Danh sách truyện hot gần đây
Tẩy nguyệt Phu quân ta có một người thanh mai, sau khi hòa ly liền vào phủ tá túc. Chỉ một thời gian ngắn đã được hết thảy mọi người yêu mến. Bà mẫu chán ghét ta, phu quân lạnh nhạt ta. Ngay cả nhi tử mới 5 tuổi cũng học theo, cầm nghiên chặn giấy ném thẳng vào ta, giận dữ quát: “Tránh ra! Ngươi chỉ biết ngày ngày bắt ta đọc sách. Nhưng Lưu di nương lại bảo, trẻ con vốn nên ham chơi, ta thích Lưu di nương, ta muốn nàng làm mẫu thân của ta!” Giữa ngày hè oi bức, thánh thượng ban thưởng một rương vải mát lạnh, bên trong chất đầy trái vải tươi mới. Vậy mà không một ai để lại cho ta lấy một quả. “Quả vải quý hiếm, Lưu di nương chưa từng thấy, tham lam nhất thời, lỡ mà ăn hết cả rồi. Mẫu thân chắc sẽ không chấp nhặt chứ?” Ta khẽ lắc đầu: “Sẽ không.” Hôm sau, ta thu xếp hành lý, rời khỏi Hách phủ, chỉ để lại một phong hòa ly thư. Phu quân tức cực mà cười: “Để mặc nàng đi! Một kẻ xuất thân cô độc, không gia không thế, lại không có cả lộ dẫn, ta muốn xem nàng có thể đi được đến đâu!” Hắn nói không sai, nơi ta có thể đi quả thực không nhiều. Nhưng chí ít, vẫn còn một nơi— Trong cung, tiểu Thái tử đang náo loạn, ầm ĩ đòi mẫu thân. Ta… phải quay về rồi.
Tháng thứ hai tôi làm bảo mẫu cho thái tử gia kinh thành – Tần Tiêu. Anh ta biến mất. Thấy tiền lương sắp không đòi được, tôi lén trộm con tiểu bạch xà mà anh ta nuôi trong thư phòng, coi như đồ chơi quăng tới quăng lui. Tiểu bạch xà vừa tức vừa giận, há miệng định cắn tôi. Tôi mặc kệ, trực tiếp đè nó xuống dưới ngực mà ngủ. Đêm đó, trong lúc mơ mơ màng màng. Tôi cảm thấy nơi eo có một luồng lạnh lẽo. Chiếc đuôi rắn băng giá men dọc sống lưng mà trườn lên. Tôi kinh hãi mở mắt, đối diện ngay đôi con ngươi nguy hiểm mang hình rắn của Tần Tiêu: “Vừa rồi chơi tôi có vui không? “Giờ có phải đến lượt tôi rồi không?”
Buổi tối, tôi là nhân viên dọn xác – chuyên nhận những công việc “vệ sinh” rắc rối cho giới nhà giàu. Ban ngày, tôi chỉ là con bé đáng thương hay bị bắt nạt ở trường. Hôm nay, tôi nhận được một đơn hàng. Khi đến hiện trường, người chết lại chính là Viên Đoá – kẻ ban sáng vừa ấn đầu tôi vào bồn cầu. Cô ta nằm im lìm bên cạnh hồ bơi, máu nhuộm đỏ cả mặt nước. Đám người xung quanh vẫn còn ồn ào la lối: “Dọn nhanh lên đi, tụi này còn phải tổ chức tiệc hồ bơi nữa, thật là xui xẻo!”
Tôi Có Một Sở Thú Tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh không có thật, lúc nào cũng có cảm giác như mấy con vật nhỏ đang ríu rít bên tai. Đi khám thì bác sĩ bảo tôi bị căng thẳng quá độ, cần phải nghỉ ngơi, thả lỏng. Vậy là tôi ôm theo 17 con mèo, 2 con chó, 6 con cá chép Nhật, 1 con rùa, quay về ngôi nhà cũ. Tôi trở về với thiên nhiên, sống chậm lại, thoải mái đến mức cả quần áo cũng đổi sang cỡ XXL. Dần dà, đám thú cưng của tôi ngày một đông hơn, rồi tôi còn nhặt được một con gà rừng lông đỏ. Gà đẻ trứng, trứng nở thành gà, chẳng bao lâu gà rừng đầy sân, cuối cùng tôi bị người ta tố cáo. Tôi tức quá, chạy đi tìm con gà hỏi cho ra nhẽ: “Anh bạn, anh cũng không nói với tôi là anh thuộc dạng động vật được bảo vệ cấp hai, là gà lửa bụng đỏ hả?!”
