Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Ác Thê Tái Sinh

Ác Thê Tái Sinh Ta đi một chuyến lên kinh thành, là để dứt bỏ hôn ước cùng Khương Nam Đình, Thế tử Trấn Nam Hầu. Ta đã có thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp, hắn cũng đã có hồng nhan tri kỷ môn đăng hộ đối. Vốn dĩ, đôi bên an lành hủy hôn, sau này ai đi đường nấy, gả cưới chẳng hề vướng bận. Nào ngờ, cơ sự lại trớ trêu, ta lại vô tình trúng thuốc mê, trên yến tiệc lại cùng hắn nằm chung một giường. Thế rồi, chúng ta đành phải thành hôn. Khương Nam Đình cứ đinh ninh ta vì tham phú quý nên mới bày ra kế sách này, cả đời hắn hận ta thấu xương. Con trai, con gái ta sinh ra, cũng bị hắn dạy dỗ đến nỗi chẳng chịu nhận ta là mẹ đẻ. Sống một đời cơ cực, đến khi mở mắt lần nữa, ta đã tái sinh vào đúng ngày khởi hành đi kinh thành. Tâm thượng nhân Tô Cạnh Dao, chàng thanh mai trúc mã của ta, đang quyến luyến dặn dò ta đi sớm về sớm, chàng sẽ ở nhà chờ ta trở lại. Ta vội vã vứt bỏ hành lý, nhảy phắt xuống xe ngựa, ôm chầm lấy chàng. “Ta không đi kinh thành nữa! Hôn ước này viết thư cũng hủy được, chúng ta lập tức thành thân đi!” Chàng kinh ngạc lẫn mừng rỡ: “Thật sao?” Ta gật đầu lia lịa: “Thật đó!”

Thôn Hạnh Hoa

Thôn Hạnh Hoa Lần thứ ba Tạ Yến quát bảo ta “Cút ra ngoài!”, ta chẳng nói chẳng rằng, thu dọn hành lý rời khỏi huyện nha, lặng lẽ bước dưới ánh trăng sáng, trở về thôn Hạnh Hoa của mình. Trời đã hửng sau cơn mưa, mấy luống cải trắng mới gieo nay vừa nhú mầm, thì Tạ Yến đã thân chinh đến thôn mời ta quay về. Nhưng phụ thân ta từng dạy: Làm người, không thể để người khác tùy tiện gọi đến thì đến, xua đi thì đi. Kẻ coi thường chính mình, thiên hạ cũng sẽ không coi trọng.

Mười Năm Sau Ngày Thay Chị Lên Kiệu Hoa

Mười năm sau ngày thay chị bước lên kiệu hoa, chị tôi bỗng quay về. Cả nhà lặng thinh, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía chị. Chị ngáp dài, giọng nhàn nhạt: “Đi chơi mười ba nước, mệt muốn ch.ết.” “Tiểu Duệ đâu? Nó lên tiểu học rồi chứ? Sao không ra gặp mẹ ruột của nó?” Tiểu Duệ là con trai của chị. Năm đó, chị sinh con, nhưng ngay ngày cưới lại giả ch.ết, bỏ lại đứa con và vị hôn phu. Nhà họ Thẩm là hào môn trăm năm ở Kinh thành. Cha mẹ tôi không dám đắc tội, nên đành “gói gọn” đứa con gái vừa tốt nghiệp đại học – là tôi – để thay chị bước lên kiệu hoa. Mười năm nay, tôi đã làm tròn vai một người vợ mẫu mực, một người mẹ tận tụy. Thấy dáng vẻ đầy tự tin của chị, cha mẹ nhìn sang tôi. Tôi chỉ mỉm cười nhạt: “Tiểu Duệ và ba nó sang Cảng chơi rồi.” Nghe vậy, chị tôi – Trình Vi Vi – nhíu mày, giọng không hài lòng: “Em không nói với Ức An là chị sắp về sao? Chị đã báo trước rồi mà!” Tôi bình tĩnh nhấp một ngụm trà trong tay. Những năm tháng này đã dạy tôi cách giữ im lặng — tôi không còn là cái bóng sống dưới ánh hào quang của chị nữa. Sự im lặng của tôi khiến Trình Vi Vi bùng nổ.

