Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Ta Thay Tỷ Tỷ Gả Cho Người Trong Mộng

Ta Thay Tỷ Tỷ Gả Cho Người Trong Mộng Trấn Bắc Đại tướng quân vừa gặp đã yêu trưởng tỷ, cuồng nhiệt theo đuổi suốt 3 năm, cầu thân đến chín lần, mỗi lần đều giúp cha ta thăng quan tiến chức. Đến lần thứ mười, phụ mẫu ta khuyên can: “Lão Lục thật lòng với con, ai ai cũng thấy rõ. Con từ chối đến chín lần rồi, chẳng lẽ vẫn không chịu gật đầu?” Trưởng tỷ vừa cài cây trâm ngọc – sính lễ của Lục tướng quân – lên tóc, vừa thản nhiên đáp: “Con mới không ưng cái loại thô kệch nặng mùi mồ hôi ấy. Người con muốn gả, phải là bậc văn nhân ôn nhuận như ngọc, phong thái nhã nhặn mới xứng.” Cha ta vò đầu bứt tóc: “Nhưng mà… đây là lần thứ mười rồi. Nếu lần này từ chối nữa, lỡ Lục tướng quân nổi giận thì sao?” Ta đứng bên cầm gương đồng giúp trưởng tỷ, ánh mắt lại dừng trên cây trâm sáng loáng kia, khẽ cười nói: “Nếu tỷ tỷ không muốn gả, vậy để muội gả.”

Người Đồng Hành Khám Thai

Người Đồng Hành Khám Thai Giai đoạn cuối thai kỳ, một tổng tài bận rộn như chồng tôi vẫn ngày đêm vùi đầu vào dự án ở nước ngoài, nhiều đêm thức trắng trong thư phòng. Ấy vậy mà, anh vẫn tranh thủ những khoảnh khắc hiếm hoi để giúp tôi bôi dầu chống rạn, còn hứa sau khi dự án kết thúc sẽ dành trọn thời gian cho mẹ con tôi. Tôi thương anh, nên hôm sau đi khám thai, tôi đặc biệt đặt dịch vụ có người đi cùng, chỉ để anh khỏi phải tất bật chạy về. Không ngờ, đến đón tôi lại là chiếc xe BYD quen thuộc – mẫu xe mà năm xưa chúng tôi từng vay mượn mới mua được, khi còn tay trắng. Quãng ngày cơ cực, hai vợ chồng ăn ngủ trong chính chiếc xe ấy. Thế nhưng, giờ đây bên trong lại treo đầy búp bê Mỹ Dương Dương, ghế phụ còn dán nhãn: “Chỗ ngồi riêng của công chúa nhỏ”. Cô gái lái xe niềm nở, bắt gặp ánh mắt tôi nhìn quanh, liền dịu dàng giới thiệu: “Chị thấy xe đẹp đúng không? Đây là món quà bạn trai em dành dụm hai năm lương để mua. Anh ấy không giàu, nhưng yêu em hết lòng.” Tôi cố thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay trước cổng bệnh viện, tôi lại tận mắt thấy người chồng tổng tài, vốn dĩ đang “công tác trời Tây”, lúc này khoác trên mình chiếc áo có dòng chữ “người đồng hành khám thai”. Anh không để lộ cảm xúc, giọng nhạt nhẽo: “Thưa cô, cần tôi đưa vào phòng chuyên khoa không?” Tôi khẽ lắc đầu, môi đắng nghét: “Không cần. Phiền anh đưa tôi đi đăng ký làm thủ thuật p//há th//ai.”

Cuốn Sổ Nợ Mang Tên Tôi

Cuốn Sổ Nợ Mang Tên Tôi Tan làm trở về, tôi nhìn thấy mẹ – mái tóc đã bạc trắng – đang quỳ ngay trước cửa nhà tôi. “Em trai con bị bệnh bạc/h cầu rồi, mẹ cầu xin con đi làm kiểm tra tủy, được không?” Hàng xóm xung quanh đều khuyên nhủ, nói rằng hiến tủy không gây hại gì lớn cho sức khỏe. Nhưng tôi vẫn lạnh mặt từ chối: “Bạch cầu nghĩa là mấy năm nay các người chẳng tích được bao nhiêu đức. Tôi mà đi kiểm tra thì chẳng phải phá hỏng báo ứng mà ông trời ban cho các người hay sao?”

Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả

Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả Trong buổi tụ tập bạn học, bạn trai tôi chỉ thuận tay đưa cho cô bạn thân – cũng là pháp y – một chai nước suối tinh khiết. Thấy vậy, tôi lập tức sầm mặt, buông đũa xuống. “Nếu cậu dám nhận chai nước này, sau này chúng ta khỏi liên lạc.” Cô ấy khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khó tin, buột miệng nói: “Cậu bị sao vậy? Một chai nước thôi mà cũng không cho tôi uống?” Tôi gật đầu, giọng chắc nịch: “Không cho. Đây là nước bạn trai tôi mang tới. Cậu muốn uống thì lần sau tự mang theo. Còn nếu không thì tình bạn này dừng ở đây.” Nhận ra tôi không hề đùa, bên cạnh, Thẩm Tự Ngôn hiếm hoi mất kiên nhẫn ngay trước mặt mọi người, lạnh giọng quát: “Em phát gì vậy? Sơ là bạn duy nhất của em, có cần so đo với cô ấy vì một chai nước hai đồng không?” Vừa nói, anh vừa ra vẻ dỗ dành, đưa chai nước trong tay về phía bạn tôi. Tôi cau mày, nhìn anh thật sâu, cố nén lại cơn thôi thúc muốn hắt thẳng lọ dầu ớt lên mặt anh. Mở miệng lần nữa, giọng tôi mang theo sự châm chọc xen lẫn uy hiếp. “Thẩm Tự Ngôn, nếu chai nước này đưa cho người khác, chuyện thăng chức của anh… đừng mơ.”

Kịch Bản Cho Lý Hoán Long

Sinh nhật mẹ bạn trai, tôi tặng hẳn một bộ dưỡng da Estée Lauder. Tối hôm đó, tôi liền phát hiện bộ quà tặng ấy đã bị bạn trai đem treo bán rẻ mạt trên Xianyu. Tôi lập tức đặt mua, nhận hàng xong còn nhanh tay xác nhận! Sau đó, tôi gọi thẳng cho bạn trai: 「Anh yêu à, chiếc vòng vàng to bản trong hộp quà, dì đeo có vừa không?」

Lời Nguyền Dành Cho Kẻ Trộm Đồ Ăn Nhà Tôi

Lời Nguyền Dành Cho Kẻ Trộm Đồ Ăn Nhà Tôi Tôi đói đến mức hoa mắt, thế mà phần mala xiangguo vừa đặt lại bị hàng xóm trộm mất. Tức điên, tôi lên nhóm chung của khu nhà ngu/y ền r/ủa bọn họ, còn hùng hồn: “Mau nằm ván đi cho rồi.” Ngày hôm sau, quản lý gõ cửa nhà tôi. “403 cả nhà tối qua ngộ đ ộ.c, ch .t hết rồi.” “Cô cần theo chúng tôi đi một chuyến.” Cả người tôi run rẩy. Khoan đã, ch ử//i rủa cũng… phạm pháp sao?!

Hai Đứa Con Của Tôi, Sao Có Thể Là Phản Diện?

Tôi đi đến cô nhi viện để nhận nuôi con, viện trưởng dắt ra mấy đứa bé trai, bé gái. Là một kẻ mê nhan sắc, tôi lập tức nhìn trúng hai đứa trẻ đẹp đẽ, ngoan ngoãn nhất trong số đó. Vừa định mở miệng, trước mắt tôi bỗng hiện lên dòng chữ như đạn bay trên màn hình: 【Mami à, hai đứa này sau này chính là đại phản diện hủy trời diệt đất, còn có cả nữ phụ ác độc nữa đó!】 【Mami chết đi, bọn họ chịu cú sốc lớn, một đứa dấn thân học y, trở thành thiên tài trẻ nhất giới y học, đứa kia lao vào nghiên cứu, biến thành nữ học giả tài năng. Đến lúc đó, bảo bối của chúng ta sẽ phải chịu đủ mọi đau khổ do bọn họ gây ra…】 【Đúng đó đúng đó, Mami nhiều tiền như vậy, chi bằng cứ nhận nuôi bảo bối của chúng ta thôi, cưng chiều cô ấy thành tiểu thư hào môn!】 Tôi sững người vài giây, rồi dứt khoát chỉ tay vào hai đứa trẻ kia. “Chính là hai đứa này!” Chỉ có những đứa trẻ phi thường, mới xứng làm con gái của tôi – Thẩm Kim Dược. —- MÃ SĂN SALE 9.9 LAZADA – Mã ưu đãi độc quyền cho Fan của Metruyen & Laophatgia – ÁP GẦN NHƯ TOÀN SÀN – MÃ HIỆU LỰC TỪ 8H TỐI ngày 8.9.2025 💥 Giảm 20% tối đa 100K cho đơn từ 300K 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkq3?cc 💥 Giảm 18% tối đa 70K cho đơn từ 200K 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJS?cc 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkvn?cc 1 🌿 https://s.lazada.vn/s.TFkJJ?cc Cách áp mã: ✅ Bước 1: Khi Click vào sẽ mở app laz và hiện mã giảm giá ✅ Bước 2: Copy mã giảm giá này ✅ Bước 3: Tới thanh toán và dán mã vào mục Voucher ✅ Bước 4: Thanh toán đơn hàng

