Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Chỉ Vì Thiếu Một Xu, Tôi Chia Tay Chồng

Chỉ Vì Thiếu Một Xu, Tôi Chia Tay Chồng Từ ngày cưới, cứ mùng 1 hàng tháng, Cố Ngôn đều chuyển cho tôi 13.145,21 tệ. Anh nói, đó là lời hứa của anh với tôi, cả đời này chỉ yêu mình em. Cho đến hôm đó, khi bạn thân dẫn con trai tới nhà chơi. Thằng bé chỉ vào tin nhắn ngân hàng hiện trên màn hình điện thoại tôi, hồn nhiên hỏi: “Dì ơi, con yêu dì… có phải còn thiếu một xu không ạ?”

Hồng Y Trong Tuyết

Trên yến tiệc Trạng nguyên, Hoàng thượng uống say, liền “bắt rể” ngay tại chỗ. Không chọn Trạng nguyên hay Thám hoa, lại cố tình chọn ta – kẻ đang nữ cải nam trang làm Truyền lô. “Bệ hạ quả là mắt sáng như sao. Nếu chẳng phải hôm điện thí Ngụy huynh bị nhiễm phong hàn, e rằng Trạng nguyên hôm nay chính là y rồi.” Trạng nguyên lang mỉm cười khen ngợi ta, Bảng nhãn và Thám hoa cũng đồng loạt chúc mừng. Ta chỉ có thể quỳ xuống tạ ơn thánh ân như trời biển, trong lòng lại thầm nghi hoặc: chuyện tốt này sao lại rơi xuống đầu kẻ xuất thân hàn môn như ta? Đến đêm động phòng hoa chúc, nhìn công chúa với cái bụng đã nhô cao, ta mới chợt bừng tỉnh. Thì ra Hoàng thượng không phải chọn con rể… mà là chọn con rể rùa! 1 Trong tân phòng, ánh nến long phụng hắt lên khuôn mặt kiều diễm của tân nương, càng khiến đôi mắt nàng ta mở to giận dữ thêm sắc bén. Cái mạn che mặt đỏ thẫm của công chúa Hoa Dao đã được vén một nửa. Nàng ta một tay ôm bụng, một tay khẽ nhếch môi cười lạnh: “Nhìn gì mà nhìn? Thật nghĩ trên đời có chuyện bánh nhân thịt từ trời rơi xuống ư?” “Bổn cung đường đường cành vàng lá ngọc, gả cho ngươi – kẻ sa sút nghèo hèn là đã quá dư dả rồi.” “Nếu ngươi biết điều, thì ngoan ngoãn làm phò mã của bản cung.” “Vậy nếu ta… không biết điều thì sao?” Ta vừa tiến một bước, nàng ta lập tức lùi một bước cảnh giác. Chuỗi châu trên mũ phượng leng keng theo động tác ấy. Hoa Dao mím chặt môi, dung nhan lạnh lùng, song trong mắt lại ánh lên tia ươn ướt: “Bản cung… bản cung là nữ nhi duy nhất của Hoàng hậu.” “Ngươi chịu gật đầu hôn sự này, chẳng phải để vin vào thân phận ta mà trèo cao hay sao?” “Giờ lại bày ra vẻ thanh cao cái gì?!” Sớm đã nghe đồn Tam công chúa Hoa Dao kiêu căng ương bướng, nay mới thấy chẳng qua chỉ là con hổ giấy cậy oai, ngoài cứng trong mềm. Nhớ lại thần sắc ba vị Tiến sĩ đứng đầu bảng khi Hoàng thượng chếnh choáng rượu chỉ hôn, nếu là công tử thế gia, e rằng cũng đã sớm nghe phong thanh. Cái thai trong bụng nàng ta, ắt khó mà giấu được. Nhìn vòng bụng tròn căng, ít nhất cũng đã hơn năm tháng. “Ngươi… ngươi nhìn bản cung như vậy là sao?” Hoa Dao dựa vào cột dài phía sau, ngẩng thẳng cổ: “Đừng hòng lấy cớ này mà uy hiếp bản cung!” “Bản cung… bản cung không sợ ngươi!” “Nếu ngươi dám vô lễ, cẩn thận Thái tử ca ca lột da ngươi!” Nàng ta ra vẻ hăm dọa, ngẩng cao cằm, siết chặt chiếc khăn hỉ trong tay. Ta khẽ cười, quay sang ngoài cửa nói với thư đồng: “Thập Tam, chuẩn bị ngựa, ta muốn vào cung một chuyến.” “Đứng lại! Ngụy Tu Trúc! Ngươi vào cung làm gì?” “Ngươi nghĩ phụ hoàng gả ta cho ngươi là vì lý do gì? Ngươi cho rằng người sẽ vì ngươi mà xử lý công bằng ư?” Ta chỉnh lại y quan, mỉm cười với nàng: “Đã vậy, hẳn bệ hạ cũng từng căn dặn điện hạ đôi lời chứ?” “Ví như… sửa bớt cái tính kiêu ngạo này, để vi thần vào trong động phòng?”

