Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Hai Đứa Con Của Tôi, Sao Có Thể Là Phản Diện?

Tôi đi đến cô nhi viện để nhận nuôi con, viện trưởng dắt ra mấy đứa bé trai, bé gái. Là một kẻ mê nhan sắc, tôi lập tức nhìn trúng hai đứa trẻ đẹp đẽ, ngoan ngoãn nhất trong số đó. Vừa định mở miệng, trước mắt tôi bỗng hiện lên dòng chữ như đạn bay trên màn hình: 【Mami à, hai đứa này sau này chính là đại phản diện hủy trời diệt đất, còn có cả nữ phụ ác độc nữa đó!】 【Mami chết đi, bọn họ chịu cú sốc lớn, một đứa dấn thân học y, trở thành thiên tài trẻ nhất giới y học, đứa kia lao vào nghiên cứu, biến thành nữ học giả tài năng. Đến lúc đó, bảo bối của chúng ta sẽ phải chịu đủ mọi đau khổ do bọn họ gây ra…】 【Đúng đó đúng đó, Mami nhiều tiền như vậy, chi bằng cứ nhận nuôi bảo bối của chúng ta thôi, cưng chiều cô ấy thành tiểu thư hào môn!】 Tôi sững người vài giây, rồi dứt khoát chỉ tay vào hai đứa trẻ kia. “Chính là hai đứa này!” Chỉ có những đứa trẻ phi thường, mới xứng làm con gái của tôi – Thẩm Kim Dược. —- MÃ SĂN SALE 9.9 LAZADA – Mã ưu đãi độc quyền cho Fan của Metruyen & Laophatgia – ÁP GẦN NHƯ TOÀN SÀN – MÃ HIỆU LỰC TỪ 8H TỐI ngày 8.9.2025 💥 Giảm 20% tối đa 100K cho đơn từ 300K 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkq3?cc 💥 Giảm 18% tối đa 70K cho đơn từ 200K 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJS?cc 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkvn?cc 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJJ?cc Cách áp mã: ✅ Bước 1: Khi Click vào sẽ mở app laz và hiện mã giảm giá ✅ Bước 2: Copy mã giảm giá này ✅ Bước 3: Tới thanh toán và dán mã vào mục Voucher ✅ Bước 4: Thanh toán đơn hàng

Chị Gái Của Hổ Con

Khi anh trai ruột nhà hào môn tìm được tôi, tôi đang trên núi… đấm nhau tay bo với một con hổ Đông Bắc. Anh nói tôi là thiên kim thật sự của nhà họ Cố, muốn tôi về nhận tổ quy tông. Tôi chỉ vào con hổ Đông Bắc bướng bỉnh kia: “Trừ khi cho tôi mang nó đi theo. Cái đồ không phân được lớn nhỏ, dám hống hách với tôi, tôi vẫn còn chưa đánh cho đã tay đâu.” Anh trai hào môn giật mình, run run gật đầu: “Cũng… cũng không phải không được, nhưng nuôi hổ thì phải có giấy phép, để anh lo liệu, em cứ về nhà trước đã.” Tôi đồng ý, đi trước một bước. Về đến nhà họ Cố, lại nghe thấy “giả thiên kim” và cậu em trai nhà giàu xì xào: “Nghe nói mang về một con dã thú hung dữ, chẳng lẽ là heo rừng? Lôi heo rừng về thì mặt mũi nhà họ Cố để đâu? Sau này đến trường, cậu cũng sẽ bị chê cười vì có một bà chị heo rừng đó!” Cậu em trai mới năm tuổi, tức giận đẩy mạnh tôi: “Chị đi đi, đồ nhà quê, em không cần chị heo rừng!” Hổ Đông Bắc mà bị chê là heo rừng? Chọc giận nó chẳng khác nào chọc vào Diêm Vương. Nó vốn đã bị tôi đánh cho uất ức một bụng lửa chưa xả được, cái tính nóng nảy ấy mà biết chuyện này… liệu có cắn luôn “giả thiên kim” một phát không?

