Danh sách truyện hot gần đây
Trên đường đi, tôi nhặt được một đứa trẻ. Vì có việc gấp nên không thể nán lại lâu, tôi liền gọi 110. “Alo, cảnh sát à? Có một đứa bé đang ở chỗ tôi. Đúng rồi, nó đang ở đây, nhưng tôi không có thời gian đứng đợi đâu. Các anh liên hệ với phụ huynh của bé càng nhanh càng tốt nhé. Nhanh lên là tốt cho tất cả mọi người, hiểu không?” Tôi cúi đầu nhìn cô bé nhỏ nhắn mặc váy hồng, không hề ngập ngừng, cứ thế mà báo án như đã quá quen tay. Tôi không thể ngờ được, chỉ mười phút sau, mười chiếc xe cảnh sát đã bao vây xung quanh tôi. Tôi đứng hình. Trời đất, bây giờ trị an tốt tới mức này sao? Chỉ vì nhặt được một đứa bé thôi mà điều đến tận… mười chiếc xe cảnh sát?
Trình Nghiễn Tri là Thái tử thiên tài của giới thượng lưu Kinh Thành. Tuổi còn rất trẻ, anh đã mắc chứng trầm cảm. Mẹ Trình tuyên bố: “Ai có thể khiến con trai tôi trở lại bình thường, thưởng một trăm triệu!” Là con gái của người giúp việc trong nhà họ Trình, tôi được gần nước hưởng lộc, hôm sau liền kéo anh đi nhảy bungee. Trượt tuyết, lướt sóng, leo núi… Rồi lại cùng anh yêu một mối tình ngọt ngào. Nhờ sự cố gắng của tôi, vị Thái tử u ám dần dần trở thành chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời. Mẹ Trình rất hài lòng, ném cho tôi một trăm triệu, sắp xếp để tôi “chết giả” và đưa ra nước ngoài. Khi Trình Nghiễn Tri biết tin tôi qua đời, anh ngồi lặng suốt ba ngày, không ăn không uống. Sau đó, anh như hóa điên, dốc toàn lực nghiên cứu công nghệ nhân bản, liên tục vượt qua nhiều rào cản kỹ thuật. Nhiều năm sau, anh nhận giải Nobel, bước lên bục để phát biểu lời cảm ơn. Trước ống kính truyền hình trực tiếp toàn cầu, đôi mắt anh ửng đỏ: “Thật lòng mà nói, tôi làm khoa học không phải để khám phá bí mật vũ trụ… mà là để hồi sinh mối tình đầu của tôi…” Ngay lúc ấy, một phóng viên cầm iPad tiến lại. “Không có ý mạo phạm, Viện sĩ Trình, nhưng theo điều tra của chúng tôi, hình như mối tình đầu của ngài vẫn còn sống…” Phóng viên mở một video. Trong một hộp đêm ở Pháp, tôi đang vung rượu champagne, nhảy múa giữa sàn: “Đẹp trai! Đẹp trai! Party! Party!” “Tất cả mọi người, cùng vui lên nào!”
Nhà Bà Nội Nhà//ch á/y, bà nội chặn đầu xe c/ứu hỏa không cho vào. Bác cả với bác gái thì ngồi bệt dưới đất, vừa ăn hạt dưa vừa đánh bài. Tôi thì sắp phát đin, vì em g/á i tôi còn đang m/ắc kẹt trong nhà, sống ch .t chưa rõ. “Trong nhà còn người! Mau tránh ra để họ vào cứu!” Bà nội gào lên: “Trận hỏa ho/ạn này là để vượng vận cho bà! Ai dám dập?!” Bác cả lập tức quay đầu chửi: “Ai bảo ba mày không chịu cho nhà tao vay tiền mua nhà? Lẽ ra phải th/iê u luôn con tiện nhân như m/ày đi cho xong!” Ồ, hóa ra họ còn chưa biết— Co n//tr a/i cưng của bác cả, cũng đang ở trong đó.
