Danh sách truyện hot gần đây
Cả gia tộc cùng đi tảo mộ, lúc đến phần mộ của mẹ tôi thì đột nhiên sương mù dày đặc. Sau đó tôi nhận được tin nhắn từ mẹ: 【Trong số các con, đã có một người chết. Nó đã trà trộn vào giữa các con. Nhớ kỹ! Tuyệt đối không được tách riêng một mình! Nhất định phải rời khỏi núi trước khi trời tối, nếu không sẽ bị giữ lại vĩnh viễn.】 Nhưng chiếc điện thoại của mẹ, chính tay tôi đã đặt bên cạnh bình tro cốt, cùng chôn xuống mộ.
Anh Ấy Nghe Thấy Trúc mã có trở ngại về thính lực. Tôi luôn mượn việc này trêu chọc cậu, khiêu khích cậu. Trúc mã cũng không giận, mặc cho tôi trêu đùa. Cho đến khi thấy tôi vai kề vai với nam sinh khác, cậu sầm mặt đè tôi lên giường tùy ý bắt nạt. Tôi hoảng sợ. “Cậu dám đụng vào tôi một cái thử xem?!” Trúc mã lại tháo máy trợ thính xuống ném sang một bên, giọng nói lạnh lùng cứng rắn khàn khàn. “Ngại quá, tôi không nghe thấy.”
Tôi Không Còn Là Con Gái Bà Số socola tôi chuẩn bị cho con gái bị mẹ tôi lấy hết. Bà nói: “Đem về cho Hạo Hạo ăn, nó chưa bao giờ được ăn socola ngon thế này. Chẳng lẽ chuyện này mà con cũng phải tính toán? Làm cô thì đừng có nhỏ nhen thế!” Tôi dỗ dành con gái, rồi lại ra siêu thị mua thêm một túi lớn đồ ăn vặt mang về. Mẹ tôi trừng mắt, hừ một tiếng: “Con cứ chiều chuộng nó thế này, sớm muộn gì cũng hư hỏng. Nhỏ xíu đã biết giữ khư khư đồ ăn, không biết là giống ai nữa.” Tối hôm đó, tôi thu dọn hành lý giúp mẹ, rồi tiễn bà về quê.
Ta và Đại Tỷ Cùng Là Thứ Nữ Ta và đại tỷ đều là thứ nữ, năm ta vừa tới tuổi cập kê, nàng gả cho Đoan vương làm trắc phi, còn ta nhập cung, trở thành Lệ tần của đương kim Thánh thượng. Đại tỷ vừa vào phủ đã nhờ vũ kỹ đoạt được sủng ái của Đoan vương, phu thê hòa thuận. Ta thì nhờ cầm kỹ mà bước vào hậu cung đã được sủng ái, liên tục thăng vị. Mãi cho đến khi Chiêu Dương quận chúa hồi kinh. Chỉ vì nàng muốn xem múa, Đoan vương liền coi đại tỷ như vũ cơ mà sai khiến. Chỉ vì nàng chê đất bẩn, Thánh thượng liền muốn lấy cây đàn của ta lót chân cho nàng. Trong yến mừng sinh nhật quận chúa, thích khách xông vào quấy loạn. Đoan vương và Thánh thượng đều là trong khoảnh khắc đầu tiên liền bảo hộ quận chúa. Mà đại tỷ lại bị lưỡi kiếm xuy/ên thấu thân mình, đôi mắt gắt gao nhìn về phía ta. Ta hiểu được ý tứ của nàng, nàng muốn ta chạy. Nhưng chạy rồi thì có thể thế nào? Năm tháng dằng dặc, oán hận khó ngủ.