Ngày Ta Nhặt Được Mẹ

Ngày hôm đó, trời tuyết rơi trắng xóa, ta nhặt được mẹ. Bà bị người ta như quăng một mảnh giẻ rách ra khỏi xe ngựa. Bậc quyền quý hất rèm xe lên, lạnh lùng: “Đã không biết lỗi, thì hãy đứng ngoài kia mà tĩnh tâm. Bao giờ biết lỗi, thì trở về, quỳ trước phu nhân mà tạ lỗi.” Người nhỏ nhắn trên gối ông ta, gương mặt cũng lạnh như băng: “Ngươi còn chẳng phải thiếp, sao dám vọng tưởng làm mẫu thân ta? Không được lén nhìn ta nữa.” Xe ngựa đi rất lâu, mẹ vẫn không động đậy. Ta vừa kéo vừa dìu bà về nhà. “Phụ thân! Ta nhặt được mẹ bị người ta bỏ đi rồi!” “Ta có mẹ rồi!” Phụ thân vung gậy quát: “Lưu Tiểu Tào! Ngươi lại nhặt cái gì về nữa hả!” Ta buộc lòng thả mẹ xuống, chạy trốn: “Phụ thân! Ta không nhặt bừa! Ta nhặt mẹ cho riêng mình!” Tuyết rơi nửa tháng trời, gió bắc thổi vào thân thể như dao nhỏ cắt thịt. Nếu ta không nhặt mẹ về, bà nhất định đã chết cóng rồi. Đây rõ ràng là việc nghĩa hiệp! Ta thở hổn hển trốn sau bàn: “Lưu Đại Châu! Quan phủ đã cấm đánh trẻ con! Ngày mai ta sẽ đi cáo quan!” Lưu Đại Châu giận đến nỗi lông mày dựng đứng. Mẹ dưới đất bất ngờ rên lên một tiếng: “Tê nhi…” Ta lao tới: “Mẹ! Mẹ không sao chứ!” Lưu Đại Châu gõ vào đầu ta: “Đừng la lối!” Ông cẩn thận dìu mẹ lên giường, ra lệnh cho ta lau mặt và tay cho bà. Khuôn mặt mẹ sưng vù, máu đông lại thành từng mảnh băng trên gò má. Đôi bàn tay đầy vết nứt, quần áo thì mỏng manh chẳng đủ che thân. Ta phẫn nộ: “Hai cha con nhà họ mặc áo dày, còn đốt than trong xe ngựa! Sao lại để mẹ ta mặc thế này! Còn quẳng bà giữa tuyết, mẹ sẽ chết mất!” Lưu Đại Châu lặng im một lát: “Ngươi nhặt bà ở đâu? Ngày mai chúng ta sẽ đưa bà trở về.” Ta ôm chặt cánh tay mẹ: “Đường phố đầy mèo chó hoang, sao mẹ lại không thể là ‘hoang dã’? Ta muốn mẹ, Lưu Đại Châu! Ngươi không được đưa bà đi đâu hết!” Lưu Đại Châu đúng là kẻ xấu xa. Trước kia, mấy con mèo ta nhặt về đều bị y lén vứt đi, bảo rằng mèo sẽ phá hỏng hàng hóa. Lần này ta quyết không để y lén bỏ rơi mẹ ta nữa. Ta rúc sát bên mẹ, nắm chặt tay áo bà.

Một Đời Chỉ Chọn Lê Lê

Từ nhỏ ta vốn là tính tình ôn hòa, chậm rãi. Thuở bé lần đầu gặp tiên sinh, huynh muội tỷ muội đều tranh nhau khoe tài, chỉ có ta vẫn dửng dưng. Đến tuổi cập kê chọn phu quân, các tỷ tỷ đều muốn gả cho công tử thừa tướng hay con cháu tướng quân. Đại nương lại hỏi, ta gả cho thư sinh nghèo kia có được chăng. Nương ta vội vàng đưa ánh mắt ra hiệu, gấp đến mức chiếc khăn tay sắp bị vò nát. Nhưng dưới ánh nhìn phức tạp của mọi người, ta chỉ chậm rãi thốt ra một chữ: “Được.” Về sau, thư sinh nghèo ấy trở thành Nhiếp chính vương. Đang nghị sự cùng đồng liêu, chàng bỗng nhiên bật cười hỏi: “Lê Lê à, cho nàng làm hoàng hậu để chơi có được không?” Đám thượng thư, viện chính đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất. Ai nấy run rẩy đưa mắt nhìn về phía ta. Ta ôm tiểu bạch cẩu, chỉ khẽ gật đầu: “Được.”