Con Bạn Thánh Mẫu Kiếp trước, cô bạn thân tan làm về nhà thì phát hiện trong tủ có một g/ã đà/n ông đang trốn. Tôi bảo cô ta báo cả/nh sát, nhưng 🩸 “thánh mẫu” trong người cô ta lại nổi lên. “Anh ta mới 20 tuổi thôi mà, hãy cho anh ấy một cơ hội đi!” Tôi kiên quyết bắt cô ta gọi cả/nh sát, khiến gã đàn ông kia thù hận tôi đến tận xươ/ng tuỷ. Nửa đêm, hắn theo dõi thói quen sinh hoạt của tôi rồi lẻn vào nhà. Cuối cùng t/h.i 💀tôi bị ch/ặt ra từ.n/g m/ảnh, làm mồi cho l/ũ ch/óa hoa/ng. Sau đó, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bạn trai ôm lấy cô bạn thân của tôi, vẻ mặt đầy lo lắng: “Bảo bối à, không trách em đâu, em chỉ quá lương thiện thôi.” Sống lại một đời, tôi quay về đúng ngày bạn thân phát hiện ra g/ã đàn ông kia. “Thi Thi, bảo vệ phát hiện trong t//ủ n.h/à tớ có người trố/n, tớ sợ quá!” Tôi cong môi cười: “Chỉ là một đứa nhỏ thôi mà, cậu có thể dùng tình thương cảm hoá hắn! Lẽ nào cậu định báo cảnh sát à? Người ta chỉ là một đứa trẻ thôi đó!”
Gia Đình Yêu Thương Trại trẻ mồ côi sắp đóng cửa, chỉ còn lại mình tôi là chẳng ai muốn nhận nuôi. Bất đắc dĩ, viện trưởng bèn giả vờ “va quẹt” với một đôi vợ chồng thật thà đi xe ba gác, bắt họ phải nhận tôi về. Đúng lúc ấy, trên không trung lại hiện ra những dòng bình luận lạ lùng: 【Nữ phụ, đừng có đi hại người tốt nữa!!! Chưa hiểu vì sao không ai muốn nhận nuôi cô ta à? 】 【Loại hạt giống xấu bẩm sinh này chắc chắn sẽ không ai đồng ý thôi.】 【Yên tâm, cái thứ v/ong ân bội nghĩa này nuôi không quen đâu, chưa đầy một tháng sẽ lại bị v/ứt b/ỏ thôi.】 Đôi vợ chồng kia ngây người ngẩng đầu nhìn trời, rồi không lâu sau cùng ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi tôi: “Con à, có muốn theo tụi bác về nhà không?” “Chú chở con đi xe ba gác, cho con hóng gió nhé.” Trước mặt tôi là hai gương mặt hiền lành, chân chất. Bên cạnh, viện trưởng thì không ngừng ra hiệu bằng mắt, như hối thúc tôi phải gật đầu. Tôi liếc nhìn những dòng bình luận đang lấp lóa trên không, bĩu môi đầy bướng bỉnh: “Con không đi.” Bình luận lập tức sôi trào: …
Ba mẹ đưa tôi đến cô nhi viện để nhận nuôi em gái, tôi chú ý đến góc kia có Tô Bình. Ai dè viện trưởng lại lén kéo ba mẹ tôi ra một bên, hạ giọng nói: “Các anh đổi đứa khác đi, đứa này bị trả về nhiều nhất, nhận về là có khổ đấy…” Đột nhiên trước mắt tôi có mấy dòng bình luận bay qua: 【Đừng chọn nó, nữ phụ này dựa vào trầm cảm mà giả vờ đáng thương, giỏi làm trò lắm…】 【Nó sẽ giành mất tình thương của chị, đuổi chị khỏi nhà, nhiều năm sau lại giả vờ hối hận…】 Tay tôi giật lại, vừa muốn mở miệng. Mẹ tôi liền nắm lấy tay cô bé: 【Con gái tốt quá, cả nhà chúng tôi đều quý em, em có muốn theo chúng tôi về Đông Bắc không.】