Chị Gái Của Hổ Con

Khi anh trai ruột nhà hào môn tìm được tôi, tôi đang trên núi… đấm nhau tay bo với một con hổ Đông Bắc. Anh nói tôi là thiên kim thật sự của nhà họ Cố, muốn tôi về nhận tổ quy tông. Tôi chỉ vào con hổ Đông Bắc bướng bỉnh kia: “Trừ khi cho tôi mang nó đi theo. Cái đồ không phân được lớn nhỏ, dám hống hách với tôi, tôi vẫn còn chưa đánh cho đã tay đâu.” Anh trai hào môn giật mình, run run gật đầu: “Cũng… cũng không phải không được, nhưng nuôi hổ thì phải có giấy phép, để anh lo liệu, em cứ về nhà trước đã.” Tôi đồng ý, đi trước một bước. Về đến nhà họ Cố, lại nghe thấy “giả thiên kim” và cậu em trai nhà giàu xì xào: “Nghe nói mang về một con dã thú hung dữ, chẳng lẽ là heo rừng? Lôi heo rừng về thì mặt mũi nhà họ Cố để đâu? Sau này đến trường, cậu cũng sẽ bị chê cười vì có một bà chị heo rừng đó!” Cậu em trai mới năm tuổi, tức giận đẩy mạnh tôi: “Chị đi đi, đồ nhà quê, em không cần chị heo rừng!” Hổ Đông Bắc mà bị chê là heo rừng? Chọc giận nó chẳng khác nào chọc vào Diêm Vương. Nó vốn đã bị tôi đánh cho uất ức một bụng lửa chưa xả được, cái tính nóng nảy ấy mà biết chuyện này… liệu có cắn luôn “giả thiên kim” một phát không?

Ngày Ta Nhặt Được Mẹ

Ngày hôm đó, trời tuyết rơi trắng xóa, ta nhặt được mẹ. Bà bị người ta như quăng một mảnh giẻ rách ra khỏi xe ngựa. Bậc quyền quý hất rèm xe lên, lạnh lùng: “Đã không biết lỗi, thì hãy đứng ngoài kia mà tĩnh tâm. Bao giờ biết lỗi, thì trở về, quỳ trước phu nhân mà tạ lỗi.” Người nhỏ nhắn trên gối ông ta, gương mặt cũng lạnh như băng: “Ngươi còn chẳng phải thiếp, sao dám vọng tưởng làm mẫu thân ta? Không được lén nhìn ta nữa.” Xe ngựa đi rất lâu, mẹ vẫn không động đậy. Ta vừa kéo vừa dìu bà về nhà. “Phụ thân! Ta nhặt được mẹ bị người ta bỏ đi rồi!” “Ta có mẹ rồi!” Phụ thân vung gậy quát: “Lưu Tiểu Tào! Ngươi lại nhặt cái gì về nữa hả!” Ta buộc lòng thả mẹ xuống, chạy trốn: “Phụ thân! Ta không nhặt bừa! Ta nhặt mẹ cho riêng mình!” Tuyết rơi nửa tháng trời, gió bắc thổi vào thân thể như dao nhỏ cắt thịt. Nếu ta không nhặt mẹ về, bà nhất định đã chết cóng rồi. Đây rõ ràng là việc nghĩa hiệp! Ta thở hổn hển trốn sau bàn: “Lưu Đại Châu! Quan phủ đã cấm đánh trẻ con! Ngày mai ta sẽ đi cáo quan!” Lưu Đại Châu giận đến nỗi lông mày dựng đứng. Mẹ dưới đất bất ngờ rên lên một tiếng: “Tê nhi…” Ta lao tới: “Mẹ! Mẹ không sao chứ!” Lưu Đại Châu gõ vào đầu ta: “Đừng la lối!” Ông cẩn thận dìu mẹ lên giường, ra lệnh cho ta lau mặt và tay cho bà. Khuôn mặt mẹ sưng vù, máu đông lại thành từng mảnh băng trên gò má. Đôi bàn tay đầy vết nứt, quần áo thì mỏng manh chẳng đủ che thân. Ta phẫn nộ: “Hai cha con nhà họ mặc áo dày, còn đốt than trong xe ngựa! Sao lại để mẹ ta mặc thế này! Còn quẳng bà giữa tuyết, mẹ sẽ chết mất!” Lưu Đại Châu lặng im một lát: “Ngươi nhặt bà ở đâu? Ngày mai chúng ta sẽ đưa bà trở về.” Ta ôm chặt cánh tay mẹ: “Đường phố đầy mèo chó hoang, sao mẹ lại không thể là ‘hoang dã’? Ta muốn mẹ, Lưu Đại Châu! Ngươi không được đưa bà đi đâu hết!” Lưu Đại Châu đúng là kẻ xấu xa. Trước kia, mấy con mèo ta nhặt về đều bị y lén vứt đi, bảo rằng mèo sẽ phá hỏng hàng hóa. Lần này ta quyết không để y lén bỏ rơi mẹ ta nữa. Ta rúc sát bên mẹ, nắm chặt tay áo bà.