Ta Gả Phò Mã Cho Chó

Ta Gả Phò Mã Cho Chó Phò mã bưng tới một bát sâm thang do chính tay hắn nấu. Ta đang định uống thì trước mắt bỗng thoáng qua từng hàng chữ vàng: “Đừng uống! Bên trong có bỏ thuo^c dành riêng cho s//úc v//ật, uống vào sẽ phải đêm đêm hợp hoan với ba con chó.” “Nam chủ thật độc ác, truyện khác cùng lắm là vu oan thô//ng dâ//m, hắn vậy mà…” “Nữ phụ thật đáng thương, đường đường là một vị công chúa, ch.t rồi chỉ được quấn trong một tấm chiếu rách. Hoàng thất mất hết thể diện.” Ta chớp chớp mắt. Thuo^c này thực sự lợi hại đến thế sao? Ta không tin. Thế là ta giật lấy bát, dốc thẳng vào miệng hắn.

Con Búp Bê Nguyền Rủa

Con Búp Bê Nguyền Rủa Kiếp trước, bạn cùng phòng làm hỏng chú gấu bông Teddy tôi yêu quý, rồi đưa tôi một con búp bê vải do chính tay cô ta khâu làm b/ù. Đêm hôm đó, trên giường tôi xuất hiện một con r ắ/n//đ ộ.c. Tôi bị cắ/n một phát, may mà được đưa đi bệnh viện kịp thời, tiêm huyết thanh gi/ải//đ ộc. Nhưng khu ký túc xá toàn là nền xi măng, trường học lật tung mọi ngóc ngách vẫn không tìm ra con r/ắn đến từ đâu. Tôi đành ngậm ngùi chấp nhận là mình xui xẻo. Đến trưa ngày thứ năm, mẹ gọi điện báo bố tôi sang Macau đá/nh//b ạc, thua sạch gia sản, còn nợ thêm ba mươi triệu. Người đòi nợ tìm đến tôi, bắt tôi đi và t ra//t/ấ.n dã man, đến khi tôi hấp hối mới ném x á //c về trước cổng trường. Tôi cầu xin bạn cùng phòng đi ngang qua gọi giúp cảnh sát, nhưng cô ta chỉ khoác tay người thanh mai trúc mã của tôi, ánh mắt đầy chán ghét: “Dựa vào đâu mà cô sinh ra đã sống sung sướng như vậy?” “Nhưng bây giờ, cuộc đời cô là của tôi rồi.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày cô ta làm hỏng gấu Teddy của tôi…

Gai Mềm Đâm Đau

Mẹ tôi là người giúp việc trong một gia đình giàu có, được chủ nhà yêu quý và cho phép con của bà làm bạn học cùng cậu chủ. Em gái nói tôi là chị, không nên tranh giành với nó, thế là nó như ý nguyện được vào trường quý tộc. Còn tôi tiếp tục học ở trường bình thường. Năm năm sau, khi tôi sắp tốt nghiệp đại học, em gái chết ở nước ngoài, trên thi thể đầy vết thương do bị ngược đãi. Trên đường đi nhận xác cho nó, tôi gặp tai nạn xe. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày ấy — ngày phải đưa ra lựa chọn. Tôi không chút do dự chọn trở thành bạn học của cậu chủ, em gái chỉ lặng lẽ nhìn, không nói gì. Tôi biết nó cũng đã trọng sinh, và lần này, chúng tôi lại hoán đổi số phận.

