Danh sách truyện mới cập nhật
Pháo Hoa Rực Rỡ Năm tôi tám tuổi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy dòng bình luận chạy trên màn hình. 【Tại sao bạch nguyệt quang lại xuất hiện sớm dưới hình dạng nữ phụ đ//ộc á//c, Giang Vân Vân?】 【Cô ta còn nhỏ như vậy mà đã đ//ộc á//c rồi, lại còn bắt nạt nữ chính của chúng ta sao?】 Tôi quay sang nhìn Giang Vân Vân trong chiếc váy công chúa lộng lẫy. Cô ấy cầm hộp cơm trưa, kiêu ngạo nói: “Đi, rửa bát cho tôi.” Tôi nhìn vào hộp cơm, bên trong vẫn còn một lớp thịt kho tàu và cơm chưa động đến. Mắt tôi cay xè. Cô ấy không phải là nữ phụ đ//ộc á//c nào cả. Cô ấy là ánh trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm, người đã xua tan bóng tối trong cuộc đời tôi.
Không Phải Duy Nhất Chu Việt chết vào kỷ niệm 9 năm ngày cưới của chúng tôi. Cảnh sát nói khi tai nạn xảy ra, trong tay hắn vẫn còn nắm chặt chiếc nhẫn định tặng cho tôi. Trong tang lễ, một người phụ nữ xuất hiện, cô ta nhợt nhạt gầy yếu, ôm cái bụng to nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt đầy hận ý. Cô ta nói: “Tôi cùng Chu Việt ở bên nhau 6 năm, nếu không có cô, anh ấy nhất định sẽ cầu hôn tôi!” “Bây giờ con của tôi cũng không có ba!” Nói xong chữ cuối cùng, cô ta đột nhiên nhào đến đẩy tôi xuống cửa sổ. Một lần nữa mở mắt ra, tôi trở về 6 năm trước, vào ngày sinh nhật tuổi 25 của tôi. Cũng là ngày Chu Việt gặp gỡ cô ta.
Cố Chấp Chiếm Hữu Hồi nhỏ, tôi chọn đồ vật đoán nghề tương lai, nhưng tôi lại nắm lấy tay anh trai kế. Vậy nên, khi lớn lên, tôi hiển nhiên yêu người anh trai không cùng huyết thống này. Nhưng bất kể tôi cố ý quyến rũ thế nào, Trần Yến Châu vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với tôi. Cho đến ngày hôm đó, tôi hôn người bạn thanh mai trúc mã và bị Trần Yến Châu bắt gặp. Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng, ném tôi lên giường. Rồi dùng dây xích giam cầm tôi. “Cục cưng, đây là hình phạt dành cho những đứa trẻ hư.”
Phần 5 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Huyết Quan Tôi tên là Hứa Tâm, có một tiệm đồ cổ gia truyền tên là Tâm Trai nằm gần khu vực Phan Gia Viên. Tâm Trai chỉ mở cửa vào buổi tối và đóng cửa lúc rạng sáng. Sáng hôm đó, vừa mới đóng cửa tiệm, tôi đã được Hội trưởng Mã của Hiệp hội Đồ cổ mời đến khu dân cư Thiều Hoa để xem một ngôi mộ cổ. Tại một công trường xây dựng, người ta khai quật được một ngôi mộ đá từ thời Dân Quốc, bên trong mộ là một cỗ quan tài được đặt dựng đứng. Theo “Táng Long Kinh” ghi chép, đây được gọi là thế đất “Liên Hoa Địa Hợp Cục”. “Chuồn chuồn lướt nước, con cháu thịnh vượng.” Thế nhưng, khi tôi nhìn thấy quan tài, lại thấy trên đó quấn đầy những sợi xích sắt vấy máu. Tôi lập tức yêu cầu phía thi công ngừng đào bới ngôi mộ, nhưng ông chủ của công ty phát triển dự án lại bảo tôi mê tín dị đoan, thậm chí còn sai công nhân đuổi tôi ra khỏi công trường.
Chẳng Đến Mười Năm Đến cổ đại năm thứ bảy. Đại tỷ đ.iên rồi. Nhị tỷ cũng tàn phế. Đến người thông minh nhất là tam tỷ, cũng bị tiểu thiếp hãm hại đến mức bị hủy dung. Trước khi rời đi, tam tỷ đứng trước bia m.ộ của con gái nhỏ rất lâu. “A Trản, nếu muội đánh cược vào tình cảm đế vương ở trong cái xã hội phong kiến này, so với chúng ta, muội sẽ thua càng thảm hại hơn.” Đúng vậy. Ta rốt cục phải ngu ngốc đến mức nào, mới vọng tưởng đánh cược vào tình yêu của đế vương đối với bản thân cơ chứ?
Kẹo Ngọt Mẹ tôi tái giá, bà không chút do dự lựa chọn mang theo em gái song sinh của tôi, còn tôi thì bị bỏ lại. Nhiều năm trôi qua, bà không hỏi han, không quan tâm. Đến lúc tôi thành danh, bà lại nhảy ra, trên video mắng tôi là đứa con bất hiếu. Tôi chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn muốn cười: “Bà Tần, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa!”
Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?
Trúc Mã Ôm Vào Lòng Mẹ trúc mã cứ ngỡ con trai mình là gay nên bèn phái tôi đi thăm dò. Ngày nào tôi cũng ăn vận mát mẻ để trêu chọc Chu Thanh Cố. Lúc ăn cơm thì cọ chân vào đùi cậu ta, nói chuyện toàn lời lẽ ong bướm, hễ cúp điện là lại sờ soạng cậu ta từ trên xuống dưới. Thế nhưng cậu ta vẫn dửng dưng như không, còn cuộn tôi trong chăn rồi ném ra khỏi cửa. Về sau, tôi và một anh học trưởng cùng trường cứ dính lấy nhau như hình với bóng, cậu ta mới bắt đầu cuống lên, âm trầm chặn tôi lại trong phòng ngủ: “Gạ gẫm tôi vẫn chưa đủ à? Còn muốn gạ gẫm người khác nữa, hay lắm!”
