Danh sách truyện hot gần đây
Mẹ Tôi – Chim Hoàng Yến Ly Hôn Rồi Bùng Cháy Sau khi bạch nguyệt quang của ba tôi từ nước ngoài về, cô ta mở miệng đòi mẹ tôi nhường chỗ. Mẹ tôi là kiểu ngây thơ ngu ngốc, chẳng tranh giành gì, chỉ cầu xin được đưa tôi đi cùng. Tôi lập tức giữ chặt lấy bà, t/ức đến muốn đội nón bảo hiểm cho bà luôn: “Mẹ! Mẹ muốn làm gì? Phải đòi tiền chứ!” “Cầm tiền của cái tên trung niên giàu có đó, đi nuôi mười thằng trai trẻ không phải thơm hơn à?” “Con á? Mẹ khỏi lo.” “Con sẽ dùng tiền của lão đó để nuôi mẹ suốt đời!”
Sau khi chú mèo tôi nuôi suốt năm năm qua đời, tôi luôn chìm trong buồn bã. Cho đến một ngày, hai tháng sau, tôi bất ngờ nhận được lời mời kết bạn trên WeChat: “Mẹ ơi, chuyển tiền cho con với.” “Dạo gần đây con quen một bé tam thể trên trời, đẹp tuyệt trần. Theo đuổi mãi mà vẫn chưa cưa đổ.” “Nhớ đốt cho con nhiều thịt gà, cá hồi đóng hộp với pate khô nhé, bé ấy thích mấy món đó.” “Yêu mẹ. Meo.” 1 Khi nhìn thấy dòng tin nhắn đó, tôi thực sự nghi ngờ bản thân đang quá đau buồn mà sinh ra ảo giác. Không nói đến chuyện mèo của tôi đã mất hai tháng rồi… Một con mèo thì sao có thể dùng điện thoại, lại còn biết dùng WeChat nhắn tin cho tôi? Nhưng không hiểu sao, tôi lại lưỡng lự rồi nhấn “Chấp nhận” lời mời. Có lẽ là để xem kẻ giả mạo này rốt cuộc là ai, mục đích là gì. Cũng có thể là vì trong lòng tôi vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi. Ảnh đại diện của người đó là một khối màu trắng. Tôi phóng to lên xem kỹ thì mới nhận ra: Là ảnh cận mặt một chú mèo trắng đang lim dim ngủ. Đôi mắt híp nhỏ, lông có phần khô xơ. Nhìn… xấu tệ. Tôi nhíu mày. Chắc chắn không phải là mèo của tôi. Còn chưa kịp thoát ảnh, tin nhắn liền ập tới như sóng vỗ: “Mẹ ơi, sao không nói gì vậy?” “Mẹ ơi, con biết tự chụp ảnh rồi đó! Vừa thay avatar mới, đẹp không?” “Là con nè, Trương Tiểu Tuấn!” Tôi cau mày. Giờ lừa đảo cũng tinh vi đến mức này sao? Ngay cả tên mèo nhà tôi cũng biết? “Mẹ không nhận ra con sao?” “Con là thật đó! Con có thể chứng minh!” “Con từng cứu mẹ lúc mẹ suýt ch/ết đuối!” “Lúc mẹ mất mùi, con cũng giúp mẹ đánh dấu lại!” Tôi thoáng khựng lại. Những chuyện này… đúng là đã từng xảy ra. Chỉ là… không giống hệt như nó nói. “Suýt ch/ết đuối” chẳng qua là hôm đó tôi ngâm bồn tắm hơi lâu,Trương Tiểu Tuấn đứng ngoài cửa kêu gào inh ỏi,Rồi lao vào một cú, rớt ngay vào bồn nước, hoảng loạn bám chặt lấy cổ tôi,Để lại ba vết sẹo không bao giờ mờ được. Còn chuyện “đánh dấu mùi”… Tôi nghiến răng, gõ mạnh vào khung chat: “Cậu tè bậy lên bộ ga gối mới thay của tôi đấy! Còn dám nói hả?!” Tin vừa gửi xong, đối phương im lặng vài giây. Sau đó là một tấm ảnh cận mặt khác, vẫn là chú mèo trắng ấy, mặt dí sát camera. “Mẹ đừng giận nữa, xem ảnh mới của con nè” Tôi càng nhìn càng tức. Mà càng tức… nước mắt càng tuôn. Cho đến cuối cùng, tôi ôm chặt điện thoại, vừa run vừa khóc. “Cậu thật sự là Trương Tiểu Tuấn sao? Thật sự là cậu sao?” Lần này đối phương không nhắn chữ. Mà gửi đến một đoạn ghi âm: “Meo meo meo meo, meo meo meo meo meo.” Tôi khóc nấc lên: “Tôi chẳng hiểu cậu nói gì cả…” Trương Tiểu Tuấn gửi thêm một dòng chữ: “Mẹ đúng là ngốc nghếch.” “Con nói, mẹ đừng khóc nữa, con vẫn luôn ở đây mà.”
