Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Thông linh thú

Tôi mở một phòng livestream thông linh thú cưng. Không chỉ có thể giao tiếp với thú cưng còn sống, mà cả những thú cưng đã chết tôi cũng có thể kết nối. Một cậu ấm nhà giàu để vạch trần tôi là kẻ lừa đảo, đã liên tục tặng mười lễ hội rồi yêu cầu kết nối trực tiếp với tôi. Hắn chỉ vào con ba ba trong hồ, hỏi tôi: “Cô nói thử xem, con ba ba này nói gì về tôi?” Tôi nhắm mắt cảm nhận, rồi nghiêm túc nói với hắn: “Nó bảo anh là đồ con chó nuôi.” Cậu ấm tức giận, đe dọa sẽ tìm người xử tôi. Tôi cười khẩy, xã hội pháp trị mà, dọa ai chứ. Nhưng con ba ba trong hồ đột nhiên bò đến trước ống kính. “Làm ơn đừng để nhà hắn vứt xác xuống ao nữa được không?” “Ba ba tôi đây ăn chay.”

Đầu sen

Chồng tôi nổi tiếng là người cuồng vợ. Đối với tôi, đồ dưỡng da chỉ mua loại dành cho nhà giàu, quần áo lúc nào cũng là hàng hiệu. Còn chính hắn thì mặc cái áo sơ mi 50 tệ suốt ba năm trời. Da tôi nhạy cảm, dạo gần đây bị dị ứng khắp người. Hắn không những không chê bai, còn nghĩ đủ cách để nấu cho tôi những bữa ăn dinh dưỡng đắt đến mức vô lý. Tôi khuyên nhủ hắn nhiều lần mà không có tác dụng, đành phải lên mạng đăng bài trong tâm trạng áy náy: 【Chồng đối xử với tôi quá tốt thì phải làm sao?】 Giữa một đống bình luận chửi tôi là “vợ nhỏ yếu đuối”, có một dòng chữ trông cực kỳ lạc lõng. 【Tốt gì mà tốt, tôi thấy là đang lấy mạng cô đấy!】 【Trên người toàn dấu vết như tiên nữ, rõ ràng là đang coi cô như vật tế để hiến dâng mà!】

Đầu sen

Hiện đại
Mẹ Chồng Tưởng Tôi Mắc Bệnh Nan Y

Mẹ Chồng Tưởng Tôi Mắc Bệnh Nan Y Mẹ chồng tưởng tôi bị bệnh nan y, khuyên chồng tôi đừng chữa trị, bảo đi cưới vợ mới. Tôi đồng ý ngay: “Để con giới thiệu cho anh ấy một cô tiểu thư nhà giàu.” Bà vui mừng khen tôi hiểu chuyện. Vài hôm sau, tôi dắt về một cô dì ngoài năm mươi, quay sang nói với ba chồng: “Ba, đây là người mới con tìm cho ba.” Mẹ chồng sững sờ đến trợn mắt, há hốc mồm.

Sau Khi Mẹ Chồng Dạy Chồng Tôi Chia Tiền Kiểu AA

Sau Khi Mẹ Chồng Dạy Chồng Tôi Chia Tiền Kiểu AA Mẹ chồng để trị thói tiêu tiền của tôi, bắt tôi và chồng phải chia đôi mọi chi phí (AA). Tôi vỗ tay đồng ý ngay. Vậy nên— Chồng tôi uống say rồi nôn mửa? Phí dọn dẹp: 350 tệ. Mẹ chồng nhập viện, tôi đặt cơm giúp? Phí giao hàng: 200 tệ. Em chồng muốn đến ở nhờ? Tính theo ngày: 400 tệ. Không cho ghi nợ. Đến khi họ nhận ra, quy tắc “công bằng” này… Chỉ khiến chính họ tự vả vào mặt mình. Mẹ chồng gào lên: “Sống thế này sống làm sao nổi!?” Tôi gật đầu, mỉm cười: “Vâng, vì thế tôi và con trai bà ly hôn rồi. Đây là hóa đơn, phiền bà thanh toán nốt.”

Chợ Đồ Cũ

Lướt trên nền tảng đồ cũ đột nhiên tôi nhìn thấy một bài đăng: 【Bán người sống, da trắng đẹp, mông có nốt ruồi duyên.】 Bên dưới có dòng chữ nhỏ của nền tảng: Người bán cách bạn 0,1km. Đó có phải là trùng hợp không? Trên mông tôi cũng có một nốt ruồi. Rất nhanh, tôi nghe thấy bạn trai gọi điện đặt chuyển phát nhanh hàng cỡ lớn.

