Danh sách truyện hot gần đây
Nghịch Tuyết Hồi Xuân Ta từ nhỏ thể hàn, lưu lại kinh thành làm con tin mười năm. Mỗi độ thu sang, thế tử đều đích thân sai người vì ta chế tạo ngân ti than sưởi ấm. Năm nay không những quên mất, còn ép ta xuống hồ nước lạnh như băng vớt diều cho biểu muội cô độc của hắn. Trời giá rét, ta phát sốt cao không dứt. Mẫu thân vốn lên kinh để bàn chuyện hôn sự. Nhìn thấy ta thân thể suy kiệt đến mức này, đau lòng đến nói không nên lời. Bấy giờ, Phó Tự mày kiếm mắt lạnh, ngữ khí đầy phiền chán: “Ta và nàng là chỉ phúc vi hôn, tự nhiên sẽ cưới nàng. Lạn Vương phi hà tất đích thân lên kinh bức hôn?” “Đợi khi Thanh Hòa khỏi bệnh, ta sẽ cùng nàng thành thân.” Nhưng hắn không biết, Mẫu thân lên kinh, là để nghị thân giữa ta và Yến tiểu tướng quân. Ngay khi ba tháng trước, hắn đưa A Ninh hồi kinh, Ta liền hiểu, mình nên đổi một vị phu quân khác rồi.
Chị tôi bị người rừng trong núi bắt đi. Chị mất đi sự trong sạch, tính tình cũng trở nên hoang dại, luôn lè lưỡi ra quyến rũ đàn ông. Mẹ tôi dùng kim chỉ khâu nhỏ miệng chị lại. Tôi tưởng bà làm vậy là vì muốn chị được hạnh phúc sau khi lấy chồng. Không ngờ, mẹ tôi lại ghen với chị, khuôn mặt bà dữ tợn hét lên: “Vốn dĩ người rừng để ý đến tao, là mày cố tình uốn éo quyến rũ hắn!” “Giờ tao khâu miệng mày lại, để mày không bao giờ nếm được mùi vị đàn ông nữa!”
Kể từ sau khi tôi kết hôn với Họa Dụ, con trai anh ta liền bắt đầu gây náo loạn không ngừng. “Người đàn bà xấu xa không cho con ăn cơm!” “Cô ta không cho quản gia kể chuyện trước khi ngủ cho con nghe!” “Ba ơi, cô ta bắt nạt con mỗi ngày, hu hu hu…” Họa Dụ đã quen với những màn ăn vạ vô lý ấy, chẳng thèm để tâm. Cho đến một ngày, anh bỗng nhận ra đã nửa tháng rồi mình không còn nhận được cuộc gọi “tố cáo” nào từ con trai. Cảm thấy lạ, buổi tối sau khi xử lý xong công việc, anh chủ động gọi điện dỗ con đi ngủ. Không ngờ thằng bé vốn dính ba như sam lại tỏ ra hờ hững: “Ba ngủ sớm đi, mai con còn phải làm bao nhiêu việc ở trường nữa.” Họa Dụ: “?” Anh im lặng hồi lâu, trầm giọng nói: “Ba nhớ trường mẫu giáo của con đâu có việc gì phải làm?” Đó là trường quý tộc, toàn con nhà quyền quý, được cưng chiều đến tận trời, ai lại bắt bọn nhỏ làm việc bao giờ?
Gả Lại Một Lần Cho Đáng Khi phu quân ta lại một lần nữa, giữa yến tiệc đông người, buông lời châm chọc ta là con gái nhà thương hộ, vô tài vô đức, chẳng bằng được “bạch nguyệt quang” mà hắn đã sớm đưa đi làm thiếp… Ta nhịn hết nổi, thẳng bước đi tới trước mặt chủ quân của bạch nguyệt quang ấy. “Hay là… ta hưu phu gả cho ngài, còn thiếp kia, ngài cứ ban cho hắn. Để hắn khỏi ngày ngày nhắc mãi, phiền tai nhức óc.” Nam tử áo hoa nâng chén rượu, thoáng sững người, sau đó ngửa đầu cạn sạch. Một nụ cười hứng thú hiện nơi khóe môi hắn, ánh mắt lướt qua người ta, chăm chú đến độ khiến tim người ta run lên. “Được thôi.”
Đừng Hòng Đụng Vào Nhà Tôi! Em chồng sắp lấy vợ, mẹ chồng lại nhăm nhe căn nhà tôi mua trước khi cưới. Chồng tôi thì ngu ngơ hiếu thảo, còn nói ra câu xanh rờn: “Cùng là người một nhà, em đừng so đo tính toán nữa. Em là chị dâu, chẳng lẽ nỡ để em trai anh ế vợ sao?” Ha, nghe mà cạn lời. Tôi để em chồng ế vợ ư? Xin lỗi, tôi chỉ có thể để… chồng mình ế lại thôi.
