ con tôi. Tôi thương anh, nên hôm sau đi khám thai, tôi đặc biệt đặt dịch vụ có người đi cùng, chỉ để anh khỏi phải tất bật chạy về. Không ngờ, đến đón tôi lại là chiếc xe BYD quen thuộc – mẫu xe mà năm xưa chúng tôi từng vay mượn mới mua được, khi còn tay trắng. Quãng ngày cơ cực, hai vợ chồng ăn ngủ trong chính chiếc xe ấy. Thế nhưng, giờ đây bên trong lại treo đầy búp bê Mỹ Dương Dương, ghế phụ còn dán nhãn: “Chỗ ngồi riêng của công chúa nhỏ”. Cô gái lái xe niềm nở, bắt gặp ánh mắt tôi nhìn quanh, liền dịu dàng giới thiệu: “Chị thấy xe đẹp đúng không? Đây là món quà bạn trai em dành dụm hai năm lương để mua. Anh ấy không giàu, nhưng yêu em hết lòng.” Tôi cố thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay trước cổng bệnh viện, tôi lại tận mắt thấy người chồng tổng tài, vốn dĩ đang “công tác trời Tây”, lúc này khoác trên mình chiếc áo có dòng chữ “người đồng hành khám thai”. Anh không để lộ cảm xúc, giọng nhạt nhẽo: “Thưa cô, cần tôi đưa vào phòng chuyên khoa không?” Tôi khẽ lắc đầu, môi đắng nghét: “Không cần. Phiền anh đưa tôi đi đăng ký làm thủ thuật p//há th//ai.”

Chính Thê Không Dễ Chọc

Chính Thê Không Dễ Chọc Trong ta/ng lễ của con trai. Tiểu thiếp của Lục Minh ôm một bé trai hôn mê xông vào linh đường, quỳ rạp trước linh vị, cầu xin phu nhân cứu lấy hài tử của nàng. Phu nhân giả vờ nổi giận: “Đây là chốn ngươi có thể tùy tiện đặt chân vào sao? Cút đi!” Nhưng ả không cam lòng, bò đến trước mặt ta: “Phu nhân, xin người thương xót…” Ta đỡ ả dậy, mỉm cười ôn hòa, sắp xếp cho mẹ con họ ở lại trong phủ. Tông thân đều khen ta khoan hậu độ lượng, ngay cả bà mẫu cũng ánh lên vẻ hài lòng. Chỉ là… ta ghé sát tai nữ nhi khẽ dặn: “Linh Nhi, nhìn cho rõ, đối phó với tiểu thiếp thế nào, hôm nay nương chỉ dạy con một lần.”

Ái Tình Cưỡng Đoạt

Ép buộc nam phụ – kẻ luôn thầm yêu nữ chính – phải kết hôn với tôi. Hễ tôi thấy khó chịu liền cưỡng ép anh ta cưỡi ngựa. “Chỉ cần nữ thần của anh khiến tôi ghê tởm một lần, tôi sẽ hành hạ anh một lần, hiểu chưa?” Hạ Thời Thâm nghiến răng, ánh mắt dữ dội trừng tôi, giọng khàn khàn. “Kiều Sinh, em sẽ hối hận.” Tôi chẳng mấy để tâm. Sau này, nữ chính khiêu khích tôi quá thường xuyên. Trên giường tôi quả thực không chịu nổi, đành bắt đầu tránh né anh ta. Nhưng lại vô tình bắt gặp Hạ Thời Thâm nói với nữ chính: “Gần đây vợ tôi có chút lạnh nhạt, cô có thể lại xuất hiện trước mặt cô ấy một vòng không?” Nữ chính đau lòng cho anh ta: ? Đạn mạc thay anh ta bất bình: 【Anh trai à???】  

Sinh Sinh Bất Tức

Sinh Sinh Bất Tức Khi ta xuyên không tới đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Thiên hạ đã thái bình, tân đế đăng cơ. Người con gái đã cùng hắn sẻ chia gian khổ, không rời không bỏ lại bị ban một chén rượu đ/ộc. Còn ta, lại là đích nữ của vương gia, danh môn vọng tộc, là Hoàng hậu sắp được hắn nghênh cưới. Ta nhìn người con gái đang uống rượu đ/ộc và hỏi: “Nàng có biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh một tiếng, mồ hôi đầm đìa: “Sợ ta chưa chet?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ nàng chet.”