Nghe Nói Em Vừa Ly Hôn Khi tôi bế con gái ra ngoài, tình cờ gặp người yêu cũ. Anh ta tái mặt hỏi: “Em đã lập gia đình rồi à?” “Vừa ly hôn xong, con về với tôi.” – Tôi đáp. Im lặng một lúc, anh ta cất giọng mỉa mai: “Vậy chúc em sớm tìm được người đàn ông tử tế nhé.” Tôi nhếch môi: “Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của anh.” Hai tháng sau, anh ta say bí tỉ, nằm vật trước cửa nhà tôi, lảm nhảm: “Anh thích phụ nữ đã từng ly hôn.” Ngừng một chút rồi nói tiếp: “Có con càng tốt.”
Gặp Lại “Đường Gia, đợi anh, anh sẽ cưới em!” – Đó là lời hứa mãi mãi anh không thực hiện được. … Tại buổi họp lớp, tôi gặp lại Phó Trinh – người yêu cũ mà tôi bỏ rơi vào 6 năm trước. Anh đã thành công như tôi mong đợi, bên cạnh là vị hôn thê xinh đẹp xuất thân danh giá. Cô ấy nhìn tôi, khinh miệt mà đánh giá. “Nếu chị không buông tay, giờ này chị đã là phu nhân tập đoàn Phó thị chứ không phải em đâu.” Tôi cười nhạt, lặng lẽ che đi những vết sẹo chằng chịt nơi cổ tay khẽ đáp: “Ừ…bây giờ chúng tôi chỉ là người lạ.” Tôi đã rất cố gắng để có thể gặp lại anh một cách đàng hoàng. Những tưởng đây sẽ là cuộc gặp lại cuối cùng. Nào ngờ, anh dùng quyền lực ép tôi làm người tình, nhốt tôi trong bệnh viện tư nhân xa xôi. Cho đến khi sự thật về quá khứ được phơi bày – về người con gái đã từng hy sinh tất cả, chịu đựng địa ngục trầm cảm suốt 5 năm, chỉ để người mình yêu có được thành công. Nhưng đã quá muộn rồi. … Môi Phó Trinh run run: “Gia Gia, anh sai rồi.” Ngày xưa, chắc chắn tôi sẽ kiêu ngạo hỏi: “Anh sai chỗ nào?” Giờ đây, chỉ biết ôm xẻng tuyết, hơi co người cúi đầu: “Không sao đâu.” Tôi đã trải qua quá nhiều đau khổ, sớm bị mài mòn hết góc cạnh. Gió tuyết gào thét trong đêm tối. Phó Trinh chậm rãi đến gần, ngồi xổm trước mặt tôi, giọng khàn đặc: “Sao lại không sao? Gia Gia, em nói gì với anh đi, được không?” Tôi nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: “Chúc chúng ta năm mới sức khỏe.”
Thẩm Phù Tôi từng có lòng tốt giúp đỡ một cậu bạn cùng bàn bị bắt nạt. Cậu ta bị người khác ức hiếp, tôi liền đứng ra bảo vệ. Gia đình cậu ta nghèo khó, tôi mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu ta. Cho đến ngày đó, trước sự cổ vũ của mọi người, cậu ta đỏ mặt ngại ngùng tỏ tình với tôi. Tôi đã từ chối. Kết quả sau đó, tôi nghe thấy cậu ta trong nhà vệ sinh trường học, vừa hút thuốc vừa nói: “Thẩm Phù ấy à, tôi đã chơi chán rồi, đừng nhìn cô ta giả vờ thanh cao, thực ra chủ động lắm.” Từ một thiên kim cành vàng lá ngọc, tôi rơi xuống vực thẳm. Khi bố tôi đến tìm gia đình cậu ta để nói lý, đã bị người cha mắc bệnh thần kinh của cậu ta dùng d//ao loạn đ//âm chet. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng ra đi. Còn cậu ta thì sao? Cậu ta chìa tay về phía tôi từ vũng bùn, cười một cách tàn nhẫn mà nói: “Thẩm Phù, trước đây cô ở trên cao, tôi với không tới. Giờ thì tốt rồi, cô giống như tôi, cùng ngập chìm trong bùn lầy rồi.” Khi tôi mở mắt ra lần nữa. Tôi đã trở lại ngày đầu tiên cậu bạn cùng bàn chuyển đến lớp.
Thần Tài Trợ Yêu Tôi là con chó siêu liếm của Lục Cần. Đến bản thân Lục Cần cũng nói, cho dù trời có sập xuống tôi cũng sẽ không nỡ rời xa hắn. Tôi đối với hắn là kiểu kêu cái là xách mông tới mà đuổi phát là cắp mông đi liền*. (* Nguyên gốc là 招之即来挥之即去, ý muốn nói là bảo sao nghe vậy) Đột nhiên có một thứ tự xưng là hệ thống nói với tôi, Lục Cần sẽ phá hoại tài vận của tôi. Tôi chỉ do dự đúng một giây sau đó liền cho tất cả các phương thức liên hệ của Lục Cần vào danh sách đen. Hệ thống lại chỉ vào một người đàn ông đang sửa xe nói: “Người đàn ông này có thể giúp cô phát tài.” “Người đàn ông này cái gì mà người đàn ông này, không có tí lịch sự nào! Đây rõ ràng là chồng tương lai của tao~”