Ngày hôm đó, đường tỷ của ta vì muốn theo đuổi tình yêu chân thật mà nhất quyết đòi từ hôn với Nhiếp Chính Vương, thậm chí sống c/h/ế/t cũng không đổi ý. Ta lại vô tình nghe được tiếng lòng của hắn. [Kiếp trước ta rốt cuộc mù quáng đến mức nào mà lại vì ả ta mà sinh ra chấp niệm đ/i/ê/n dại như vậy?] [Để rồi cuối cùng nhận lấy kết cục c/h/ế/t thê thảm, đúng là nỗi ô nhục tột bậc!] [Đời này, th/ù cũ hận mới, bổn vương sẽ tính toán cho sạch!] [Hay là g/i/ế/t quách cái kẻ n/g/u dại này cho rồi.] [Lăng trì, róc thịt, bào lạc…] Chưa kịp để hắn lẩm bẩm hết lời, ta đã quỳ rạp xuống đất. “Tỷ phu! Xin người hãy cưới ta đi!” “Ta cầu xin người đó!”
Cháu trai tôi lên mạng đăng bài nói xấu tôi: “Bác dâu là người ham hư vinh, nhà tôi vừa mua nhà mới, bác dâu biết tin liền như con ruồi vo ve quanh tôi mãi không dứt, tôi có nên rộng lượng mà tha thứ cho bà ta không?” Dân mạng đều khuyên nó nên cắt đứt quan hệ với tôi, tôi nghe xong liền bật cười. Vậy thì hay quá, vừa dọn đến là phải dọn đi luôn rồi. Bởi vì căn nhà đó là tôi cho chúng nó mượn để ở.
Bản Kiểm Điểm Đắt Giá Vì rửa thiếu đúng 1 ống nghiệm, thầy giáo mới đến trong phòng thí nghiệm liền tuyên bố sẽ đá tôi ra khỏi dự án quỹ cấp quốc gia. Trong buổi họp nhóm, trước mặt toàn bộ đồng nghiệp, thầy mắng tôi một trận không lưu tình. “Lý Hiểu Hiểu, đừng tưởng cô từng đăng mấy bài luận văn là ghê gớm lắm!” “Phòng thí nghiệm quy định rõ ràng, dụng cụ thí nghiệm phải rửa ngay trong ngày! Cô biết mà vẫn cố tình vi phạm, tội càng nặng!” “Dự án cấp quốc gia này, sau này cô đừng hòng động đến nửa đầu sợi tóc!” Tôi không nói gì. Chỉ đứng dậy, quay người rời khỏi phòng. Muốn đuổi tôi? Vậy thì tốt thôi. Phòng thí nghiệm này cũng có thể chuẩn bị… giải tán luôn rồi.
Trong buổi tụ họp gia đình, bạn gái thân của chồng tự tiện xuất hiện mà không ai mời. Trùng hợp làm sao, tôi đến muộn, vừa hay lại vào cùng lúc với cô ta. Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai chỗ trống. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống, cô ta đã một phát lướt qua tôi, ngồi phịch xuống cạnh chồng tôi. “Cũng ra dáng ghê ha, Nam ca, còn biết chừa chỗ cho ba, ba năm đại học tôi giặt đồ lót cho anh cũng không uổng công.” Tôi khẽ cười. Ồ hô! Một ấm trà mang hương vị nam nhân mạnh mẽ đấy à? Có điều, cô ta không biết. Tôi chính là người từng đá bay Bạch Nguyệt Quang — bà nội của loại “trà nam” như cô đây!
Sau khi thua trò chơi, tôi phải gửi thư cho “đại ca trường”. Kết quả là bị anh ta mắng cho một trận: “Con mẹ nó ai gửi thư cho ông hả?” “Tỉnh mộng đi, tôi đã có người thích rồi, dù cô có gửi thư mỗi ngày cũng vô ích.” “Không dám lộ mặt à, là vì cô xấu quá sao?” Tôi chỉ đành cắn răng mang bức thư quay về. Nhưng anh ta lại nhìn tôi, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa luống cuống, một câu cũng không nói được. Đêm đó, tôi lướt Weibo thì thấy bài đăng của anh ta. 【Hu hu, nếu người gửi thư là vợ tương lai của tôi, mà tôi lỡ mắng cô ấy thì phải làm sao đây? Tôi còn cứu được không? Online đợi gấp!】
Vạch Mặt Mẹ Chồng Về nhà ăn cơm, mẹ chồng bảo tôi lau bàn. Tôi liếc nhìn chồng, khẽ nói: “Anh tin không, em chẳng cần nói với mẹ một lời, mẹ cũng sẽ tự động đi lau bàn?” Chồng lắc đầu: “Không tin.” Tôi bật cười, cất giọng thật to: “Chồng ơi, ra lau bàn đi!” Mẹ chồng lập tức từ trong bếp l/a.o ra: “Sao lại bắt nó lau? Nó lái xe về nhà đã mệt rồi, để đó, để đó, mẹ lau cho!”
Muốn Cướp Thân Phận Của Ta, Nằm Mơ! Lúc ta khó sinh mà chet, chợt nghe thấy tiếng quỷ sai trò chuyện. “Thật đáng tiếc, nữ nhân này chính là thiên kim thật của Vương phủ.” “Lần chet này, lại hoá ra là lợi cho nhà chồng nàng.” “Đại tẩu của nàng sẽ thế chỗ nàng, trở thành Quận chúa, con trai của đại tẩu cũng được vào Vương phủ hưởng phúc.” “Còn đứa con gái nàng vừa mới sinh ra, thì bị ném vào khe núi, tiếp tục sống cái kiếp cơ cực như nàng ngày xưa.” Ta bỗng nhiên mở choàng mắt, liền nghe thấy tiếng kinh hãi của mẹ chồng: “Á! X/ác chet bật dậy!”