Hủy Hôn Ngay Ngày Cưới

Ngày cưới của tôi, trên đường từ nhà đón dâu đến khách sạn tổ chức hôn lễ, xe hoa của chúng tôi gặp một cô gái trẻ đang ngồi trên lan can ven sông dáng người mảnh khảnh, váy trắng phấp phới, chỉ cần nghiêng người thêm chút nữa là có thể rơi xuống dòng nước lạnh ngắt.Chỉ một ánh nhìn, chồng tôi Lương Dục Châu lập tức ra lệnh:“Dừng xe!”Lương Dục Châu là chuyên gia đàm phán tâm lý nổi tiếng, từng cứu rất nhiều người có ý định tự tử chỉ bằng vài lời nói.Nhưng hôm nay, tôi không cho phép anh ta làm vậy.Tôi nắm chặt lấy tay anh ta:“Hôm nay là ngày cưới của chúng ta. Anh không được đi.”Anh cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định:“Vợ à, đừng làm loạn. Cứu người quan trọng hơn tất cả. Anh không thể làm ngơ được.”Vừa dứt lời, anh đã mở cửa bước xuống xe.Tôi lạnh giọng, từng chữ như dao cắt:“Lương Dục Châu, nếu hôm nay anh nhất định phải cứu cô ta, thì đám cưới này hủy!”Anh quay lại, ánh mắt như không tin nổi:“Mạnh Vũ Vi, em biết mình đang nói gì không?”“Bình thường em luôn tốt bụng, sao hôm nay lại nói ra những lời độc ác như vậy?”Tôi liếc về phía cô gái trên lan can bụng cô ta nhô lên nhẹ, như đang mang thai rồi cứng giọng:“Cứu cô ta hay tiếp tục đám cưới, anh chỉ được chọn một.”

Quy Tắc Làm Chủ Của Hầu Môn Đích Thê

Quy Tắc Làm Chủ Của Hầu Môn Đích Thê 「Phu nhân, hầu gia đêm nay… lại nghỉ tại Tây viện rồi ạ!」 Ta ngồi ngay ngắn trước gương đồng, chậm rãi tháo trâm ngọc trên tóc, giọng nói bình tĩnh đến mức không gợn một tia sóng: 「Biết rồi!」 —— Hắn lại đến chỗ Bạch di nương. Người thiếu nữ từng lớn lên cùng hắn, thâm tình tương ái với hắn, người mà trong lòng hắn luôn quan trọng hơn ta. —— Không sao cả. Hắn không đến, ta lại càng thanh tĩnh. Chức vị đích thê chủ mẫu trong phủ này là của ta. Còn trái tim hắn? Hừ, ai mà cần.

Người Ba Thật Thà Của Tôi

Người Ba Thật Thà Của Tôi Tôi có một người ba thật thà. Ông không biết cãi nhau, càng không biết mắng người. Đến lúc bị dồn vào đường cùng, câu nặng nhất ông có thể nói chỉ là: “Mày đúng là không thể nói lý nổi mà!” Mẹ tôi thì hoàn toàn ngược lại. Bà là một “chị đại” nổi tiếng trong làng – đụng là nổ, không ai dám bắt nạt. Kiếp trước, họ ly hôn, và tôi chọn sống với ba. Sau đó, tôi có một mẹ kế, và một đứa em trai mà tôi cực kỳ căm ghét. Năm tôi mười tuổi, thằng bé dùng kéo rạch lên mặt tôi. Ba ôm lấy vết thương trên mặt tôi, xót xa an ủi: “Ni à, đừng trách em con. Nó còn nhỏ, làm sao có tâm hại người. Nó chỉ thích chơi với con, lỡ tay thôi mà.” Năm tôi 18 tuổi, nó đốt thư báo trúng tuyển đại học của tôi. Ba rít thu/0^c, không dám nhìn vào mắt tôi: “Ni à, nghe lời ba. Con gái học nhiều cũng vô dụng, sau này cũng là để gả đi thôi. Chi bằng sớm đi làm phụ giúp gia đình. Nhà mình, chỉ cần có em con học là đủ rồi.” Năm tôi hai mươi ba tuổi, nó bảo lãnh cho người ta vay rồi nợ nần chồng chất, ba quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa nói xin lỗi, vừa bỏ thu/0^c vào nước cho tôi uống, rồi đưa tôi lên giường một ông già goá trong làng. Năm hai mươi lăm tuổi, tôi bụng mang dạ chửa, chỉ vì làm vỡ cái bát mà bị lão ta đánh đến ch .t. Ba đứng trước mộ tôi, lạnh lùng nói với lão già đó: “Con Ni nhà tôi mệnh ngắn, không trách ông được. Từ nhỏ tôi đã nuông chiều nó hư hỏng, việc nhà không biết làm, bị dạy dỗ một chút là chuyện nên làm.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày ba mẹ cãi nhau đòi l y h/ôn…

Mưu Kế Của Mẹ Chồng

Mưu Kế Của Mẹ Chồng Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện vì mẹ chồng, bà bỗng dưng lên tiếng: “Cô đúng là biết cách diễn trò đấy.” Tôi còn đang ngơ ngác thì bà nói tiếp: “Vừa rồi bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp mở miệng nói không thì cô đã cướp lời rồi.” “Cô đang tính giành gia sản với con gái tôi phải không?” “Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.” “Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi chỉ để lại cho con gái mình.” Tôi gật đầu, đúng vậy. Con trai bà chết rồi. Vậy tôi còn việc gì phải lo cho người mẹ chồng cũ này nữa? Tôi thẳng thừng để bà ngồi ở chiếc ghế ngay cạnh cái nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệnh viện, rồi quay đầu bỏ đi.

