Danh sách truyện mới cập nhật
Kẻ thù không đội trời chung lại trở thành chồng liên hôn, thái độ bỗng trở nên rất kỳ lạ. Mỗi ngày đều ăn mặc bóng bẩy, chải chuốt. Khăn tắm còn thỉnh thoảng rơi xuống đất, cơ bắp cuồn cuộn, chói mắt vô cùng. Tôi thản nhiên để ánh mắt chạy lên xuống một vòng. Anh ta mắng tôi là nữ lưu manh. Thế nhưng sau khi tôi giả vờ ngủ, anh ta lại bò lên giường tôi, lén hôn tôi. Tôi giơ tay cho ngay một cái bạt tai. Bạc Giang kéo tay tôi đặt lên bụng cơ rắn chắc của anh ta, giọng khàn khàn trầm thấp: “Tỉnh rồi, tôi muốn thực hiện một chút nghĩa vụ vợ chồng, cho tôi một cơ hội được không?” Tôi: “???”
Con Bạn Thánh Mẫu Kiếp trước, cô bạn thân tan làm về nhà thì phát hiện trong tủ có một g/ã đà/n ông đang trốn. Tôi bảo cô ta báo cả/nh sát, nhưng 🩸 “thánh mẫu” trong người cô ta lại nổi lên. “Anh ta mới 20 tuổi thôi mà, hãy cho anh ấy một cơ hội đi!” Tôi kiên quyết bắt cô ta gọi cả/nh sát, khiến gã đàn ông kia thù hận tôi đến tận xươ/ng tuỷ. Nửa đêm, hắn theo dõi thói quen sinh hoạt của tôi rồi lẻn vào nhà. Cuối cùng t/h.i 💀tôi bị ch/ặt ra từ.n/g m/ảnh, làm mồi cho l/ũ ch/óa hoa/ng. Sau đó, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bạn trai ôm lấy cô bạn thân của tôi, vẻ mặt đầy lo lắng: “Bảo bối à, không trách em đâu, em chỉ quá lương thiện thôi.” Sống lại một đời, tôi quay về đúng ngày bạn thân phát hiện ra g/ã đàn ông kia. “Thi Thi, bảo vệ phát hiện trong t//ủ n.h/à tớ có người trố/n, tớ sợ quá!” Tôi cong môi cười: “Chỉ là một đứa nhỏ thôi mà, cậu có thể dùng tình thương cảm hoá hắn! Lẽ nào cậu định báo cảnh sát à? Người ta chỉ là một đứa trẻ thôi đó!”
Công Ty Sa Thải Streamer Số Một Tôi livestream chỉ nhờ cái miệng, vực dậy một công ty sắp phá sản, thậm chí chỉ nửa năm sau còn đưa nó niêm yết thành công. Vậy mà CEO công ty lại mắng tôi mê tiền, nói kiếm tiền không nên là lý tưởng sống của người trẻ. Tin xấu: Cuối năm công ty cắt giảm nhân sự, tôi – người bán hàng số 1 – bị cho nghỉ. Tin tốt: Sau khi sa thải tôi, giá trị thị trường công ty bốc hơi hơn mười tỷ chỉ trong một ngày. Cộng đồng mạng nổ tung: “Thấy người ta đuổi lừa sau khi xay xong rồi, chứ chưa thấy ai sa thải cả thiên lý mã như vậy!”
Ôn Miên Ngày ta thay phụ thân vào kinh bẩm tấu, Hoàng đế hạ chỉ ban hôn, chỉ định ta gả cho đích tử của Thừa tướng. Éo le thay, Thừa tướng lại chính là tử địch một đời của phụ thân. Đêm tân hôn, ta nhìn gương mặt tân lang kia, dung mạo lại vô cùng giống mẫu thân ta năm ấy, bất giác rơi vào trầm tư. Đến khi dâng trà, cả nhà Thừa tướng lại đồng loạt thất thần, bởi dung nhan ta lại giống hệt Thừa tướng phu nhân. Bầu không khí lặng ngắt. Nửa buổi sau, Thừa tướng đột nhiên bật dậy, nghiến răng thốt lên: “Trời ạ! Hóa ra năm đó ôm nhầm hài tử với Ôn Hiển Đường rồi!”