Em gái ngoài giá thú của tôi trở thành tâm điểm trên mạng xã hội. Mọi người đều ca ngợi nhà họ Giang giàu có đã sinh ra những cô gái tài năng. Chị là thủ khoa khối A, còn em là thủ khoa của Học viện Múa Bắc Kinh. Ngay khi cô em gái ngoài giá thú kia định lợi dụng sự nổi tiếng này để đường hoàng bước vào nhà, tôi đã sai người đ/ánh g/ãy chân cô ta.
Diệp Miểu Tôi là Diệp Miểu. Từ nhỏ, tôi đã là cái đuôi của Tạ Chẩm. Vừa tốt nghiệp, tôi đã kết hôn với Tạ Chẩm, người mắc bệnh tự kỷ. Sau khi kết hôn, anh ấy vẫn xa cách, không muốn nói chuyện với tôi. Dòng bình luận chạy ngang trước mắt tôi:【Yên tâm, anh ấy chỉ không muốn nói chuyện với nữ phụ thôi, đợi nữ chính xuất hiện là anh ấy sẽ nói ngay.】 Lúc đầu tôi không tin. Cho đến ngày chơi trò thách hay thật, một cô gái bốc thăm được thử thách đi thuê phòng với một người đàn ông. Cô ta nhắm mắt lại, bịa chuyện: “Vậy chọn Tạ Chẩm đi, dù sao thì anh ấy cũng tám lần một đêm, nhìn thì ngoan thế thôi, nhưng thực ra sau lưng chơi đủ trò lắm, tôi thử rồi.” Mặt anh ấy lúc đỏ lúc trắng, lần đầu tiên chủ động lên tiếng: “Cô nói dối… Cô chưa từng thử.”
Mẹ Chồng Sinh Con – Tôi Sinh Kế Hoạch Ly Hôn Mẹ chồng tôi vừa sinh mổ, hạ sinh một “cục cưng bé nhỏ”, sau đó đăng ngay một bài lên trang cá nhân: “Cảm ơn chồng, cảm ơn con trai lớn, cảm ơn hai người không quản ngày đêm chăm sóc mẹ con tôi. Còn con dâu độc ác ấy thì không dám trông mong gì cả.” Tôi – người đang xin nghỉ phép để chăm mẹ chồng – tức đến nỗi cầm luôn cái bịch tã đầy phân ném thẳng lên giường bà ta!
Sau khi qua đêm với người anh trai kế lạnh lùng, tôi vì quá nhát gan nên nửa đêm đã bỏ trốn. Tin tức anh trai kế sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố. Tôi vung tiền như nước, gọi tám nam người mẫu đến để an ủi trái tim thất tình. Kết quả lại bị anh trai kế bắt gặp tận nơi. Ngón tay anh lạnh lẽo bóp lấy gáy tôi, nụ cười tràn đầy nguy hiểm: “Ăn xong rồi bỏ chạy, em gái cũng gan không nhỏ đấy.” “Em có biết kết cục khi dám đùa giỡn anh là gì không?” “Không biết à? Vậy để anh trai làm mẫu cho em xem.” “Ngoan, há miệng ra.”
Tôi nghe thấy giọng của bạn trai truyền lên từ tầng dưới, bảo tôi xuống ăn khuya. Khi tôi chuẩn bị xuống lầu thì lại nghe thấy trong phòng bên cạnh cũng vang lên giọng của bạn trai. “Đừng đi, tôi cũng nghe thấy rồi.” Nếu bạn trai đang ở phòng bên cạnh, vậy thì người dưới lầu là ai?