Một Đời Chỉ Chọn Lê Lê

Từ nhỏ ta vốn là tính tình ôn hòa, chậm rãi. Thuở bé lần đầu gặp tiên sinh, huynh muội tỷ muội đều tranh nhau khoe tài, chỉ có ta vẫn dửng dưng. Đến tuổi cập kê chọn phu quân, các tỷ tỷ đều muốn gả cho công tử thừa tướng hay con cháu tướng quân. Đại nương lại hỏi, ta gả cho thư sinh nghèo kia có được chăng. Nương ta vội vàng đưa ánh mắt ra hiệu, gấp đến mức chiếc khăn tay sắp bị vò nát. Nhưng dưới ánh nhìn phức tạp của mọi người, ta chỉ chậm rãi thốt ra một chữ: “Được.” Về sau, thư sinh nghèo ấy trở thành Nhiếp chính vương. Đang nghị sự cùng đồng liêu, chàng bỗng nhiên bật cười hỏi: “Lê Lê à, cho nàng làm hoàng hậu để chơi có được không?” Đám thượng thư, viện chính đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất. Ai nấy run rẩy đưa mắt nhìn về phía ta. Ta ôm tiểu bạch cẩu, chỉ khẽ gật đầu: “Được.”

Ta Gả Phò Mã Cho Chó

Ta Gả Phò Mã Cho Chó Phò mã bưng tới một bát sâm thang do chính tay hắn nấu. Ta đang định uống thì trước mắt bỗng thoáng qua từng hàng chữ vàng: “Đừng uống! Bên trong có bỏ thuo^c dành riêng cho s//úc v//ật, uống vào sẽ phải đêm đêm hợp hoan với ba con chó.” “Nam chủ thật độc ác, truyện khác cùng lắm là vu oan thô//ng dâ//m, hắn vậy mà…” “Nữ phụ thật đáng thương, đường đường là một vị công chúa, ch.t rồi chỉ được quấn trong một tấm chiếu rách. Hoàng thất mất hết thể diện.” Ta chớp chớp mắt. Thuo^c này thực sự lợi hại đến thế sao? Ta không tin. Thế là ta giật lấy bát, dốc thẳng vào miệng hắn.

Con Búp Bê Nguyền Rủa

Con Búp Bê Nguyền Rủa Kiếp trước, bạn cùng phòng làm hỏng chú gấu bông Teddy tôi yêu quý, rồi đưa tôi một con búp bê vải do chính tay cô ta khâu làm b/ù. Đêm hôm đó, trên giường tôi xuất hiện một con r ắ/n//đ ộ.c. Tôi bị cắ/n một phát, may mà được đưa đi bệnh viện kịp thời, tiêm huyết thanh gi/ải//đ ộc. Nhưng khu ký túc xá toàn là nền xi măng, trường học lật tung mọi ngóc ngách vẫn không tìm ra con r/ắn đến từ đâu. Tôi đành ngậm ngùi chấp nhận là mình xui xẻo. Đến trưa ngày thứ năm, mẹ gọi điện báo bố tôi sang Macau đá/nh//b ạc, thua sạch gia sản, còn nợ thêm ba mươi triệu. Người đòi nợ tìm đến tôi, bắt tôi đi và t ra//t/ấ.n dã man, đến khi tôi hấp hối mới ném x á //c về trước cổng trường. Tôi cầu xin bạn cùng phòng đi ngang qua gọi giúp cảnh sát, nhưng cô ta chỉ khoác tay người thanh mai trúc mã của tôi, ánh mắt đầy chán ghét: “Dựa vào đâu mà cô sinh ra đã sống sung sướng như vậy?” “Nhưng bây giờ, cuộc đời cô là của tôi rồi.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày cô ta làm hỏng gấu Teddy của tôi…