Chồng Và Con Bị Quyến Rũ Con trai lần đầu đưa bạn gái về nhà. Cô gái nhỏ xinh xắn đáng yêu, lúc làm nũng khiến người ta toàn thân mềm nhũn. Tính cách lại táo bạo phóng khoáng, kéo con trai tôi ra vườn hôn môi nồng nhiệt, còn phát ra tiếng chậc chậc. Nhìn đến mức tôi mặt đỏ tai hồng. Nhưng lại nghe thấy một giọng nói máy móc vang lên: 【Hôn Thiên mệnh chi tử Phó Tây Hành một phút, thưởng 100 nghìn tệ tiền mặt.】 Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống. Đúng lúc này chồng tôi về tới, vừa từ xe Maybach bước xuống. Giọng máy móc lại vang lên lần nữa: 【Phát hiện cực phẩm Thiên mệnh chi tử Phó Phỉ Tư, hôn một phút, thưởng 10 triệu tệ tiền mặt!】 Ngay sau đó, một giọng điệu làm nũng vang lên: 【Oa ôi, cha con cùng nhau, kích thích quá, tôi thích~】
Bản Dạ Khúc Ly Hôn Vào ngày đưa con gái đi khám sức khỏe tổng quát, tôi bất ngờ phát hiện giữa sảnh bệnh viện đã có đặt một cây đàn piano mới tinh. Chồng tôi là Cung Trí Viễn – bỗng nhiên nổi hứng, bước lên đàn một bản nhạc vô cùng thuần thục. Tôi sửng sốt quay video lại, đăng lên mạng xã hội kèm theo dòng trạng thái: “Biết anh 8 năm, chưa từng phát hiện ông chồng thô lỗ này lại biết chơi piano! Còn bao nhiêu bí mật chưa bật mí nữa hả?!” Đến khi mở lại điện thoại, video ấy đã thu hút khá nhiều sự chú ý. Một bình luận nổi bật đập vào mắt tôi, đ/a u như bị kim đâm: “Anh ta đang đàn bài nhạc chủ đề của ‘Inuyasha’ – [Nỗi nhớ xuyên thời gian]. Rất rõ ràng là đang nhớ người anh ta yêu, và người đó không phải chị.”
Anh chàng học trưởng lạnh lùng đã kết hôn năm năm, vậy mà vẫn mãi không thể có con. Lại một lần chiến đấu suốt đêm, tôi nhìn thấy dòng bình luận trôi qua: 【Cười chết mất, nam chính vốn dĩ là thiết lập tuyệt tử, cho dù có mài sắt thành kim cũng không thể để nữ phụ mang thai.】 【Nam chính bỏ cuộc đi, chờ gặp được nữ chính định mệnh, đảm bảo một lần là ba bảo bối.】 Tuyệt tử nam chính? Vậy khác gì không thể sinh con? Nhìn người còn đang dỗ tôi thử thêm lần nữa, tôi lập tức đá anh ta ra, xoay người ném thẳng vào mặt anh ta tờ đơn ly hôn. “Tôi cần người cho tôi con nối dõi, đàn ông không thể sinh con, tôi không cần.” Anh ta tưởng tôi giận dỗi, cho đến khi phát hiện tôi tìm một chú cún con nhỏ tuổi. Anh ta phát điên ngay tại chỗ, quỳ gối trước mặt tôi, khóc đến đôi mắt đỏ hoe: “Bảo bối, anh đã uống thuốc theo phương thuốc dân gian để điều dưỡng rồi, em thử lại anh đi.”
Mùa năm đó khi Kỷ Yến Xuyên rơi xuống cảnh khốn cùng nhất, tôi từng ngang ngược tuyên bố trước mặt mọi người: cho dù toàn bộ đàn ông trên thế giới này có chết sạch, tôi cũng sẽ không bao giờ thích anh ta. Sau đó, nhà tôi phá sản, anh ta vì báo thù mà bắt tôi trở thành chim hoàng yến bị giấu kín không thể lộ ra ánh sáng. Tôi vẫn kiêu căng ngang ngược, không ngừng khiêu khích giới hạn của anh ta, thế nhưng anh ta lúc nào cũng bình thản, chẳng hề dao động. Cho đến khi tin anh ta sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố, trước khi bỏ trốn tôi để lại một tờ tiền trăm tệ và một tờ giấy viết tay: “Chị chơi chán rồi, tiền tip không cần thối lại.” Sau đó anh ta kéo tôi về, điên cuồng giày vò trong căm hận: “Chán ở đâu? Nói cho tôi biết, tôi sẽ sửa.”