Sau khi chinh phục được vị thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh nổi tiếng nóng nảy hung bạo, tôi hoàn toàn bay cao quên trời đất. Không cho anh hút thuốc, đua xe, còn bắt anh mỗi ngày quay video báo cáo hành tung cho tôi kiểm tra, thậm chí ép một người mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng như anh phải ăn quán vỉa hè cùng tôi. Anh lạnh mặt không nói gì, nhưng mỗi lần đều làm đúng theo yêu cầu của tôi. Tôi đắc ý vô cùng, chắc chắn rằng tên máu lạnh vô tình này đã hoàn toàn không thể rời xa tôi nữa rồi. Cuộn mình trên sofa, tôi đắc chí chỉ vào thanh chỉ số màu đỏ sắp đầy. “Thấy chưa, muốn công lược kiểu đàn ông hoang dã bất kham thế này thì phải dùng chiến thuật làm màu như tôi.” Hệ thống im lặng, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói: 【Ký chủ… nhầm rồi. Chỉ số màu đỏ đó không phải độ công lược, mà là giá trị sát khí. Nếu đạt đến 100% thì rất có thể anh ấy sẽ xử đẹp cô đấy!】 Tôi sợ đến mức run lên, bịch khoai tây chiên trong tay rơi thẳng xuống đất. Người đàn ông đang bưng trái cây đi về phía tôi hơi tối mắt lại, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. “Lại muốn giở trò gì nữa? Còn không qua ăn trái cây?” Đầu gối tôi mềm nhũn, lắp bắp nói: “Đột nhiên cảm thấy dưới đất khá mát, tôi quỳ ăn cũng được…”
Chiếc Yếm Định Mệnh Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách. Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất. Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi: “Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?” Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta: “Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.” Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại. Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ một câu của Thế tử: “Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh. Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy. Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu. Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy: “Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.” Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy. Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch… ……
Sơn Minh Hải Thệ Ta đã uống trọn ba năm thuốc tránh thai, nhưng ta uống rất vui vẻ, bởi vì đây chính là linh đan diệu dược giúp ta phi thăng. “Tiểu Đào Hoa, ngươi lại lén uống mấy bát thuốc tránh thai nữa rồi?” “Không nhiều đâu, chỉ ba bát thôi.” “…”
Xin Chào, Daddy Biết tôi đang hẹn hò với một tiểu thịt tươi mới nổi. Người chồng liên hôn của tôi – Tống Kinh Duy – lập tức bay xuyên đêm từ nước ngoài trở về. Tôi còn tưởng anh ta lại sắp nhắc nhở tôi đừng chơi đùa quá trớn. Sợ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của hai nhà Tống – Đường gì đó, mấy câu nhàm chán xưa cũ. Không ngờ, anh ta trực tiếp bịt mắt tôi, mang đến một căn biệt thự không rõ địa điểm. Nơi đó cửa đóng then cài, rèm chống sáng cũng kéo kín mít. Tôi thậm chí không phân biệt nổi ngày hay đêm. Tống Kinh Duy đứng trước mặt tôi, đẩy nhẹ cặp kính không gọng: “Anh nấu cơm cho em, để em gọi anh là daddy.” “Bây giờ em lại qua lại với người đàn ông khác, vậy anh là gì? Là ba ruột của em sao?”
Như Nguyện Sau khi cô bạn thanh mai trúc mã của Mặc Chi Hà về nước, sự nghiệp làm chim hoàng yến của tôi chính thức chấm dứt. Đúng lúc đó, kim chủ của cô bạn thân tôi lại bận dỗ dành bạch nguyệt quang. Thế là hai chúng tôi dắt nhau ôm tiền bỏ trốn. Nửa tháng sau, khi tôi đang tình tứ với người mẫu nam. Nòng súng lạnh như băng chĩa thẳng vào huyệt thái dương của anh ta. Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt oán trách của Mặc Chi Hà: “Anh bận rộn chuẩn bị lễ cưới của hai ta, còn em thì bận rộn kiếm cho anh một tiểu tam? Hửm?”