Bầu Trời Phía Trước Gọi Tên Tôi Khi nhìn thấy số dư trong thẻ ngân hàng chỉ còn lại ba con số, cả thế giới của tôi như sụp đổ. Đó là số tiền ba tôi đã vất vả dành dụm suốt ba năm — đúng năm trăm ngàn tệ. Khoản tiền ấy, ông chuẩn bị cho tôi đi du học. Ngón tay tôi run rẩy, mở đi mở lại ứng dụng ngân hàng, hy vọng chỉ là sự cố hệ thống, hy vọng dãy số quen thuộc kia sẽ hiện lại. Nhưng sự thật thì luôn tàn nhẫn. Tôi lao vào phòng khách, giơ màn hình điện thoại về phía mẹ — lúc ấy đang xem TV: “Tiền đâu? Tiền ba chuẩn bị cho con đi du học đâu rồi?” Sắc mặt mẹ bỗng chốc trắng bệch, chiếc điều khiển trong tay “phịch” một tiếng rơi xuống đất. “Tiền gì? Mẹ không biết con nói gì.” Bà tránh ánh mắt tôi, giọng run rẩy. “Mẹ, đừng giả vờ nữa! Con đã tra sao kê rồi, tiền chuyển từ điện thoại của mẹ!” Tôi đưa điện thoại lên gần, màn hình hiển thị rõ ràng từng giao dịch. Mẹ im lặng rất lâu, cuối cùng thở dài: “Tiểu Vũ, mẹ cũng hết cách rồi.” “Hết cách gì? Đó là tiền du học của con!”
Sau Khi Thay Huynh Trưởng Xuất Chinh Tháng thứ hai thay huynh trưởng chinh chiến nơi sa trường, cha mẹ ta lại làm chủ, đem biểu muội gả thay ta.Đợi đến khi ta khải hoàn trở về, bụng nàng đã mang thai năm tháng.Trước cổng gia môn, nàng chống bụng, nụ cười e lệ:“Ban đầu hôn sự sắp kề, mẫu thân ta cũng chỉ bất đắc dĩ, mới đem ta gả cho phu quân.”“Nay ta cùng Phó lang tình thâm nghĩa trọng, chỉ mong tỷ tỷ rộng lòng tha thứ.”“Chỉ cần tỷ nguyện ý làm thiếp, Phó lang tất sẽ để tỷ cùng chúng ta bạc đầu giao phó.”Ta cũng cười, song là nụ cười kiêu ngạo chói mắt:“Biểu muội nói đùa. Đàn ông mà thôi, muốn thì cho ngươi hết.”“Nếu chưa đủ, tỷ đây vẫn còn nhiều lắm.”“…A?”
Tôi livestream xem bói trên mạng. Có người hỏi tôi: 【Chị ơi, em vừa phá thai, muốn siêu độ cho đứa bé đó.】 【Trong gian hàng em có bùa siêu độ, chụp đơn rồi để ở nhà ba ngày, sau đó đốt đi, đứa bé sẽ được đầu thai lại.】 Ngay lập tức có người vào kết nối livestream chất vấn tôi. 【Giả thần giả quỷ! Tôi là bác sĩ sản phụ khoa, làm bao nhiêu ca phá thai rồi, nếu thật có ma thì sao chưa con nào tới tìm tôi?】 Tôi nhìn thấy âm khí dày đặc trong nhà hắn, nói với hắn: 【Đừng vội, ma đến rồi đấy.】
Năm Thứ Năm Sau Khi Truyện Ngọt Kết Thúc, Chúng Tôi Ly Hôn Ngày sinh nhật hai mươi chín tuổi, chồng tặng tôi một lọ nước hoa. Tôi không để ý, xịt ngay, kết quả dị ứng đến mức sốc phản vệ, phải vào phòng cấp cứu. Thoát chết trở về, người đàn ông tên Phó Tư Niên lại dẫn theo cô thanh mai nhỏ của mình mang giỏ hoa đến bệnh viện thăm tôi. Tôi điềm nhiên mở miệng: ly hôn. Cô ta vọt ra chắn trước mặt anh ta, vừa khóc vừa nhận lỗi: “Chị Gia Gia, chị đừng trách Tổng giám đốc Phó, nước hoa là do em chọn, em chỉ nghĩ mùi đó hợp với chị thôi.” Anh ta vòng tay ôm lấy cô ta, nhẹ nhàng an ủi, rồi không kiên nhẫn quay sang tôi: “Đừng hối hận.” Lần gặp lại tiếp theo là một tháng sau. Tôi xuất viện, về căn hộ nghỉ ngơi, chờ hồi phục hẳn mới trở lại biệt thự. Người giúp việc bảo, từ ngày tôi nhập viện đến giờ, anh ta chỉ ghé qua một lần rồi chẳng thấy về nữa. Tôi chẳng lấy gì làm lạ.