Những Năm Tháng Bị Đánh Cắp Tôi là người có cơ địa cực kỳ dễ dị ứng. Lần đầu tiên đến nhà bạn trai ăn cơm, anh đưa cho mẹ một tờ giấy A4: “Du Du dị ứng với hải sản, xoài, dâu tây, trứng, sữa, thịt bò thịt cừu… mẹ nấu nhớ đừng cho vào nhé.” Nhưng chất gây dị ứng thì quá nhiều, ăn xong rồi mẹ anh mới chợt nhớ ra: “Vừa nãy trong rau xào có cho một thìa dầu hào, Du Du, con không thấy khó chịu chứ?” Trong ánh mắt lo lắng của hai mẹ con, tôi chậm rãi lắc đầu: “Không ạ… nhưng chẳng phải con dị ứng hải sản sao…” Những điều này đều là do ba mẹ tôi nói. Cũng vì thế, từ nhỏ trên bàn ăn của tôi chỉ toàn rau xanh, còn cá thịt đều đặt trước mặt em trai. Tôi thường xuyên bị em trêu chọc: “Trời sinh chị không có phúc ăn ngon.” Nhưng tôi vẫn không cam tâm. Sau khi tự chuẩn bị tâm lý thật lâu, tôi lần lượt thử uống một cốc sữa, ăn một miếng xoài, nếm một miếng bít tết lớn… Không phản ứng. Hoàn toàn không có phản ứng gì. Tôi bật khóc nức nở.
Vì Con Cá Mà Ly Hôn Chỉ vì tôi quên mua món cá mà chồng tôi thích, mẹ chồng liền t//át tôi một cái trước mặt bao người. “Nhà họ Chu chúng tôi đúng là xui tám đời mới cưới phải loại vô dụng như cô!” Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi, nước miếng văng cả lên má tôi. “Cô nhìn lại mình đi rồi nhìn sang Lili người ta! Ly hôn! Cút ra khỏi cái nhà này cho tôi!” Tôi quay sang nhìn chồng – Chu Thành Vũ. Ánh mắt anh ta né tránh, môi mấp máy vài lần, cuối cùng chỉ nói được một câu yếu ớt: “Mẹ, thôi đi… bao nhiêu người đang nhìn mà…” Tôi khẽ gật đầu: “Được thôi.” Anh ta hoảng loạn.
Nửa đêm mười một giờ rưỡi, tôi ở nhà một mình và gọi một phần đồ ăn ngoài. Trên bản đồ hiển thị người giao hàng chỉ còn cách tôi 0 mét, thì anh ta gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Nhưng sau khi tôi bắt máy, đầu dây bên kia lại im lặng không nói một lời, tĩnh mịch đến rợn người. Tôi mất kiên nhẫn cúp máy, thì người giao hàng gửi tin nhắn riêng cho tôi: [Xin lỗi, tôi là người câm điếc, gọi cho cô chỉ để báo ngay khi đến nơi, không thể giải thích qua điện thoại, thật sự xin lỗi.] [Chắc cô đợi lâu rồi, đồ ăn tôi đã để ở cửa, làm ơn ra lấy sớm nhé.] Tôi vừa định đi mở cửa, thì trước mắt đột nhiên hiện ra vài dòng chữ trôi nổi. [Đừng mở cửa! Người ngoài đó không phải nhân viên giao hàng đâu, là kẻ giết người đấy!] [Hắn gọi điện cho cô chỉ để xác nhận qua tiếng động xem cô có phải phụ nữ sống một mình không!] [Trời ơi, sao mỗi lần đọc truyện kinh dị nhân vật chính đều ngu thế, tên giao hàng đó rõ ràng có vấn đề mà vẫn định mở cửa.]
Nghiệt Duyên Ngày cưới hôm ấy, khi thợ trang điểm nhìn thấy chúng tôi tổ chức ở khách sạn hạng sang, cô ta bỗng thay đổi hoàn toàn phong cách trang điểm mà tôi đã bàn kỹ từ trước. Chồng tôi cười trêu: “Em tính để anh kết hôn với… Crayon Shin-chan à?” Thì ra thợ trang điểm đắt tiền mà tôi thuê chính là người yêu cũ của anh ta. Nhìn cách hai người họ thân mật trò chuyện, tôi lập tức tẩy trang, hủy hôn. Cố Thâm vừa định kéo tôi lại thì cô nàng kia bất ngờ nhón chân hôn anh ta. Lúc ấy tôi mới nhận ra, dưới lớp khẩu trang, cô ta đã trang điểm kỹ lưỡng từ lâu. Hóa ra — là đang định giành chú rể. Tôi nhướn mày cười lạnh — Giành chồng thôi chưa đủ đâu, 70 vạn tiền đặt tiệc hạng sang này bên nhà gái chi hết đấy. Hy vọng cô ta cũng sẵn lòng “gánh tiếp” luôn.