Ba người trong số anh ấy

Trước khi kết hôn, tôi cùng bạn trai đi cắm trại ngoài trời. Nửa đêm, hắn lén ra ngoài, ngủ lại trong lều của bạn thân tôi đến tận sáng hôm sau. Tôi chết lặng. Nếu hắn ở đó, vậy người cùng tôi trải qua đêm xuân nồng nàn tối qua… Người hôn khắp thân thể tôi… Lại là ai?

Cả nhà nghe được tiếng lòng tôi

Tôi bị một chiếc xe đạp công cộng đâm xuyên không. Không phải siêu xe, không phải xe tải, mà là một chiếc xe đạp công cộng mở khoá bằng quét mã. Đúng là hết chỗ nói! Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nằm trong một phòng bệnh sang trọng chẳng khác nào phòng tổng thống của khách sạn năm sao. Bên giường là một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc quý phái, một anh đẹp trai mặt lạnh mặc vest chỉnh tề, còn có một chàng trai trẻ đeo khẩu trang mà vẫn không giấu được vẻ điển trai. “Tôi là ai đây mấy người là ai?” Tôi cảnh giác rụt cổ lại. Không lẽ là băng đảng buôn bán nội tạng? Nhưng mà nhìn nhan sắc này thì có vẻ không giống. Người phụ nữ trung niên xinh đẹp nắm lấy tay tôi, nước mắt tuôn trào: “Con à, chúng ta là cha mẹ ruột của con đây!” Tôi: “???”

Lệnh Ý công chúa không có cha

Lệnh Ý công chúa không có cha “Ta sớm muộn gì cũng sẽ ch .t trên giường của ngươi.” “Đây chính là cái giá của việc thô/ng dâ m đó, tỷ phu.” Ta níu lấy đai áo hắn. “Giang, Tử, Phù!” Phó Kiều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn nát hàm răng sau, “Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không? Ngươi định gọi cả trăm năm nữa chắc?” “Một trăm năm thì lâu quá, đợi ngươi thật sự chết trên giường ta, ta sẽ thôi gọi.” Phó Kiều thở dài một tiếng. Tháng sau hắn sẽ Nam chinh. Trước khi lên đường, hắn đặc biệt tới tìm ta, vụng trộm lần cuối. Vì sao lại nói là vụng trộm? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, mà lúc này chúng ta đang giải y hoan lạc ngay trong khuê phòng tiểu các của ta.

Kiếp Này Xin Trả Lại Chàng

Kiếp Này Xin Trả Lại Chàng Cả một kiếp này, ta nhọc lòng mưu tính, cuối cùng cũng có được Thẩm Hàn Chu — nhưng kết cục lại chỉ là một đôi oán lữ gắn bó trong oán hận. Kẻ hắn thật lòng yêu luôn là vị giả thiên kim kia — người đã cướp đi mười mấy năm phú quý vốn nên thuộc về ta. Thế nên, hắn hận ta. Hắn hận ta khiến muội muội thanh mai của hắn trở thành kẻ ngây dại. Hắn càng hận ta vì bao nhiêu tội nghiệt, để rồi Thẩm gia vì ta mà rơi vào cảnh nhà tan cửa nát. Ấy vậy mà, đến phút cuối cùng — người quỳ nơi bậc ngọc lại chính là hắn. Dùng cả tính mạng của mình, chỉ để đổi lấy cho ta một con đường sống. Khi ấy hắn nói: “Giang Yến Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược lại…” “Ta thà rằng hôm ấy đã không đưa tay kéo nàng vào đời mình.” Khi một lần nữa mở mắt, ta đã trở về thời điểm năm ấy — lúc vừa mới được đón trở về Thượng thư phủ. Trước mắt ta là một thiếu niên trẻ tuổi, đôi mắt ôn hòa, nét mặt hiền lành. Chính là Thẩm Hàn Chu. Kiếp này, ta nguyện buông tay. Để hắn được bình an, không vướng vào ta nữa.

