Danh sách truyện hot gần đây
Ta là thứ nữ nhà họ Lưu, thân phận thấp hèn, chẳng được ai coi trọng. Vốn định sẽ gả đại cho một người nào đó, chỉ mong có nơi nương tựa, sống qua ngày. Nào ngờ, vị hôn phu của tỷ tỷ ta – đích trưởng nữ – lại gặp nạn giữa đường: trúng độc, ngã ngựa, thành kẻ bệnh tật què quặt. Tỷ tỷ sống ch//ết không chịu gả, phụ mẫu vì thế mà đẩy ta lên thay. Hôm đó, lúc hai nhà gặp mặt, chàng – Lương Tùy An – ánh mắt trong trẻo mà bình thản, hỏi ta: “Lưu Ngũ cô nương, ta nay mang bệnh, chân cũng tật, như thế này… nàng thật sự nguyện ý gả cho ta sao?” Ta không né tránh, đáp: “Tiểu Hầu gia, ta vốn chẳng có nhà chồng nào tốt đẹp để chọn. Nếu chàng không chê, ta nguyện một lòng một dạ chăm sóc chàng đến cuối đời.” “Nếu… nếu chẳng may chàng đi trước, ta sẽ vào am ni cô, tụng kinh niệm Phật ngày ngày cầu phúc cho chàng.” Chàng khẽ bật cười, nụ cười ấy nhẹ nhàng như gió xuân qua tán liễu, từ đó cũng khắc vào lòng ta một đời an yên.
Năm tôi mười lăm tuổi. Tôi tin vào những dòng bình luận trên màn hình, gửi người em trai nuôi nấng cùng mình bao năm đi, để cậu ấy bước vào cuộc đời của “nam chính” thuộc về cậu. Cậu khàn giọng van nài: “Chị ơi, phải nhớ em nhé.” Mười năm sau. Thái tử của giới kinh thành — người tâm tính thất thường ấy — bệnh hoạn mà giam giữ tôi, vừa thành kính vừa điên cuồng. Anh ta thì thầm đầy chấp niệm: “Chị, em muốn.”
Năm Tháng Bên Điện Hạ Năm thứ sáu ta làm tiểu đầu bếp trong vương phủ, Thất hoàng tử bị giáng làm thứ dân. Hắn trúng độc nặng, tứ chi tê liệt. Ngày xưa từng là thiếu niên anh tuấn ngạo nghễ. Nay lại bị ném vào một căn nhà gỗ bỏ hoang ngoài ngoại thành, sống lay lắt qua ngày. Ta khoác túi hành lý nho nhỏ, đến bên cạnh hắn. “Điện hạ, người có cần đầu bếp không?” Từ đó về sau, ta cùng hắn trải qua xuân hạ thu đông. Thấy hắn trở lại quyền cao chức trọng, chứng kiến hắn cưới tân nương. Ta lại vác hành lý lên vai. Lần này, cũng đã đến lúc nên rời đi. Ba năm sau, ta mở một cửa tiệm ở trấn nhỏ phương Nam. Thất vương uy danh lẫy lừng, muôn dân ca tụng. Người kể chuyện vỗ bàn vang vọng: “Thất vương thân chấp chính vụ, cần cù trị quốc, yêu dân như con, được Thánh Thượng vô cùng sủng ái.” “Không chỉ vậy, ngài đối với Vương phi quả thực tình thâm ý trọng, trong phủ không lập trắc thất, chẳng nạp thiếp thất nào khác.” “Chỉ đáng tiếc…” “Vị Vương phi ấy, đã mất từ ba năm trước.”
Chồng tôi sau khi lấy giấy đăng ký kết hôn thì chưa từng trở về nhà lần nào. Tôi quyết định ly hôn và bỏ trốn. Sau khi nhờ người liên hệ một luật sư có tiếng trong giới, tôi hỏi cách làm thế nào để khiến anh ta ra đi tay trắng. “Tôi hỏi này, chồng tôi sau khi cưới ngày nào cũng không về nhà, vậy có được xem là ly thân không?” “Anh ta lạnh nhạt, coi như bạo lực tinh thần đối với tôi được không?” “Tôi nhớ anh ta đến nỗi từng ngày như dài cả năm, thế thì bọn tôi chắc đã ly thân hơn năm mươi năm rồi nhỉ, có thể ly hôn được chưa?” Tôi lải nhải nói, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt của luật sư đối diện càng lúc càng đen. “Tô Hòa, em chắc chắn muốn ly hôn với tôi à?”
