Danh sách truyện hot gần đây
Trà Đào Hồng Lạnh Ngày Thương Quyết đi gặp Bạch Nguyệt Quang, Thương Tứ gọi điện cho anh ta: “Omega của cháu đang nóng lên rồi.” “Cậu giúp cháu trông chừng cậu ấy một chút, cho cậu ấy uống thuốc ức chế là được.” Ngón tay Thương Tứ khẽ mát xa tuyến thể nóng rực của tôi: “Yên tâm, cậu đang chăm sóc cậu ấy rất tốt.” Điện thoại ngắt. Tôi nắm lấy ống quần tây phẳng phiu của người đàn ông, run run cầu xin: “Cậu… cậu Tứ…” “Ừ.” “Cậu Tứ giúp cháu với.” Răng nanh của anh cắn sâu vào tuyến thể của tôi: “Chồng cháu không muốn giúp cháu còn cậu Tứ thì sẵn lòng.”
Người mệnh nhẹ Tôi bẩm sinh có mệnh nhẹ, không thể nghe chuyện ma. Chỉ cần nghe rồi, nhân vật chính trong câu chuyện dù cách ngàn dặm cũng sẽ tìm đến tôi. Ông chú họ làm pháp sự thấy vậy liền kêu kỳ quái, khuyên cha tôi đưa tôi đến chùa hoặc đạo quán. Nhưng khi ấy tôi là con một trong nhà, cha tôi không nỡ, cầu xin ông ấy nghĩ cách khác. Chú họ thở dài: “Vậy để ta kể cho một chuyện về yêu tiên trói hồn. Nếu cháu nghe rồi, đa phần sẽ bị nó hành hạ, nhưng có thể giữ được nửa cái mạng.” Tôi chăm chú lắng nghe. Vài ngày sau, mấy bạn học trong trường vây quanh tôi, nói họ chưa từng gặp ma, muốn kể cho tôi nghe chuyện ma. Tôi hoảng sợ bịt tai lại, “Đừng kể!” Bọn họ kéo tay tôi ra, không cho tôi rời đi, cười đùa như một trò vui. Chỉ có tôi mới thấy được nhân vật chính trong câu chuyện của họ, từng người từng người lần lượt xuất hiện.
Giữa Sân Khấu và Bầu Trời Bạn thân của tôi là nữ thần đỉnh cấp “bạch nguyệt quang”. Tất cả những kẻ tiếp cận tôi đều vì cô ấy. Bạn trai tôi, Trình Tưởng, cũng không ngoại lệ. Một đêm, anh ta ngồi dậy từ trên giường, kẹp điếu thuốc, giọng trầm thấp: “Thịnh Hạ sang năm sẽ đi du học, anh chịu không nổi nữa, vẫn muốn thử một lần.” “Em cũng hiểu mà? Nếu không phải vì cô ấy, thì anh làm sao mà nhìn thấy được em?” Thịnh Hạ chính là bạn thân của tôi. Tôi sững người. Cảm thấy câu anh ta nói vẫn còn thiếu. Phải là “nhìn lên”, chứ không phải “nhìn thấy”. Trình Tưởng vốn dĩ chẳng hề “nhìn lên” tôi – điều này, ngay từ trước khi ở bên nhau, tôi đã biết rõ. Anh ta là thiếu gia trong giới nghệ thuật, có gương mặt trời cho, quen được người người vây quanh. Chỉ có ở trước mặt Thịnh Hạ, anh ta mới vấp ngã. Nếu không, sao có thể hạ mình mà dính líu đến tôi?
Cái Nốt Mụn Trên Lưng Chồng Trước khi ngủ, tôi khẽ vuốt ve tấm lưng trơn nhẵn của chồng, bất giác cảm thấy có gì đó không ổn. “Anh, có phải anh lại nghịch ngợm nặn mụn trên lưng không?” Cơ thể anh khựng lại, rồi nhanh chóng nở nụ cười giải thích: “Chắc lúc tắm anh vô ý cào trúng thôi, không sao đâu.” Tôi nhìn chằm chằm vào vết thương nhỏ, xung quanh còn được vẽ thành một hình trái tim bằng thuốc đỏ, bên cạnh lại có cả ký hiệu “bb”. Tôi chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa. Chẳng bao lâu sau, hơi thở anh đều đặn vang lên bên tai. Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, bước xuống tầng hầm để xe.
