Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Thái Tử Gia Theo Đuổi Tôi Khắp Thế Giới

Tôi là cô bạn gái ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất trong số những người từng ở bên Thẩm Dịch – thái tử gia nhà họ Thẩm. Đêm trước ngày nữ chính tỏ tình với anh ta, vai nữ phụ của tôi cuối cùng cũng kết thúc. Tôi kích động đến mức mở champagne với bạn thân suốt đêm. “Mỗi ngày mang giày cao gót mệt muốn chết, lại còn phải bày cái dáng nửa sống nửa chết đó nữa.” “Cuối cùng cũng được giải thoát rồi!!” Thẩm Dịch bắt gặp cảnh đó liền im lặng. Tôi không để ý hệ thống trong đầu im thin thít. Khoảnh khắc tiếp theo, sau gáy tôi bị bóp lấy. Thẩm Dịch nheo mắt đầy nguy hiểm, cúi sát tai tôi: “Giỡn mặt tôi hả?”

Anh Ấy Nói Báo Thù, Nhưng Lại Cưng Tôi Lên Trời

Trước đêm kết hôn, tôi đứng ngoài phòng bao của khách sạn và nghe thấy Lương Túc Đình trò chuyện với bạn mình. “Tôi chính là muốn báo thù cô ấy, tôi chỉ giả vờ như mình vì cô ấy mà ý loạn tình mê thôi, yên tâm đi, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi.” Giọng bạn anh ta đầy kính nể: “Không hổ là Đình ca! Vậy chiếc nhẫn kim cương anh đưa cho cô ấy là giả đúng không?” Lương Túc Đình giật mình biến sắc: “Làm sao có thể! Vợ tôi không đeo đồ giả!” Bạn anh ta hỏi tiếp: “Vậy chuyện anh nói mua biệt thự cho cô ấy là lừa à?” “Đương nhiên là lừa rồi!” Lương Túc Đình tràn đầy tự tin, “Tôi mua cho cô ấy là căn hộ lớn ngay trung tâm thành phố.” Bạn anh ta cạn lời: “Thế kiểu báo thù này là kiểu gì vậy?” Giọng Lương Túc Đình vang lên chắc nịch: “Năm đó cô ấy làm nhục tôi, bây giờ tôi cũng phải dùng tiền để khiến cô ấy mất mặt!”

Vừa Đăng Ký Kết Hôn, Bạn Trai Đòi Giao Con Của Em Gái Cho Tôi Nuôi

Vừa Đăng Ký Kết Hôn, Bạn Trai Đòi Giao Con Của Em Gái Cho Tôi Nuôi Ngày đi đăng ký kết hôn, bạn trai tôi đột nhiên nói muốn để đứa con của em gái anh ta mang tên… tôi. “Con bé chưa chồng mà có bầu sẽ bị người ta dị nghị. Ghi đứa nhỏ vào tên em. Coi như con của chúng ta.” Tôi từ chối thẳng. Anh ta nổi điên, bỏ đi cái rụp: “Bao giờ em đồng ý thì chúng ta mới đi đăng ký!” Tôi cười lạnh, lập tức mở WeChat đăng một status: “Ai muốn kết hôn với tôi? Thiếu chồng, đăng ký gấp!” Mười phút sau. Bạn thanh mai của tôi lái một chiếc mui trần màu vàng chóe phanh lại trước mặt tôi, xuống xe đầy ngạo nghễ: “Không được phép hối hận đấy.”

Nam Chính Phải Lòng Tôi

Ngày nhận nuôi ở cô nhi viện, tất cả bọn trẻ đều được chọn đi, chỉ có tôi – đứa trẻ mù – co rúm lại trong góc. Bà viện trưởng giới thiệu tôi cho một gia đình giàu có nhất. “Đứa trẻ này ngoài việc không nhìn thấy, những mặt khác đều rất tốt, hiểu chuyện và ngoan ngoãn.” Nhưng vợ chồng nhà giàu vẫn từ chối. “Thôi đi, chúng tôi không muốn nhận một đứa trẻ khuyết tật.” Bà viện trưởng xoa đầu tôi, “Không sao đâu, Nan Nan, con ở đây, bà sẽ nuôi con cả đời.” Tôi nắm chặt vạt áo của bà, cắn môi không nói gì. Đúng lúc đó, có một viên kẹo cứng được nhét vào lòng bàn tay tôi. Rồi tôi nghe thấy một giọng nói lắp bắp vang lên. “Cho, cho cậu này, kẹo.” Trước mắt tôi bỗng xuất hiện dòng bình luận bay qua. 【Tôi không nhìn nhầm chứ, nam chính lại mở miệng nói rồi sao!】 【Từ sau vụ tai nạn năm năm tuổi, cậu ấy chưa từng nói lời nào, vậy mà bây giờ lại nói vì nữ chính!】 Sau đó, có người nắm chặt tay tôi. “Tôi, tôi muốn cô, làm em gái của tôi.”