Series Sao Hạng Bét 3: Bí Văn Hải Thần

Tôi, một minh tinh tuyến mười tám vô danh, cùng ảnh đế ghi hình show thực tế ở một làng chài nhỏ, lại bị ngư dân coi là tân nương của Hải thần và đưa lên đài tế. Mọi người đều tưởng đây là hiệu ứng chương trình. Chỉ có tôi biết, họ thật sự muốn dùng tôi để tế biển. Nhưng họ đã đánh giá thấp mức độ nghiêm trọng của sự việc. Bởi vì tôi vốn không phải minh tinh tuyến mười tám. Tôi là Phong Linh – người kế nhiệm tiếp theo của Ngọc Tuyền Quán, thay chị gái vô danh của mình bước chân vào giới giải trí để theo đuổi giấc mơ.

Người giao tiếp với thần tiên

Sau khi chết được năm năm, tôi trở thành một người giao tiếp với thần tiên. Chủ yếu là nói chuyện với mấy vị thần động vật trong miếu về những điều ước mà con người cầu xin. Tháng đầu tiên đi làm—— “Bé Con! Người này đến cầu mong được phỏng vấn đầu tiên, có phải là muốn làm người phỏng vấn đầu tiên không?” “Bé Con! Chị gái xinh đẹp này nói muốn tìm một lương nhân (người tốt), ở đây toàn là họ Lương, tôi đưa cho chị ấy người nào bây giờ?” “Bé Con! Hắn ước được thăng chức, công ty từ tầng 5 chuyển lên tầng 18 có được không?” Tôi: ???

Bé gái nhận nuôi

Khi vợ chồng Đông Bắc đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi con, họ vừa nhìn thấy tôi đã ưng ngay. Viện trưởng sốt ruột, khuyên nhủ hết lời: “Con bé này đi ba bước thở năm lần, người yếu như sên, đánh nấc còn to hơn cả máy hút mùi!” “Tối qua nó ho đến xé ruột xé gan, phải đưa đi viện giữa đêm… Nhận đứa này về chẳng khác gì rước một tượng Bồ Tát bằng lưu ly về nhà, đụng vào là vỡ!” Tôi cứ tưởng sau khi nghe xong “thành tích lẫy lừng” của tôi, họ sẽ bỏ cuộc. Ai ngờ hai vợ chồng mắt sáng rực, kiên quyết như chém đinh chặt sắt: “Yếu với chả đuối gì chứ! Toàn nói linh tinh! Chúng tôi nhất định nhận nó! Nhìn đã thấy thương rồi!” Dòng bình luận đột nhiên lướt qua: 【Đúng là bố mẹ Đông Bắc, hành động đỉnh thật! Lúc này CPU của viện trưởng chắc cháy mất rồi!】 【Không hổ là bố mẹ của nam phụ độc ác, tâm cơ thâm sâu, muốn để nữ chính ngược văn mềm yếu dễ thương của chúng ta đi chữa lành cho đứa con trai mắc chứng tự kỷ u ám của họ…】 【Cười ch/t, nữ chính của chúng ta thân mềm, yếu đuối, dễ bị đẩy ngã, còn thích đánh mấy cái nấc nhỏ xíu, là để sau này được nam chính cưng chiều hết mực mà. Với điều kiện gia đình của bố mẹ Đông Bắc nhà nam phụ này, làm sao mà nuôi nổi tiểu bảo bối như thế được chứ!】

Hoàng Hậu Lại Muốn Bỏ Trốn

Hoàng Hậu Lại Muốn Bỏ Trốn Ta là kỹ nữ được cả kinh thành hâm mộ. Chỉ bởi dung mạo ta có bảy phần tương tự Thái tử phi, nên đêm đầu tiên treo bảng, liền có kẻ một xuất ngàn vàng mà chuộc đi. Ôm lấy bạc nặng trĩu trong lòng, ngồi trên kiệu nhỏ, ta vừa phấn khởi vừa thấp thỏm. Trong bụng thầm hạ quyết tâm: Dẫu cho kim chủ là lão đầu sáu mươi tuổi, ta cũng sẽ tình ý chan chứa mà hầu hạ. Chỉ cần đổi lấy thân khế, nắm được tự do, thì chuyện gì ta cũng có thể làm! Thế nhưng, khi đối diện với kẻ đi/ên trong ngục thất, y ti/ểu tiện thất thủ, thần trí hoang mang, ta liền quay lưng toan rút lui. Xin thứ cho ta… vẫn là quá đề cao bản thân rồi!