Thế Thân Sau khi Đức phi – người mà Hoàng đế sủng ái nhất – qua đời, tính tình của người trở nên bất ổn, sáng nắng chiều mưa. Ta vào cung thỉnh an, liền bị ánh mắt của người ghim chặt, dứt khoát ép ta vào tẩm điện. Ta không muốn phụ bạc phu quân, liền dùng kim trâm rạch nát khuôn mặt mới miễn cưỡng giữ được sự trong sạch. Phu quân Lưu Tiến ôm lấy gương mặt máu thịt chằng chịt của ta mà rơi lệ than rằng: “Phu nhân đoan chính như thế, ta quyết không phụ nàng.” Hắn lấy cớ không muốn quấy rầy ta tịnh dưỡng, chuyển sang chính viện ở, từ đó không còn cùng ta chung phòng. Ta chủ động đi tìm hắn, lại vô tình nghe thấy hắn cùng mẹ trách than: “Đã từng bước vào tẩm điện của Hoàng đế, làm gì còn trong sạch nữa.” “Chỉ nghĩ đến việc nàng ta từng ở dưới thân kẻ khác mà hưởng lạc, ta đã buồn nôn muốn ói.” “Ta đã hạ chậm độc trong cơm canh của nàng, lặng lẽ xử trí là xong.” Thì ra hắn chưa bao giờ tin ta. Sự thanh bạch mà ta liều mạng giữ lấy chẳng qua chỉ là một trò cười. Một lần nữa tỉnh lại, trước mắt ta chính là ánh nhìn nóng rực của Hoàng đế. Ta vươn tay vòng qua cổ người, chủ động dâng lên nụ hôn.
Khi A Như được 2 tuổi, em trai cô bé chào đời. Bố mẹ tháo sợi dây gai buộc ở cổ chân cô bé ra, mỉm cười nhìn cô chạy loạn quanh bếp. Tôi hoảng loạn, mỗi ngày đều nắm lấy tai nhỏ của con bé mà lải nhải: “Nơi này nguy hiểm, tuyệt đối không được đến gần!” “Còn nữa, con chó bị xích ở cổng sân ấy, hung dữ lắm, đừng có mà chạy lại gần nó.” “Nghe rõ chưa hả?” A Như ngoan ngoãn gật đầu. Bố mẹ cô đứng nhìn từ xa, trong mắt càng thêm chán ghét: “Con nhỏ không có của quý này tám phần là đứa ngốc, suốt ngày cười với không khí.” Họ không nhìn thấy tôi, vì tôi là ma, một con ma chuyên bảo vệ A Như.
Cá chép Koi may mắn Vào ngày sinh nhật của tôi, bố mẹ giàu có công khai tuyên bố rằng tôi là đứa con gái giả bị bế nhầm, từ nay vĩnh viễn không được quay về nhà họ Thẩm. Cô con gái ruột thì lại vênh váo ngạo mạn: “Thẩm Húc Húc, cuộc đời bị cô đánh cắp, cuối cùng tôi cũng tự tay lấy lại rồi.” Nhưng cô con gái ruột đó, lại là sao chổi chuyển kiếp. Còn tôi là cá chép may mắn chuyển thế, bố mẹ giàu có trở thành hào môn hoàn toàn nhờ vào vận khí của tôi!