Vật Trong Hồ Tôi và Phó Yến đã sánh vai nhau từ thời còn mặc đồng phục học sinh đến ngày khoác lên váy cưới. Thế nhưng, ngay đêm trước hôn lễ, anh lại bất ngờ qua đời. Tôi khóc đến mức suýt ngất đi, trước mắt lại hiện lên từng dòng chữ kỳ lạ lơ lửng. 【Ai đó hãy nói cho nữ chính bi kịch kia biết, anh ta chỉ đang giả chết tôi!】 【Chim hoàng yến mà Phó Yến nuôi bỏ trốn sau khi biết anh ta sắp kết hôn, anh liền lập tức giả chết, chạy sang nước ngoài để đuổi theo tình nhân. Nữ chính thì khóc bên mộ, còn chim hoàng yến thì khóc trên giường, tức chết tôi rồi.】 【Đáng tiếc thật đấy, đợi đến lúc anh ta “giả chết” trở về, nữ chính vẫn chẳng hay biết gì, còn vui vẻ gả cho anh ta…】 Nửa tháng sau. Tin tức tôi đính hôn với Thái tử gia của giới kinh thành lan truyền khắp thành phố A. Một người anh em từng thông đồng với Phó Yến vội vàng chạy đến chất vấn tôi: “Anh Yến mới mất chưa được bao lâu, cô đã vội vàng tìm người thay thế rồi à?” “Người cũng đã chết rồi, chẳng lẽ tôi phải thủ tiết cả đời cho anh ta sao?”
Nhà tôi có một cách nói, gọi là “đè đầu giường”. Một cặp vợ chồng, nếu đứa con đầu lòng là con gái, sau đó sinh liền mấy đứa con trai, thì chứng tỏ cô con gái đó “rước em trai”. Cô bé đó ngủ trên giường nhà ai, nhà đó sẽ sinh liên tiếp con trai quý tử. Vì một quả trứng gà, tôi đã bị lừa đi đè đầu giường cho người ta.
Tôi làm livestream bói toán, thì có mấy streamer khám phá ngoài trời nhất quyết đòi PK với tôi. Bọn họ khiêu khích tôi trong một nhà máy bỏ hoang tối om. “Hừ, nếu cô thua thì thưởng cho mỗi người chúng tôi một quả khinh khí cầu nhé!” PK xong, tôi thua thì nhận thua, lập tức thưởng cho họ bốn quả khinh khí cầu. Streamer bên kia cười ngất: “Ha ha ha, cô run tay à, bọn tôi có ba người thôi mà!” Tôi nhìn hắn không chút biểu cảm: “Không run, trên lưng anh chẳng phải còn cõng một người nữa sao?”
Tôi mở một phòng livestream huyền thuật. Khi đang nối sóng trực tiếp, đối phương khiêu khích nói: “Nếu cô thật sự giỏi như vậy, sao không bói thử cho tôi đi?” Tôi nhìn hắn vài giây, bỗng cười: “Tâm lý anh cũng vững thật đấy.” “Cướp của xong còn không chạy, vẫn rảnh livestream à?” Sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi.
Bị Vu Oan Làm Tiểu Tam Giới giải trí trong nước bỗng nổi lên một nữ minh tinh biết xem bói. Chỉ cần để lại bình luận trong phần bình luận của cô ta là có cơ hội được trả lời. Tôi thấy thú vị nên cũng hóng hớt, để lại sinh thần bát tự của mình trong phần bình luận của cô ta. Không ngờ ngày hôm sau, cô ta trả lời bình luận của tôi, bài viết đó bỗng nổ tung, độ hot leo lên hạng nhất. 【Đừng làm kẻ thứ ba nữa, phá hoại gia đình người khác vui lắm sao?】 Ngay lập tức, các từ khóa nóng xuất hiện: #Ảnh hậu làm kẻ thứ ba# #Triệu Minh Thư phá hoại gia đình# Tôi tát một cái khiến người đàn ông bên cạnh tỉnh dậy. Đùa hỏi hắn: “Anh giấu tôi đi kết hôn rồi à?” Ai ngờ sắc mặt hắn biến đổi. “Chị à, em và cô ta là hôn nhân thương mại, sẽ không ảnh hưởng đến chị đâu. Đừng làm ầm nữa, nhà em sẽ không để em cưới một diễn viên.”