Mẹ Chồng Tôi Là Bạch Liên Hoa Vạn Người Mê

Mẹ Chồng Tôi Là Bạch Liên Hoa Vạn Người Mê Kiếp trước, mẹ chồng tôi bị người ta dí d a/o vào cổ, tôi liều mạng xông lên cứu bà ta. Kết quả, bà ta ôm chầm lấy chồng tôi mà khóc rưng rức, miệng chỉ biết lặp đi lặp lại “mẹ sợ lắm”. Chồng tôi không buồn liếc tôi một cái – dù tôi bị đâm trọng thương, đang mất m á.u trầm trọng. Tôi ch .t vì mất m/á u. Sau khi tôi ch .t, mẹ chồng tôi lại quyến rũ cha ruột tôi, cuỗm sạch tài sản mẹ tôi dành dụm cả đời. Mẹ tôi vì cú sốc quá lớn, tinh thần hoảng loạn, bị xe t/ô.ng ch .t. Rồi tôi sống lại, đúng vào cái ngày mẹ chồng gặp nguy hiểm. Và lần này, tôi không cứu nữa. Tôi thậm chí còn đứng một bên, online chỉ đạo tên cướp: “Đúng chỗ đó luôn anh ơi, đại động mạch đấy!”

Tấm Vé Về Phương Nam

Quốc khánh năm ấy, cả nhà chuẩn bị đi du lịch. Đêm trước ngày khởi hành, anh trai đưa cho tôi một tấm vé tàu đi về phương Bắc. “Hồng Anh, xe không còn chỗ nữa. Em cũng biết, từ nhỏ Mạn Mạn chưa từng rời xa chúng ta…” “Anh đã mua sẵn cho em vé tàu rồi, em đi trước, tới nơi chờ cả nhà nhé.” Tôi chỉ khẽ gật đầu, nhận lấy tấm vé bé nhỏ kia. Anh trai lập tức thở phào, như vừa trút được gánh nặng. Thế nhưng, anh không hề biết — tôi sẽ không đi về phương Bắc chờ họ. Tôi đã trả lại tấm vé ấy, rồi mua một tấm vé khác, hướng về phương Nam. Nơi đó có Cảnh Ninh, vùng đất đã sinh ra và nuôi lớn tôi. Nơi đó có cha mẹ nuôi và người anh trai yêu thương tôi như sinh mệnh. Lần này, tôi sẽ không quay về nữa.

Nửa Đời Nhìn Lại

Nửa Đời Nhìn Lại Năm 50 tuổi, chồng tôi bỗng phát hiện ra mình mới là cậu chủ thật sự của nhà họ Lâm. Điều đầu tiên ông ta làm sau khi “đổi đời”, là ném bản thỏa thuận l/y h ô.n vào mặt tôi: “Năm xưa tôi không có quyền lựa chọn. Bây giờ cô – cái thứ đàn bà già nua này – không xứng với tôi nữa!” Đứa con trai do một tay tôi nuôi lớn và cả đứa cháu nội tôi bồng từ nhỏ, cũng khuyên tôi: “Mẹ đừng níu kéo bố nữa, đừng cản trở tương lai của chúng con.” Tôi không khóc không làm ầm, lặng lẽ ký tên. Rồi xoay người, tôi nhận một cuộc gọi—— “Thưa tiểu thư, chúc mừng cô về nhà. Cô mới chính là huyết mạch của nhà họ Lâm đã thất lạc suốt 50 năm. Lần nhận người hôm nay chỉ là một màn kịch, để cô thấy rõ bộ mặt thật của những người bên cạnh. Thật tiếc, bọn họ đã khiến cô thất vọng. Bây giờ, cô có thể tự quyết định… có còn muốn họ nữa không?”