Kỳ nghỉ hè năm lớp 11, tôi dọn đến sống trong nhà của bạn thân mẹ tôi. Nghe nói con trai nhà họ Hứa bằng tuổi tôi, là người khó dây dưa nhất trong giới con nhà giàu. Kiêu ngạo, lạnh lùng, làm gì cũng tùy hứng — là vị thái tử được tất cả nâng niu như châu báu. Tôi thận trọng giấu kín mối tình đơn phương, lại vô tình nghe thấy anh ta khẽ cười nói: “Tống Khinh à, nhát gan quá, tôi không hứng thú.” Tôi lặng lẽ xóa liên lạc của anh, dứt khoát rời xa — nhưng khi lên đại học, chúng tôi lại gặp nhau lần nữa. Đêm xuống, ở đủ mọi nơi, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Bảo bối, đừng run, ngoan nào, nghe lời tôi.”
Ba Tôi Là Tổng Tài Tuyệt Hậu Ngày nam chính và tổng tài vô sinh đến cô nhi viện tìm con gái. Nam chính lạnh lùng liếc nhìn tôi: “Cháu là con gái của Thẩm Vụ sao? Nhìn cũng có vài phần giống tôi đấy.” Tôi rụt rè đưa tay ra chạm vào anh ta. Người đàn ông ngồi trên xe lăn bên cạnh thoáng hiện lên nét cô đơn trong ánh mắt. Bỗng một loạt dòng chữ ảo lướt qua trước mắt tôi: 【Tiểu bảo còn chưa biết đâu, thật ra cô bé là con ruột duy nhất của tổng tài vô sinh.】 【Sau khi được nam chính nhận nuôi, chẳng bao lâu sau nữ chính mang thai, vì ghen tị nên tiểu bảo đã đẩy nữ chính ngã cầu thang.】 【Nam chính giận dữ đem cô bé trả lại cô nhi viện.】 【Tiểu bảo khóc nức nở định chạy trốn về nhà nhưng lại bị bắt cóc giữa đường.】 【Tiếc thay, cả đời này tổng tài chỉ có mỗi cô bé là con gái.】 【Nếu biết đứa con của Bạch Nguyệt Quang là con ruột mình, có lẽ ông ấy đã không sớm tìm đến cái ch .t.】 Tôi hoảng hốt hất tay nam chính ra, đôi chân ngắn cũn cỡn chạy nhanh về phía người đàn ông trên xe lăn, vừa chạy vừa hét lên: “Ba ơi! Cuối cùng con cũng chờ được ba rồi!”
Trong túi của chồng tôi phát hiện ra một lọ dầu bôi trơn dành cho phụ nữ. Tôi không cãi, cũng không làm ầm lên. Chỉ lén thay bằng keo 502. Hai giờ sáng. Người bảo mẫu mới đến bị đưa vào cấp cứu.
Duyên Trần Thế Tiên quân uống say, buông lời trêu ghẹo ta, còn thuận miệng hứa ban cho một mối nhân duyên. Về sau, chàng lại si mê một tiên tử khác, muốn nuốt lời hôn ước. Chẳng những thế, còn ngang nhiên chỉ trích ta là yêu tộc tham ăn vô độ, lòng dạ không biết đủ, không xứng làm thê tử. Ta giận quá, tự mình lên tận Cửu Trùng Thiên tìm hắn tính sổ. Ban đầu vốn định đánh cho hắn một trận nên thân, Nhưng ngặt nỗi, kẻ kia lại có dung nhan như sao trời trăng sáng, tuấn mỹ tựa mộng, khiến ta thật sự ra tay không nổi. Thế là, ta đổi ý. Không đánh thì thôi, ta hôn hắn mười tám cái coi như “trả lễ”! “Trả lại cho chàng đấy, trả gấp đôi, không cần thối lại!” “Vậy là xong nợ nhé!” Nhìn tiên quân bị hôn đến ngơ ngẩn, ta thỏa mãn lau khóe môi, ung dung rời đi. Chuyện này lan truyền khắp tam giới như gió cuốn mây bay. Mẫu thân ta nghe tin xong thì gần như suy sụp: “Con ơi, con đòi sai nợ rồi, hôn nhầm người rồi!” “Người con vừa cưỡng hôn ấy, chính là Tôn Thượng Hư Trần đó!” Ngài là vị thần cuối cùng còn sót lại của Thần giới, địa vị chí tôn, thanh cao vô thượng. Ngài thương xót chúng sinh, nhưng vốn không có tình căn. Dám làm nhục Tôn Thượng, chính là tự đào mồ chôn thân. Để giữ mạng cho ta, mẫu thân đành phong ấn chín phần pháp lực, ép ta ẩn cư nơi trần thế: “Từ nay về sau, trừ khi có chuyện sinh tử, con đừng hòng quay về!” Trăm năm trôi qua. Phu quân nơi nhân thế của ta vừa mới qua đời. Ta về nhà, nhờ mẫu thân xem giúp kiếp sau của chàng ở đâu. Nhưng dù xem thế nào, bà cũng không đoán ra số mệnh kiếp sau của phu quân. Bất đắc dĩ, bà khuyên ta đến xin Đan Thục Lão Quân một viên Vong Tình Đan, để quên đi đoạn nhân duyên này. Ta vừa cầm được Vong Tình Đan, chưa kịp nuốt thì đã thấy gương mặt từng bị ta hôn mười tám lần năm xưa. Chính là Tôn Thượng Hư Trần! Ta hồn bay phách lạc, quay đầu bỏ chạy. Thế mà hắn lại đuổi theo sát nút, vừa chạy vừa la lớn: “Dừng lại đi mà… Ta cầu nàng đấy! Đừng uống Vong Tình Đan!” “Ta chính là phu quân mà sáng nay nàng vừa chôn xong đây!”