Tái Sinh Trong Vòng Tay Nhỏ Bé

Sau khi bị người anh trai đã trọng sinh bỏ lại dưới gầm cầu, tôi lại có được một gia đình kỳ lạ. Cha tôi mười lăm tuổi, lén lấy sữa bột về, vụng về đút cho tôi. Mẹ tôi mười hai tuổi, lén lấy len về, giữ tôi ấm suốt cả mùa đông. Tiểu ba ba mười tuổi của tôi, sẽ lén lấy đồ chơi chỉ để chọc tôi cười. Họ dùng những thứ “lấy trộm” ấy để dựng cho tôi một mái nhà trong căn nhà tồi tàn dột nát. Khi cha mẹ ruột tìm được tôi, vừa mở miệng trách móc họ, tôi lạnh lùng ném lại một câu: “Liên quan gì tới các người?” Họ không hiểu, có những mái nhà sinh ra trong phú quý, lại đầy rẫy thù hằn. Còn mái nhà của tôi, khởi đầu bằng trộm cắp, lại chất đầy yêu thương.

Món ăn giao hàng chết người

Lúc một giờ sáng, tôi đói đến khó chịu nên mở điện thoại đặt một phần đồ ăn ngoài, nhưng người giao hàng mãi vẫn chưa tới. Thấy sắp quá giờ nửa tiếng, tôi đành bất lực bấm hoàn tiền và khiếu nại. Vài phút sau, cửa phòng bị đập mạnh: “Xin lỗi cô, cô ơi mở cửa cho tôi quét mã nhận tiền bồi thường được không?” Tôi vừa định mở cửa thì đột nhiên nhận được một tin nhắn. Là do người giao hàng tối nay gửi tới: “Thật xin lỗi, tiền bồi thường tôi đã chuyển cho cô rồi.” Vậy người đang đứng ngoài kia là ai?

Dưới Tán Hoa Đào

Dưới Tán Hoa Đào Gả cho Tống Nhàn được 2 năm, hắn mời một bà đồng đến phủ. Bà đồng chỉ tay về phía tây nam hậu viện, nói kẻ ở nơi ấy khắc cả nhà. Vậy là ta mang tiếng “kẻ khắc toàn gia”, bị Tống gia lấy hai trăm lượng ngân phiếu cùng một tờ khế đất, đuổi tới một trang điền xa xôi. Chốn ấy mười dặm quanh không bóng người, chung quanh mười mẫu đất bỏ hoang, chẳng ai cày cấy. Ta lại vui mừng khôn xiết – Tống gia thật là nhà tốt bụng. Chẳng phải chính là cuộc sống điền viên ta hằng mong sao!

Tôi đã hợp tác với mẹ kế độc ác của mình.

Mẹ kế không thể sinh con, bị đuổi ra khỏi nhà. Mọi người đều nói bà ta ác giả ác báo. Nhưng tôi vẫn nhớ, năm sáu tuổi tôi bị sốt cao, bà kéo xe trượt giữa trời tuyết lớn, muốn đưa tôi đến bệnh viện.

Em Là Thuốc Ngủ Của Anh

Cố Vân mất ngủ nghiêm trọng, còn tôi đặt đầu xuống là ngủ ngay. Hai chúng tôi vừa vặn bổ sung cho nhau. Tôi làm bạn đồng hành ngủ cho anh suốt ba năm. Nhưng gần đây, “liệu pháp” của tôi đối với Cố Vân lại mất hiệu quả. Tôi chỉ cười với anh một cái, nửa đêm anh đã kéo tôi dậy hỏi tôi có ý gì. Ôm anh một cái, anh liền mở mắt tới sáng. Tôi dùng đủ cách cứu vãn—xoa bóp, kể chuyện—đều vô dụng. Cố Vân tức quá, muốn chấm dứt hợp đồng. Đúng lúc đó, bạch nguyệt quang của anh từ nước ngoài trở về, ném tấm séc bảo tôi rời khỏi anh. Tôi dứt khoát cầm tiền bỏ chạy. Đêm hôm đó, Cố Vân bước vào căn phòng ngủ tối đen trống trải, ôm con búp bê A Bối của tôi khóc đến thở không ra hơi. “Bảo bối, em rốt cuộc đi đâu rồi, sao anh tìm mãi không thấy… Em về được không, anh nhớ em lắm. Anh mua gối ôm gấu nhỏ em thích rồi, sau này anh không ép em ôm anh ngủ nữa.”