Tìm sự thật

Con gái tôi bị một kẻ giết người hàng loạt sát hại, tôi truy lùng hung thủ suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng đưa hắn ra pháp luật, nhưng hắn lại không thừa nhận đã giết con tôi. Trong khi đó, chồng cũ đã tái hôn với em gái tôi, có con trai con gái đủ cả, gia đình hạnh phúc viên mãn. Còn tôi thì lao lực mà bệnh, cuối cùng mắc ung thư gan giai đoạn cuối. Trước lúc chết, em gái nói cho tôi biết, chính nó là người đã giết rồi chôn con tôi. Cũng chính nó là người suốt bao năm qua luôn khích lệ tôi dù ly hôn cũng phải kiên trì truy tìm hung thủ, đòi lại công bằng cho con. Từng chút từng chút, nó loại bỏ hết những gì cản đường, chiếm lấy toàn bộ những gì thuộc về tôi. Tôi gom chút sức lực cuối cùng đẩy nó xuống khỏi cửa sổ, cùng kéo nó chết chung. Mở mắt ra, tôi sống lại rồi, trở về buổi sáng hôm con gái tôi mất tích.

Tìm sự thật

Hiện đại
Cứu Rỗi Ánh Trăng Sáng

Từ nhỏ ta đã yếu ớt, cha mẹ vì thế đã chọn hai chàng trai về làm rể nuôi để chăm sóc ta. Cha mẹ muốn ta chọn một người làm chính phu. Hứa Mạc Sơn có bát tự hợp với ta nhất, còn Văn Húc lại có dung mạo vừa ý ta hơn cả. Đúng lúc ta chuẩn bị chọn lựa, trên không trung bỗng hiện ra từng hàng chữ: 【Văn Húc cứ thế bị ràng buộc cả đời với một ‘bình thuốc di động’, dù hắn ta rất biết chăm sóc người khác nhưng cũng không đáng bị liên lụy như vậy.】 【Không sao đâu, bình thuốc sống chẳng được bao lâu, Văn Húc cuối cùng vẫn sẽ bên cạnh thanh mai của mình đến đầu bạc răng long.】 Ta khẽ nhíu mày, lại một hàng chữ khác xuất hiện: 【Thật đáng thương cho tấm chân tình của Hứa Mạc Sơn, bình thuốc di động kia lại chẳng hề nhìn thấy.】 【Ai bảo hắn ta không phải là mẫu người Ngọc Nô thích, chỉ có thể quỳ xuống lau chân cho đại tiểu thư thôi.】 【Lau chân… Hứa Mạc Sơn chắc chỉ biết nói ‘Đa tạ đại tiểu thư’ thôi.】

Cánh Cửa Không Được Mở

Cánh Cửa Không Được Mở Khi tôi trọng sinh, mẹ đang đập cửa nhà tôi. “Nhanh mở cửa ra! Ba con lên cơn đau tim rồi!” Tôi giữ chặt tay chồng – Giang Viễn Trạch, không cho anh mở cửa. Cánh cửa này tuyệt đối không thể mở. Nếu mở ra, anh trai tôi – Hứa Đại Cường đang nấp trong bóng tối sẽ lao vào giết chết chúng tôi. Anh ta bị bệnh tâm thần, giết người cũng không bị truy cứu. Đến lúc đó, mẹ tôi sẽ thuận lý thành chương thừa kế toàn bộ tài sản của tôi, ba người họ sẽ sống sung sướng, hạnh phúc bên nhau. Thấy tôi mãi không mở cửa, Hứa Đại Cường đã nhịn không nổi nữa, kéo chiếc cưa điện trong tay, rạch mạnh lên cánh cửa.

Ăn Chay Không Dễ

Năm 18 tuổi, tôi tỏ tình với Cố Dã. Anh lạnh lùng, xa cách: “Em còn nhỏ, anh không ăn chay.” Sau này, tôi mang thai. Đứa bé là của Cố Dã. Giọng anh khàn trầm, quyến luyến đến nhói tim: “Muốn kết hôn với anh không?” Tôi nghĩ, cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là để cho đứa bé có một gia đình. Nhưng một ngày nọ, sau khi ru con ngủ, Cố Dã bế tôi từ phòng trẻ con về phòng ngủ chính: “Ăn chay lâu như vậy…em nên bù cho anh rồi.”