Lưng Ổn Không Anh?

Lưng Ổn Không Anh? Có người tung ảnh đ/ồ/i t/r/ụ/y bịa đặt chuyện tôi với anh trai kế. Tôi lập tức gửi cho bạn thân để cùng “thưởng thức”. 【Mau xem! Tư thế này chắc có thể khiến cái lưng già của Cố Luật Vi phế luôn rồi!】 Bạn thân im lặng. Nửa tiếng sau, tôi mới phát hiện mình đã gửi nhầm tin nhắn cho… anh trai kế. Đang định chữa cháy thì anh ấy nhắn lại. 【Cũng tạm.】 Tôi: ??? Cũng tạm? Là tư thế cũng tạm, hay cái lưng cũng tạm vậy trời???

Thịt ba chỉ heo giòn

Có bao giờ nghĩ đến một khả năng, rằng nguyên liệu hắn dùng thật sự là thịt người, còn chúng ta lại tưởng chỉ là quay video cho vui.

Que thử thai

Bạn cùng phòng để tiện gom đơn nên mua luôn que thử thai. Tôi bèn trêu cô ấy: “Ừ được, nhưng đến lúc thử mà có thai thật thì đừng khóc đấy nhé.” “Sao có thể chứ!” Cô ấy cười to, “Chị đây từ khi sinh ra tới giờ còn solo cơ mà!” Hai tiếng sau. Cô ấy hốt hoảng lao từ nhà vệ sinh ra, túm chặt lấy tôi mà lắc: “Trời ơi, cậu nhìn giúp mình xem, đây có phải hai vạch không?”

Buổi họp lớp

Buổi họp lớp. Tôi đột nhiên nhận được một tin nhắn. 【Nước uống màu cam không được uống, bên trong có chất độc chết người.】 Mọi người đồng loạt đặt ly trong tay xuống. 【Kẻ mặc áo hoodie xám là hung thủ, tất cả những người có mặt đều sẽ chết thảm.】 Thấy tin nhắn này, tôi sững người. Vì người duy nhất mặc áo hoodie xám ở hiện trường. Là tôi.

Bí Mật Sau Chiếc Xúc Xích Bột

Bí Mật Sau Chiếc Xúc Xích Bột Trong khu chung cư có một đứa bé, m/ồ c/ôi cha mẹ, chỉ sống nhờ vào tiền trợ cấp ít ỏi của bà. Thế nhưng con gái tôi lại kể rằng trong đám bạn nhỏ, cô bé ấy có nhiều tiền tiêu vặt nhất. Bim bim, sữa uống, xúc xích bột… muốn mua gì thì mua, còn vui vẻ chia cho mấy đứa khác. Thành ra, tất cả bọn trẻ đều thích chơi với cô bé ấy. Dần dần, con gái tôi về nhà cũng chẳng buồn ăn cơm nữa. Nó bảo chỉ cần đi theo làm nhiệm vụ với chị kia thì sẽ có xúc xích để ăn.

Tôi có một cuộc hẹn với một con ma

Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi. Muốn thuê một căn nhà rẻ nhất. Người môi giới vừa phun nước bọt vừa giới thiệu cho tôi: “Căn hộ được giảm 10%, nhà đi cầu thang bộ giảm 20%, nhà cũ kỹ giảm 50%, nhà có người chết giảm 70%, mà chết thảm thì chỉ còn 10%.” Tôi gật đầu liên hồi, vội vàng hỏi: “Có căn hộ cầu thang bộ cũ kỹ mà chủ nhà chết thảm không?” Tôi đã thành công dọn về nhà mới, tiền thuê một tháng ba ngàn đồng. Số tiền này là do môi giới bù cho tôi. Đêm đầu tiên dọn vào. Vòi nước trong nhà vệ sinh tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ lúc sáng lúc tối chập chờn. Tôi không chịu nổi nữa, đứng dậy quát vào bóng dáng mờ mờ ám ám kia: “Điện sinh hoạt một đồng hai một số.” “Nước sinh hoạt năm đồng rưỡi một khối.” “Tiền này mày trả cho tao à?”