Người Đồng Hành Khám Thai Giai đoạn cuối thai kỳ, một tổng tài bận rộn như chồng tôi vẫn ngày đêm vùi đầu vào dự án ở nước ngoài, nhiều đêm thức trắng trong thư phòng. Ấy vậy mà, anh vẫn tranh thủ những khoảnh khắc hiếm hoi để giúp tôi bôi dầu chống rạn, còn hứa sau khi dự án kết thúc sẽ dành trọn thời gian cho mẹ con tôi. Tôi thương anh, nên hôm sau đi khám thai, tôi đặc biệt đặt dịch vụ có người đi cùng, chỉ để anh khỏi phải tất bật chạy về. Không ngờ, đến đón tôi lại là chiếc xe BYD quen thuộc – mẫu xe mà năm xưa chúng tôi từng vay mượn mới mua được, khi còn tay trắng. Quãng ngày cơ cực, hai vợ chồng ăn ngủ trong chính chiếc xe ấy. Thế nhưng, giờ đây bên trong lại treo đầy búp bê Mỹ Dương Dương, ghế phụ còn dán nhãn: “Chỗ ngồi riêng của công chúa nhỏ”. Cô gái lái xe niềm nở, bắt gặp ánh mắt tôi nhìn quanh, liền dịu dàng giới thiệu: “Chị thấy xe đẹp đúng không? Đây là món quà bạn trai em dành dụm hai năm lương để mua. Anh ấy không giàu, nhưng yêu em hết lòng.” Tôi cố thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay trước cổng bệnh viện, tôi lại tận mắt thấy người chồng tổng tài, vốn dĩ đang “công tác trời Tây”, lúc này khoác trên mình chiếc áo có dòng chữ “người đồng hành khám thai”. Anh không để lộ cảm xúc, giọng nhạt nhẽo: “Thưa cô, cần tôi đưa vào phòng chuyên khoa không?” Tôi khẽ lắc đầu, môi đắng nghét: “Không cần. Phiền anh đưa tôi đi đăng ký làm thủ thuật p//há th//ai.”
Cuốn Sổ Nợ Mang Tên Tôi Tan làm trở về, tôi nhìn thấy mẹ – mái tóc đã bạc trắng – đang quỳ ngay trước cửa nhà tôi. “Em trai con bị bệnh bạc/h cầu rồi, mẹ cầu xin con đi làm kiểm tra tủy, được không?” Hàng xóm xung quanh đều khuyên nhủ, nói rằng hiến tủy không gây hại gì lớn cho sức khỏe. Nhưng tôi vẫn lạnh mặt từ chối: “Bạch cầu nghĩa là mấy năm nay các người chẳng tích được bao nhiêu đức. Tôi mà đi kiểm tra thì chẳng phải phá hỏng báo ứng mà ông trời ban cho các người hay sao?”
Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả Trong buổi tụ tập bạn học, bạn trai tôi chỉ thuận tay đưa cho cô bạn thân – cũng là pháp y – một chai nước suối tinh khiết. Thấy vậy, tôi lập tức sầm mặt, buông đũa xuống. “Nếu cậu dám nhận chai nước này, sau này chúng ta khỏi liên lạc.” Cô ấy khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khó tin, buột miệng nói: “Cậu bị sao vậy? Một chai nước thôi mà cũng không cho tôi uống?” Tôi gật đầu, giọng chắc nịch: “Không cho. Đây là nước bạn trai tôi mang tới. Cậu muốn uống thì lần sau tự mang theo. Còn nếu không thì tình bạn này dừng ở đây.” Nhận ra tôi không hề đùa, bên cạnh, Thẩm Tự Ngôn hiếm hoi mất kiên nhẫn ngay trước mặt mọi người, lạnh giọng quát: “Em phát gì vậy? Sơ là bạn duy nhất của em, có cần so đo với cô ấy vì một chai nước hai đồng không?” Vừa nói, anh vừa ra vẻ dỗ dành, đưa chai nước trong tay về phía bạn tôi. Tôi cau mày, nhìn anh thật sâu, cố nén lại cơn thôi thúc muốn hắt thẳng lọ dầu ớt lên mặt anh. Mở miệng lần nữa, giọng tôi mang theo sự châm chọc xen lẫn uy hiếp. “Thẩm Tự Ngôn, nếu chai nước này đưa cho người khác, chuyện thăng chức của anh… đừng mơ.”