Xuân Xanh

Đây đã là lần thứ mười hai hắn đến nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta run rẩy, chau mày: “A Niệm à, đây là lần thứ mười hai rồi, đó là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha à, nếu đồng ý lần này thì chính là mất m/ạng đấy.” Cha gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng hôn sự này sẽ lấy m/ạng con. Rốt cuộc con sợ điều gì?” Ta sợ gì, cha không biết, nhưng ta há có thể không rõ sao? Ta đã trọng sinh trở về. Kiếp trước, Hoàng đế kiêng dè Vinh Vương, phá vỡ mối nhân duyên thanh mai trúc mã võ tướng của hắn, rồi cưới con gái của ngôn quan – chính là ta đây. Sau này, Vinh Vương quả nhiên làm phản, khi đại quân của Vinh Vương tiến vào thành, ta bị nàng thanh mai trúc mã kia của hắn nhấn xuống nước mà chet đ/uối. Vừa trọng sinh trở về, hắn đã đến cầu hôn. Thay là cha, cha có gả không? Ta mặt mày tối sầm, nhìn cha: “Cha, nếu người thực sự yêu thích Vinh Vương, người gả đi, dù sao con cũng không gả.” Cha đánh ta một cái: “Nói năng hồ đồ gì vậy. Nếu con thực sự không muốn gả, ít nhất cũng phải có một lý do chứ.” “Người cứ nói là con đã nhìn thấu hồng trần, chỉ muốn xuất gia làm ni cô.”

Xuân Xanh

Cổ Đại
Không Ai Là Vai Phụ

Không Ai Là Vai Phụ Khi tôi phát hiện ra mình là nữ chính bạch liên hoa, tôi đang bị nữ phụ đ/ộc á/c chặn ở căng-tin. Một dòng bình luận chạy qua trước mắt tôi:【Màn tranh giành đàn ông gay cấn nhất đã đến rồi! Thẩm Mạt sắp dạy dỗ nữ chính rồi!】 Thẩm Mạt nhìn tôi chằm chằm một cách hung dữ: “Mày là Quý Tầm à? Gầy như một con nhỏ bụi đời ấy.” Tôi sợ hãi nắm chặt chiếc bánh bao trong tay, đó là khẩu phần ăn duy nhất của tôi trong ngày hôm nay. Cô ấy giật phắt chiếc bánh bao khỏi tay tôi, rồi nhét một chiếc đùi gà vào miệng tôi. “Đồ đáng ghét… Mày không được phép gầy hơn tao! Không ăn hết mười cái đùi gà này thì không được đi!”

Lệnh Ý công chúa không có cha

Lệnh Ý công chúa không có cha “Ta sớm muộn gì cũng sẽ ch .t trên giường của ngươi.” “Đây chính là cái giá của việc thô/ng dâ m đó, tỷ phu.” Ta níu lấy đai áo hắn. “Giang, Tử, Phù!” Phó Kiều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn nát hàm răng sau, “Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không? Ngươi định gọi cả trăm năm nữa chắc?” “Một trăm năm thì lâu quá, đợi ngươi thật sự chết trên giường ta, ta sẽ thôi gọi.” Phó Kiều thở dài một tiếng. Tháng sau hắn sẽ Nam chinh. Trước khi lên đường, hắn đặc biệt tới tìm ta, vụng trộm lần cuối. Vì sao lại nói là vụng trộm? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, mà lúc này chúng ta đang giải y hoan lạc ngay trong khuê phòng tiểu các của ta.

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Ôm Chặt Vai Ác Phá Sản

Khi tôi xuyên vào trong sách, phản diện Phó Hoài Cẩn đã phá sản, đang ở công trường khuân gạch. Khi tôi xách theo chiếc cặp lồng cơm bạc màu tìm đến anh, anh đang ngồi xổm trong bụi đất, cúi đầu gặm một cái màn thầu lạnh ngắt. Anh nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi nặn ra một nụ cười tự giễu, đứng dậy phủi bụi trên người, bước lại gần. “Đến tìm tôi ký giấy ly hôn?” Giọng anh khàn khàn, gương mặt đầy mệt mỏi, “Giấy tôi đã ký sẵn, ở ngăn kéo phòng trọ. Cô lấy rồi đi luôn là được, không cần đến nơi này.” Tôi: ???

Sóng Cát Đêm Hè

Mẹ tôi tái hôn với một đại nhân giàu đến mức đáng sợ. Giá trị của tôi cũng theo đó mà tăng vọt. Điểm duy nhất không tốt là, bà ấy luôn thúc giục tôi kết hôn. “Mẹ yêu cầu không cao, tương lai ba chồng phải giàu có, tương lai mẹ chồng tính tình phải tốt.” “Tương lai chồng thì…” bà ấy nhìn chầm chầm vào anh trai kế vài giây, “phải đẹp trai.” Tôi: “Tìm chồng không phải là khấn nguyện…” Đêm đó, anh trai kế ép tôi vào cánh cửa. “Ba tôi có nhiều tiền không?” Tôi gật đầu. “Mẹ có dễ tính không?” Tôi lại gật đầu. “Tôi có đẹp trai không?” Tôi vội vã gật đầu. “Được, ngày mai đi đăng ký kết hôn.” Tôi: ?