Chiến Lược Tự Chinh Phục Của Đầu Bếp

Em trai của vị hôn phu là một quý ông rất giữ gìn trinh tiết. Nhưng sau khi anh trai anh ấy bỏ trốn khỏi hôn lễ, anh ta bị ép phải cưới tôi. Đêm hôm đó, Thẩm Tứ Nhiên lạnh lùng đặt ra ba điều với tôi: “Tôi chỉ đang thay anh trai tôi thực hiện cuộc hôn nhân này, ba năm sau chúng ta ly hôn.” “Tôi có chứng sạch sẽ, chúng ta ngủ riêng.” “Đừng gọi tôi là chồng, tôi cũng sẽ không gọi em là vợ, chỉ là đóng vai tạm thời thôi.” Ba năm sau, tôi đưa giấy ly hôn. Nhưng anh ấy đột nhiên đỏ mắt, vừa khóc vừa lao ra ban công: “Đã hôn rồi, đã ngủ rồi, em nói em không chịu trách nhiệm sao? Lạy trời, anh không sống nổi!” Tôi: ?

Nam Sinh

Nam Sinh Xuyên vào phó bản học đường trong trò chơi kinh dị. Tôi là một “bình hoa ngốc nghếch”. Nam sinh thể thao bị say nắng ngất xỉu, mãi không tỉnh lại. Tôi ngậm nước trong miệng, cúi xuống hô hấp nhân tạo cho cậu ấy, cho đến khi cậu ấy đỏ bừng mặt, mở choàng mắt. Lớp trưởng bị oán quỷ đeo bám, tôi kịp thời chặn cửa thoát hiểm. Cậu ta im lặng nhìn chằm chằm tôi, nắm lấy tay tôi bắt tôi rửa sạch. Bạn cùng bàn hướng nội bị bắt nạt, tôi liều mình ra tay cứu giúp. Kéo cậu ấy trốn vào tủ dụng cụ, đích thân dỗ dành an ủi. Cho đến khi đồng hồ đếm ngược phó bản bắt đầu, đám quỷ nổi điên giết người. Người chơi hoảng loạn bỏ chạy tán loạn khắp nơi. Tôi tìm đến người chơi hung hăng nhất. “Chào, chào cậu, tôi có chìa khóa… Cậu có thể dẫn tôi cùng trốn thoát không?” Người chơi nhìn tôi với vẻ khinh khỉnh, nhưng câu nói lại bẩn đến mức không thể nghe nổi: “Được thôi, nhưng tôi muốn ngủ với cậu.”

Nam Sinh

Đam Mỹ
600 Tỷ Đổi Lấy Một Người

600 Tỷ Đổi Lấy Một Người Tôi đã công lược thành công, nhưng cuối cùng vẫn chọn rời khỏi thế giới này – rời đi đúng vào năm Phó Dịch Xuyên yêu tôi nhất, trở thành nốt chu sa vĩnh viễn trong lòng anh. Giữa 200 tỷ và tình yêu, đến kẻ ngốc cũng biết phải chọn gì. Khi tôi nằm dài cô độc trên hòn đảo tư nhân, vừa tắm nắng vừa trò chuyện về nhân sinh cùng một anh người mẫu cao 1m85… Trong đầu bỗng vang lên giọng nói quen thuộc. Hệ thống: “Ký chủ ơi, làm phiền chút… Có nhiệm vụ xuyên sách trị giá 300 tỷ, cô nhận không?” “Tại sao còn cao hơn lần trước 100 tỷ? Chắc chắn khó hơn, không làm.” “Vậy… 500 tỷ thì sao?” Tôi lập tức thấy cuộc trò chuyện về triết lý sống với anh người mẫu có thể tạm hoãn một chút. Nhưng giá cao thế này, chắc chắn là một nhiệm vụ mười phần ch .t chín phần. Thấy tôi còn do dự… …