Bạn Thân Làm Tôi Vào Tò Ngày tôi được thả ra khỏi tò, cô bạn thân đến đón tôi, nước mắt lưng tròng, nói lời xin lỗi. “Xin lỗi cậu… nhưng nếu khi đó mọi người biết tớ b /ị cư/ơ~ng//hip, tớ biết sống sao đây?” Ba năm trước, cô ấy mất tích suốt đêm, tôi tìm được cô trên s/ân thượng nhà mình, đúng lúc cô đ a/ng bị xa^ m//h ạ//i. Tôi lao đến đẩy tên t/ội p/h ạm ra, hắn vô tình ngã xuống l/ầu. Cô ấy xoá sạch dấu vết, bảo với cả/nh sát đó chỉ là một kẻ th eo//đ/uổi mình. Tôi thì vì tội gi .t người mà bị kế/t án, vào tò chịu ba năm. Lúc ra tò, tôi tưởng cô ấy vì áy náy nên mới cưu mang tôi. Không ngờ, cô ta lại bá/n tôi đến một vùng núi hẻo lánh. Tôi cố bỏ trốn, bị dân làng đá/nh//g ã.y chân. Cả nửa đời sau của tôi sống trong đa/u đớn và tủi nhục, cho đến khi ch .t đi, tôi sống lại vào đúng đêm xảy ra vụ việc năm ấy.
Tôi đã nuôi dạy một đứa con gái suốt mười sáu năm, nhưng hóa ra nó không phải con ruột của tôi. Con gái của người giúp việc được cưng chiều trong nhà tôi như công chúa, còn con gái ruột của tôi lại phải chịu khổ ở quê. Sau khi đón con gái ruột trở về, tôi nhất quyết muốn đưa đứa con nuôi đi. Nhưng chồng và con trai tôi lại không cho phép. Chồng nói con nuôi có giáo dưỡng, biết cư xử, ra ngoài cũng không làm mất mặt. Con trai thì chê chị gái ruột vừa quê mùa vừa lạc hậu, ra ngoài khiến nó mất mặt. Tôi nhìn ánh mắt u uất của con gái ruột, nắm lấy tay con bé. “Vậy thì ly hôn đi, tôi sẽ mang con gái tôi đi.”
Lệnh Ý công chúa không có cha “Ta sớm muộn gì cũng sẽ ch .t trên giường của ngươi.” “Đây chính là cái giá của việc thô/ng dâ m đó, tỷ phu.” Ta níu lấy đai áo hắn. “Giang, Tử, Phù!” Phó Kiều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn nát hàm răng sau, “Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không? Ngươi định gọi cả trăm năm nữa chắc?” “Một trăm năm thì lâu quá, đợi ngươi thật sự chết trên giường ta, ta sẽ thôi gọi.” Phó Kiều thở dài một tiếng. Tháng sau hắn sẽ Nam chinh. Trước khi lên đường, hắn đặc biệt tới tìm ta, vụng trộm lần cuối. Vì sao lại nói là vụng trộm? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, mà lúc này chúng ta đang giải y hoan lạc ngay trong khuê phòng tiểu các của ta.
Khi tôi xuyên vào trong sách, phản diện Phó Hoài Cẩn đã phá sản, đang ở công trường khuân gạch. Khi tôi xách theo chiếc cặp lồng cơm bạc màu tìm đến anh, anh đang ngồi xổm trong bụi đất, cúi đầu gặm một cái màn thầu lạnh ngắt. Anh nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi nặn ra một nụ cười tự giễu, đứng dậy phủi bụi trên người, bước lại gần. “Đến tìm tôi ký giấy ly hôn?” Giọng anh khàn khàn, gương mặt đầy mệt mỏi, “Giấy tôi đã ký sẵn, ở ngăn kéo phòng trọ. Cô lấy rồi đi luôn là được, không cần đến nơi này.” Tôi: ???
Mẹ tôi tái hôn với một đại nhân giàu đến mức đáng sợ. Giá trị của tôi cũng theo đó mà tăng vọt. Điểm duy nhất không tốt là, bà ấy luôn thúc giục tôi kết hôn. “Mẹ yêu cầu không cao, tương lai ba chồng phải giàu có, tương lai mẹ chồng tính tình phải tốt.” “Tương lai chồng thì…” bà ấy nhìn chầm chầm vào anh trai kế vài giây, “phải đẹp trai.” Tôi: “Tìm chồng không phải là khấn nguyện…” Đêm đó, anh trai kế ép tôi vào cánh cửa. “Ba tôi có nhiều tiền không?” Tôi gật đầu. “Mẹ có dễ tính không?” Tôi lại gật đầu. “Tôi có đẹp trai không?” Tôi vội vã gật đầu. “Được, ngày mai đi đăng ký kết hôn.” Tôi: ?