Cảng xưa Nam Dương

Cảng xưa Nam Dương Năm tôi và Hộ Viễn Chu l/y h ô.n, tôi chỉ nhận tiền bồi thường, không giành quyền nuôi con. Đó là đứa cháu đích tôn của họ Hộ, ngay từ khi lọt lòng đã có tám chuyên gia dinh dưỡng và sáu bảo mẫu chăm sóc. Tôi không cần – cũng không muốn – tước đoạt tương lai của thằng bé, vốn được sinh ra để đứng trên đỉnh tháp kim tự tháp. Hộ lão phu nhân lập tức đăng báo chúc mừng con trai bà “khôi phục độc thân”. Bà ta trước sau như một: Từ đầu đã coi thường tôi – người phụ nữ vượt biển từ Malacca đến Hương Cảng, chỉ vì tình yêu mà gả cho Hộ Viễn Chu. Trên bến cảng hôm ấy, ánh mắt Hộ Viễn Chu luôn dõi theo tôi. “Có lẽ em không tin… anh chưa từng muốn chia tay em. Còn nữa, vé tàu từ Malacca về Hương Cảng rất dễ mua, anh sẽ đợi em trở về.” Tôi bước lên cầu tàu, ngoái lại nhìn anh lần cuối: “Sau này… tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.”

Lòng Ta Theo Chàng

Ta là thứ nữ nhà họ Lưu, thân phận thấp hèn, chẳng được ai coi trọng. Vốn định sẽ gả đại cho một người nào đó, chỉ mong có nơi nương tựa, sống qua ngày. Nào ngờ, vị hôn phu của tỷ tỷ ta – đích trưởng nữ – lại gặp nạn giữa đường: trúng độc, ngã ngựa, thành kẻ bệnh tật què quặt. Tỷ tỷ sống ch//ết không chịu gả, phụ mẫu vì thế mà đẩy ta lên thay. Hôm đó, lúc hai nhà gặp mặt, chàng – Lương Tùy An – ánh mắt trong trẻo mà bình thản, hỏi ta: “Lưu Ngũ cô nương, ta nay mang bệnh, chân cũng tật, như thế này… nàng thật sự nguyện ý gả cho ta sao?” Ta không né tránh, đáp: “Tiểu Hầu gia, ta vốn chẳng có nhà chồng nào tốt đẹp để chọn. Nếu chàng không chê, ta nguyện một lòng một dạ chăm sóc chàng đến cuối đời.” “Nếu… nếu chẳng may chàng đi trước, ta sẽ vào am ni cô, tụng kinh niệm Phật ngày ngày cầu phúc cho chàng.” Chàng khẽ bật cười, nụ cười ấy nhẹ nhàng như gió xuân qua tán liễu, từ đó cũng khắc vào lòng ta một đời an yên.

Thế Giới Của Chúng Ta

Năm tôi mười lăm tuổi. Tôi tin vào những dòng bình luận trên màn hình, gửi người em trai nuôi nấng cùng mình bao năm đi, để cậu ấy bước vào cuộc đời của “nam chính” thuộc về cậu. Cậu khàn giọng van nài: “Chị ơi, phải nhớ em nhé.” Mười năm sau. Thái tử của giới kinh thành — người tâm tính thất thường ấy — bệnh hoạn mà giam giữ tôi, vừa thành kính vừa điên cuồng. Anh ta thì thầm đầy chấp niệm: “Chị, em muốn.”

Năm Tháng Bên Điện Hạ

Năm Tháng Bên Điện Hạ Năm thứ sáu ta làm tiểu đầu bếp trong vương phủ, Thất hoàng tử bị giáng làm thứ dân. Hắn trúng độc nặng, tứ chi tê liệt. Ngày xưa từng là thiếu niên anh tuấn ngạo nghễ. Nay lại bị ném vào một căn nhà gỗ bỏ hoang ngoài ngoại thành, sống lay lắt qua ngày. Ta khoác túi hành lý nho nhỏ, đến bên cạnh hắn. “Điện hạ, người có cần đầu bếp không?” Từ đó về sau, ta cùng hắn trải qua xuân hạ thu đông. Thấy hắn trở lại quyền cao chức trọng, chứng kiến hắn cưới tân nương. Ta lại vác hành lý lên vai. Lần này, cũng đã đến lúc nên rời đi. Ba năm sau, ta mở một cửa tiệm ở trấn nhỏ phương Nam. Thất vương uy danh lẫy lừng, muôn dân ca tụng. Người kể chuyện vỗ bàn vang vọng: “Thất vương thân chấp chính vụ, cần cù trị quốc, yêu dân như con, được Thánh Thượng vô cùng sủng ái.” “Không chỉ vậy, ngài đối với Vương phi quả thực tình thâm ý trọng, trong phủ không lập trắc thất, chẳng nạp thiếp thất nào khác.” “Chỉ đáng tiếc…” “Vị Vương phi ấy, đã mất từ ba năm trước.”