Sinh nhật mẹ bạn trai, tôi tặng hẳn một bộ dưỡng da Estée Lauder. Tối hôm đó, tôi liền phát hiện bộ quà tặng ấy đã bị bạn trai đem treo bán rẻ mạt trên Xianyu. Tôi lập tức đặt mua, nhận hàng xong còn nhanh tay xác nhận! Sau đó, tôi gọi thẳng cho bạn trai: 「Anh yêu à, chiếc vòng vàng to bản trong hộp quà, dì đeo có vừa không?」
Tôi đi đến cô nhi viện để nhận nuôi con, viện trưởng dắt ra mấy đứa bé trai, bé gái. Là một kẻ mê nhan sắc, tôi lập tức nhìn trúng hai đứa trẻ đẹp đẽ, ngoan ngoãn nhất trong số đó. Vừa định mở miệng, trước mắt tôi bỗng hiện lên dòng chữ như đạn bay trên màn hình: 【Mami à, hai đứa này sau này chính là đại phản diện hủy trời diệt đất, còn có cả nữ phụ ác độc nữa đó!】 【Mami chết đi, bọn họ chịu cú sốc lớn, một đứa dấn thân học y, trở thành thiên tài trẻ nhất giới y học, đứa kia lao vào nghiên cứu, biến thành nữ học giả tài năng. Đến lúc đó, bảo bối của chúng ta sẽ phải chịu đủ mọi đau khổ do bọn họ gây ra…】 【Đúng đó đúng đó, Mami nhiều tiền như vậy, chi bằng cứ nhận nuôi bảo bối của chúng ta thôi, cưng chiều cô ấy thành tiểu thư hào môn!】 Tôi sững người vài giây, rồi dứt khoát chỉ tay vào hai đứa trẻ kia. “Chính là hai đứa này!” Chỉ có những đứa trẻ phi thường, mới xứng làm con gái của tôi – Thẩm Kim Dược. —- MÃ SĂN SALE 9.9 LAZADA – Mã ưu đãi độc quyền cho Fan của Metruyen & Laophatgia – ÁP GẦN NHƯ TOÀN SÀN – MÃ HIỆU LỰC TỪ 8H TỐI ngày 8.9.2025 💥 Giảm 20% tối đa 100K cho đơn từ 300K 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkq3?cc 💥 Giảm 18% tối đa 70K cho đơn từ 200K 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJS?cc 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkvn?cc 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJJ?cc Cách áp mã: ✅ Bước 1: Khi Click vào sẽ mở app laz và hiện mã giảm giá ✅ Bước 2: Copy mã giảm giá này ✅ Bước 3: Tới thanh toán và dán mã vào mục Voucher ✅ Bước 4: Thanh toán đơn hàng
Khi anh trai ruột nhà hào môn tìm được tôi, tôi đang trên núi… đấm nhau tay bo với một con hổ Đông Bắc. Anh nói tôi là thiên kim thật sự của nhà họ Cố, muốn tôi về nhận tổ quy tông. Tôi chỉ vào con hổ Đông Bắc bướng bỉnh kia: “Trừ khi cho tôi mang nó đi theo. Cái đồ không phân được lớn nhỏ, dám hống hách với tôi, tôi vẫn còn chưa đánh cho đã tay đâu.” Anh trai hào môn giật mình, run run gật đầu: “Cũng… cũng không phải không được, nhưng nuôi hổ thì phải có giấy phép, để anh lo liệu, em cứ về nhà trước đã.” Tôi đồng ý, đi trước một bước. Về đến nhà họ Cố, lại nghe thấy “giả thiên kim” và cậu em trai nhà giàu xì xào: “Nghe nói mang về một con dã thú hung dữ, chẳng lẽ là heo rừng? Lôi heo rừng về thì mặt mũi nhà họ Cố để đâu? Sau này đến trường, cậu cũng sẽ bị chê cười vì có một bà chị heo rừng đó!” Cậu em trai mới năm tuổi, tức giận đẩy mạnh tôi: “Chị đi đi, đồ nhà quê, em không cần chị heo rừng!” Hổ Đông Bắc mà bị chê là heo rừng? Chọc giận nó chẳng khác nào chọc vào Diêm Vương. Nó vốn đã bị tôi đánh cho uất ức một bụng lửa chưa xả được, cái tính nóng nảy ấy mà biết chuyện này… liệu có cắn luôn “giả thiên kim” một phát không?