“Bảo bối ngoan” và căn nhà ba người Ba giờ sáng, tôi bỗng nghe thấy chồng nói mớ: “Bảo bối ngoan, mai ba sẽ mua nhà mới cho con và mẹ.” Tôi lập tức bừng tỉnh. Chúng tôi luôn dùng biện pháp tránh thai, hoàn toàn không có kế hoạch sinh con — vậy “con” ở đâu ra? Tôi khẽ lay anh ta dậy: “Vừa rồi anh nói gì thế?” Anh trở mình, giọng ngái ngủ lầm bầm: “Mơ thôi… mơ thấy khách hàng đến đòi tiền…” Tôi không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ vươn tay lấy điện thoại anh trong bóng tối, mở Alipay lên xem. Ba tháng trước, anh chuyển đi năm trăm nghìn tệ, phần ghi chú viết rõ: tiền đặt cọc. Người nhận: Tôn Vũ Tình. Tôi lập tức tìm tên này, chưa đầy ba giây, đập ngay vào mắt tôi là một bài đăng nổi bật trên trang cá nhân cô ta — một bức ảnh siêu âm. Dòng caption đầy “hạnh phúc”: “Thiên thần nhỏ đã ba tháng tuổi rồi~ Ba nói chờ con chào đời xong, cả nhà mình sẽ dọn vào căn nhà mới, rộng rãi hơn~” Ngày đăng bài — chính xác là hôm sau ngày anh ta chuyển khoản. Tôi không do dự, chụp màn hình gửi cho bố: “Bố, chàng rể mà bố chọn không chỉ ngoạ//i tìn//h, mà còn có cả con rơi. Con sẽ khiến hắn ra khỏi nhà tay trắng.”
Năm 11 tuổi, tôi tự nhặt về cho mình một người chồng nuôi từ bé. Giang Trình không chỉ đẹp trai, ngoan ngoãn, mà còn là một học bá chính hiệu. Người quen biết Giang Trình đều mắng tôi là một kẻ ác độc, lấy ân tình ra ép buộc anh ấy phải lấy thân báo đáp. Tôi mặc nhiên chấp nhận sự thật này. Năm anh tròn 18 tuổi, bạn bè hỏi anh: “Nghe nói sau sinh nhật cậu, Tống Nhiễm sẽ công bố tin hai người đính hôn, có thật không?” Sắc mặt Giang Trình chợt trầm xuống, giọng điệu lạnh lùng: “Tôi sẽ không đính hôn với cô ấy.” Tôi làm theo ước nguyện của anh, trả lại cho anh tự do. Sau đó, tôi đi du học nước ngoài. Bảy năm sau quay về, trong tiệc sinh nhật của ông nội tôi. Giang Trình say rượu, chặn tôi lại trên ban công. Đôi mắt anh hoe đỏ, nghẹn ngào hỏi tôi: “Tại sao lại không cần tôi nữa?” “Có phải vì bây giờ tôi không còn đẹp trai nữa sao?”
Cửa Hàng Quà Tặng Ai Ya Ya Tôi là chủ một cửa hàng quà tặng tên là Ai Ya Ya trong một tiểu thuyết thanh xuân ba xu cũ rích. Một ngày nọ, nữ chính và nữ phụ bước vào cửa hàng của tôi và cùng thích một chiếc kẹp tóc đính đá. Đột nhiên, những dòng bình luận hiện ra trước mắt tôi: 【Chị em tâm tính giống nhau mà.】 【Đây là nữ chính kinh tởm nhất mà tôi từng thấy, rõ ràng rất muốn nhưng lại giả vờ thanh cao.】 【Cốt truyện tranh giành tình yêu cẩu huyết gì thế này, đàn ông có thể không có ai giống nhau, nhưng kẹp tóc cũng không à?】 Tất nhiên là có chứ. Tôi lấy một thùng giấy lớn từ dưới quầy ra: “Tôi lấy cho các bạn cái mới nhé, còn tặng kèm dịch vụ tết tóc nữa!”