Dã Tâm Của Cô Ấy Tôi là thiên kim thật bị bảo mẫu cố tình đánh tráo. Từ nhỏ, tôi lớn lên trong một ổ tội phạm ở tầng lớp thấp kém, nơi tôi chứng kiến gần như mọi mặt tối trên đời. Khi trở về nhà bố mẹ ruột, luôn có người bảo tôi phải nhường nhịn cô em gái giả mạo, đừng tranh giành tình cảm với cô ta. Nhưng họ không biết rằng, những thứ tình cảm hời hợt đó không bao giờ đủ để thỏa mãn dã tâm của tôi.
Ánh Sáng Trở Về Ngày nhận nuôi ở cô nhi viện, tất cả những đứa trẻ đều được chọn đi, chỉ còn mình tôi m/ù lòa co ro trong góc. Viện trưởng liền giới thiệu tôi cho một gia đình giàu có nhất thành phố. “Đứa bé này ngoài việc mắt không nhìn thấy thì cái gì cũng tốt, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.” Nhưng vợ chồng nhà giàu vẫn lắc đầu. “Thôi, chúng tôi không muốn nhận con có tật.” Bà nội viện trưởng xoa đầu tôi, dịu giọng: “Không sao đâu, Nam Nam, con ở lại đây, bà nuôi con cả đời.” Tôi níu chặt vạt áo bà, cắn môi không nói gì. Ngay lúc ấy, một viên kẹo cứng được nhét vào lòng bàn tay tôi. Tiếp đó, giọng nói lắp bắp vang lên: “Cho… cho cậu… kẹo.” Trước mắt tôi đột nhiên trôi qua vài dòng chữ sáng rực như đạn màn: 【Tôi không nhìn nhầm chứ? Nam chính vậy mà mở miệng nói chuyện rồi!】 【Từ sau tai nạn năm 5 tuổi, cậu ấy chưa từng cất tiếng! Vậy mà vì nữ chính lại nói ra!】 Rồi một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy tay tôi. “Con… con muốn em ấy.” “Làm… làm em gái con.”
Ba tôi ép tôi gả cho thái tử gia của Cảng Thành. Để hủy hôn, tôi giả làm sinh viên nghèo, tiếp cận đóa cao lãnh lạnh lùng kiêu ngạo kia. Câu dẫn anh ta trong căn nhà thuê cũ kỹ, cùng nhau triền miên điên cuồng. Thành công mang thai, tôi để lại một khoản tiền rồi trốn biệt. Nhưng khi tôi bụng bầu trở về xin hủy hôn, người vốn dĩ nên cầm tiền ra nước ngoài lại xuất hiện ngay tại nhà tôi. Tây trang giày da, khí thế bức người. Ánh mắt anh ta tràn đầy chiếm hữu bệnh hoạn, từng bước áp sát, rồi đưa tay xoa lên bụng tôi. “50 vạn, không đủ để mua giống của tôi.” “Vị hôn thê… đáng yêu của tôi.”
Tôi bị chính chị ruột hãm hại đến mất mạng. Bạn trai cũ sau đó lại cưới chị ta, còn sinh một đứa con gái để gọi là “tưởng nhớ tôi”. Bọn họ thậm chí còn đưa cả cha mẹ đến trước mộ, thay tôi “rộng lượng bỏ qua” cho tất cả lỗi lầm của chị ta. Xin lỗi, trò kịch giả tạo này là muốn diễn cho ai xem vậy? Tôi lơ lửng trên cao, bật cười khinh miệt. Rồi… tôi quay lại một lần nữa. Quay về đúng khoảnh khắc bữa cơm tất niên giữa hai nhà Giản – Lục.