Dắt Tay Một Mình Rời Khỏi Tổ Ấm

Dắt Tay Một Mình Rời Khỏi Tổ Ấm Sau khi hoàn tất thủ tục ly h/ôn, tôi trở về nhà Hứa Dương để gom đồ đạc của mình. Nhìn tôi bỏ từng món nồi niêu bát đũa đã mua vào thùng carton, Hứa Dương đứng tựa vào khung cửa, cười mỉa mai. “Cô xem đi, ly h/ôn mà cứ như đi vơ vét vậy. Ngoài mấy thứ trong bếp, chẳng lẽ ngay cả cái bồn cầu cô bỏ tiền mua cũng muốn tháo đem theo luôn sao?” Giọng điệu của anh ta trước giờ lúc nào cũng cay nghiệt và khó nghe. Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã cãi nhau om sòm với anh ta. Nhưng bây giờ thì không còn cần thiết nữa, vì giữa chúng tôi đã ly h/ôn rồi. Thấy tôi im lặng, không biết vì lý do gì Hứa Dương lại nổi nóng. Anh ta quay vào trong, lớn tiếng quát: “Tiểu Bảo! Mau đem cái ống tiết kiệm của con ra đây, cái đó cũng là mẹ con mua!” Vừa dứt lời, một cậu bé chạy lạch bạch ra ngoài. Nó đưa cho tôi cái ống tiết kiệm. “Mẹ, con biết mẹ nghèo lắm. Trong này có chút tiền, coi như con cho mẹ làm tiền đi đường. Sau này mẹ đừng quay lại làm phiền ba với dì Giang nữa.” Trước đây, chỉ cần nghe con nhắc đến “dì Giang” – người đàn bà chen vào cuộc hôn nhân của tôi – tim tôi lại thắt lại, nước mắt không kiềm được mà chảy xuống. Nhưng lúc này, tôi chỉ mỉm cười, ngồi xuống và xoa đầu nó. “Con cứ yên tâm, dù sau này con có quỳ xuống khóc lóc cầu xin, mẹ cũng sẽ không trở lại nữa.”

Chồng Tôi Nhất Quyết Đòi Hôn Nhân AA

Chồng Tôi Nhất Quyết Đòi Hôn Nhân AA Sau hơn 10 năm kết hôn, chồng tôi đột nhiên nhất quyết kéo tôi đi đăng ký “hôn nhân AA”. “Sau này tiền ai nấy tiêu, đỡ phải để em phung phí mấy đồng anh cực khổ kiếm được.” “Nhưng dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, nếu em tiêu quá năm triệu lương không đủ sống, chỉ cần mở miệng xin, anh vẫn sẵn sàng ‘chia’ cho một ít.” Anh ta Thiệu Tuấn Lâm, nhìn tôi với ánh mắt đầy đắc ý, không chút do dự cài đặt con chip phân chia tài chính. “Sau này, em đừng hòng lợi dụng được gì từ anh.” Chỉ tiếc là, chưa được bao lâu, anh ta đã bắt đầu hối hận.

Học sinh nghèo của trường quý tộc

Con gái tôi – An An – được chọn là học sinh có hoàn cảnh khó khăn trong lớp, còn nhận được khoản thưởng năm nghìn tệ. Tôi thấy có chút khó hiểu nên lập tức đến gặp cô giáo để nói rõ tình hình. “Tôi nghĩ chắc có sự nhầm lẫn gì đó, số tiền này nên để lại cho bạn học thật sự cần hơn.” Cô giáo Lý chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Mẹ của An An, bây giờ học sinh cần được giúp đỡ nhất trong lớp chính là An An.” “Chị cứ nhận đi.” Tôi mím môi, quả nhiên là trường quý tộc, phong thái cũng khác người. Nhưng dần dần, An An thường mang về nhà vài thứ lạ. Ban đầu chỉ là vài loại đồ ăn vặt và trái cây nhập khẩu. Sau đó lại biến thành quần áo và giày dép đã qua sử dụng. Tôi bắt đầu nhận thấy có điều gì đó không ổn, bèn lại đến gặp cô giáo. Lần này, thái độ của cô Lý có phần thiếu kiên nhẫn. “Mẹ của An An, tôi thật sự không hiểu, có người giúp đỡ chị thì có gì không tốt?” “Hơn nữa, gia đình chị cố gắng tỏ ra khá giả để vào được trường chúng tôi, giữ được thể diện là được rồi!”

Mẹ kế thương tôi

Tôi tên là Phương Dư, “Dư” trong “thừa thãi”. Năm tôi sáu tuổi, cha mẹ ly hôn. Mẹ vì tiền cấp dưỡng mà khàn giọng tranh giành quyền nuôi tôi ở tòa. Cuối cùng, tòa phán tôi thuộc về mẹ. Sau đó, mẹ nắm tai tôi, ánh mắt như nhiễm độc: “Tất cả là tại mày là con gái, nếu không thì ba mày đâu có ly hôn với tao.” Chỉ nửa năm sau, mẹ tái hôn, bỏ tôi lại trước cửa nhà mẹ kế rồi quay lưng bỏ đi. Sau này, tôi mua nhà mua xe cho mẹ kế, bà ấy lại tức đỏ cả mắt.