Liên Nguyệt Ngày thứ hai sau khi đăng ký kết hôn với một người đàn ông đã ly hôn và có con riêng, để thể hiện thành ý, tôi nấu một bàn đầy những món con trai anh ta thích ăn. Thằng bé chẳng những không cảm ơn, còn hất tung cả bàn: “Không cần chị giả vờ tốt bụng! Nhìn chị đã thấy ghê tởm, cút ra khỏi nhà tôi đi!” Nhìn đống hỗn độn dưới đất, tôi bình tĩnh nói: “Chị biết em chưa quen, tối nay chị ra ngoài ngủ một đêm, cho em thời gian bình tĩnh lại.” Rồi tôi mặc kệ chồng giữ lại, xách túi bỏ đi. Hôm sau tan làm trở về, đống rác vẫn y nguyên. Tôi chẳng nói chẳng rằng, thu dọn ít quần áo rồi đi tiếp. Tối, chồng nhắn hỏi sao không có ở nhà. Tôi đáp: “Đi công tác, tuần sau về.”
Trọng sinh à? Hối hận à? Tuyệt lắm! Ta là Nam Cung Vãn Ngâm, công chúa đương triều được sủng ái nhất. Hôm ấy, trong yến tiệc Qiong Lâm, tân khoa trạng nguyên Thẩm Thời An thân khoác bạch y, đứng giữa điện vàng, gương mặt như họa, nhưng lại mang theo vẻ lãnh đạm cách biệt với thế gian, tựa như không thuộc về chốn phồn hoa này. Bỗng chốc, trước mắt ta hiện lên từng dòng kim văn lấp lánh: 「Trạng nguyên lang đã trọng sinh, quay về điểm khởi đầu của vận mệnh。」 「Kiếp này, hắn rốt cuộc có thể cùng thanh mai nối lại tiền duyên。」 「Nếu chẳng phải tiền kiếp có kẻ cậy thế hiếp người, chia rẽ uyên ương, họ đâu đến nỗi lỡ làng cả đời?」 Ta ngẩng đầu, liền đối diện ánh mắt u ám mà rét lạnh của Thẩm Thời An. Hắn nhìn về phía nữ tử đứng bên cạnh – Thư Duyệt – trong ánh mắt lại dâng lên một tia ôn nhu khó phát hiện. Thư Duyệt, thanh mai trúc mã của hắn, một mỹ nhân được đưa theo từ thôn quê, nay đứng rụt rè bên hắn, đôi mắt e lệ không giấu được niềm vui khôn xiết. Ta khẽ cười, đầu ngón tay vuốt nhẹ ly lưu ly. Thú vị thật. Trạng nguyên lang này, lại là kẻ đã trọng sinh. Trọng sinh về thời điểm hắn còn hàn vi, chưa kịp dựng cánh tung bay. Mà cái kẻ trong miệng đám “đạn mạc” gọi là “cậy thế hiếp người”—— Là bản cung đây, lại định làm gì được ta?
Tôi đột nhiên có thể nhìn thấy bình luận bay trên màn hình. “Thời điểm này nữ chính thật giống một chiếc bánh nhỏ mềm mại, thơm ngọt.” “Đúng đó, không hiểu nam chính làm sao mà xuống tay nổi, một đêm bảy lần cơ đấy.” “Đợi đến khi nữ chính trở thành Cố phu nhân, nam chính hận không thể ngày nào cũng ôm cô ấy vào lòng mà hôn.” Cố phu nhân? Tôi kích động đến mức tưởng rằng cuối cùng mình cũng đã theo đuổi được tam thiếu nhà họ Cố — Cố Thiếu Quân. Nhưng ngay giây tiếp theo, lại thấy một dòng khác hiện lên: “Dễ thương như vậy, bảo sao lại huấn luyện được Cố Quân Đình ngoan như chó. Đại ca và chị dâu đúng là cặp đôi đáng mê nhất.”
Trái Tim Mong Manh Sau khi ma/ng thai, chồng tôi dường như càng yêu tôi hơn. Không chỉ quan tâm từng chút một mỗi ngày, anh còn luôn dặn tôi phải báo trước khi ra khỏi nhà. Hôm ấy, tôi lén nấu một nồi canh, định mang đến công ty tạo bất ngờ cho anh. Thế nhưng, khoảnh khắc anh nhìn thấy tôi — sắc mặt lập tức trầm xuống: “Em tới đây mà không báo trước à?”