Danh sách truyện mới cập nhật
Niên Hoa Tố Cẩm Phu quân của ta đã chiến tử sa trường năm năm, vậy mà đột nhiên lại kéo cả gia quyến trở về. Hắn lấy vợ ở nước địch, sinh một đứa con gái, còn chỉ đích danh muốn ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Lúc trước, sau khi nhận tin hắn tử trận, lão phu nhân đã kiếm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, phu quân và con nhỏ lại náo loạn không ngừng, ta thật sự không thể rời đi. Hai người họ, mỗi người nắm chặt một bên tay áo của ta, vừa khóc lóc, vừa chùi nước mắt. “Phu nhân, ngực ta đau quá, nàng mau nghe xem có phải tim ta đập nhanh không?” “A nương, tay con đau, nương thổi thổi giúp con!” Không còn cách nào khác, ta đành bỏ chuyện đi đón người kia. Hôm sau, khi hắn giận dữ đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân cũng không dám ngẩng đầu, bèn nghĩ ra một ý tưởng tệ hại: “Hay là… để con cái hai nhà kết nghĩa phu thê từ nhỏ, được không?”
Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu Tôi là một bé gái mồ côi được nhận nuôi đã 10 năm. Vào đêm sinh nhật 18 tuổi, tôi bị “đóng gói” đưa đến biệt thự của ông trùm Hồng Kông Trần Miện. Lần đầu gặp mặt, anh đã dập tắt điếu thuốc, lười biếng nói: “Muốn làm vợ hay làm em gái?” Tôi lo lắng đến mức sắp vò nát cả váy, khẽ nói: “Làm vợ.” Ai ngờ, anh cười khẩy một tiếng, rũ mắt nói: “Tôi không có sở thích đó.” Sau này. Báo chí Hồng Kông đăng tin: “Chuyện vui của ngài Trần sắp tới! Cùng nữ thần đến tổ ấm ở Vịnh Thâm Thủy.” Tối hôm đó tôi xóa hộp thoại được ghim trên đầu danh sách bạn bè, thu dọn hành lý định rời đi. Không ngờ, vừa mở cửa đã bị người ta ép chặt trên cửa sổ sát đất. “Thật sự coi mình là em gái sao?”
Tượng Năm Đầu Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm hơn mười ngàn người, nhưng chưa từng thấy một hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ dị với năm cái đầu phải được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người bỏ tiền ra cho tôi xăm lại là một vị Thái tử gia ở Bắc Kinh. “Hình vẽ và nguyên liệu đều dùng của tôi, anh chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Gã đặt tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được mà lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo không sai một nét.” “Xong việc còn có thêm năm vạn nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ… giữ mồm giữ miệng, mạng mới dài lâu.” Bàn tay trắng nõn của gã vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững người, cố gượng cười, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt ôn hòa như gió xuân của gã, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sát khí lạnh lẽo như mùa đông.
Vẫn Mãi Là Anh Công lược thành công, tôi quay về thế giới hiện thực. Tống Thành vui vẻ muốn phong tôi làm hậu, nhưng điều đón chờ hắn lại là tẩm cung không một bóng người. Hệ thống nói, Tống Thành vì yêu sinh hận, hoàn toàn phát điên rồi. Nó hỏi tôi có muốn nhìn hắn lần cuối cùng không. Tôi từ chối. Bảy năm sau, khi hợp tác với đạo diễn thiên tài quay bộ phim mới, giây phút nắm tay nhau, tôi chợt nghe thấy tiếng lòng anh: “A tỷ, là tỷ sao?” (*) bộ này bối cảnh là hiện đại nhưng phim nam nữ chính hợp tác với nhau là cổ đại nên mình sẽ xen kẽ một số từ ngữ Hán Việt để phù hợp với tình huống trong truyện nha
Thử Thách Bạn Thân Bạn thân từ bé bị mẹ anh nghi ngờ là cong, nhờ tôi đi thử anh ấy. Anh nhắm mắt không nhìn tôi đang ăn mặc mát mẻ: “Em biết đấy, anh rất kìm chế.” Tôi đã dùng mọi chiêu trò, anh vẫn không hề động lòng. Sau đó, tôi bỏ cuộc. Anh ép tôi vào tường: “Hâm Hâm, em từ bỏ rồi à? Tiếp tục đi.” “Thôi, câu dẫn không phải như vậy, để anh dạy em.”
Vô Diện Nhân Người ta nói, cứ mười triệu người thì có một kẻ vô diện. Chúng không có mặt, chuyên trộm khuôn mặt của người khác để sử dụng. Từ nhỏ, những ai từng gặp tôi đều không thể nhớ được dáng vẻ của tôi. Thậm chí, khi tôi học mẫu giáo, cha mẹ tôi đã từng đón nhầm đứa trẻ khác. Bà ngoại tôi bảo, lý do là vì tôi không có mặt, khuôn mặt của tôi đã bị đánh cắp không lâu sau khi tôi chào đời.
Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”
Hoàng Thái Nữ Phụ vương của ta vì muốn đoạt ngôi vua, đã nói dối rằng ta là nam nhi. Ông thường nhìn ta mà thở dài, mẫu thân nhìn ta mà rơi lệ. Họ đều cho rằng nữ tử không bằng nam nhi, như lưỡi dao treo trên đầu. Ta không tin, ta muốn cho họ cùng thiên hạ biết rằng nữ tử không thua kém nam nhi, một ngày nào đó sẽ tung cánh giữa chín tầng mây.
Khóa Ngọc Phụ thân ta ép gả ta cho tên Thái tử tàn nhẫn, điên cuồng kia. Ta không muốn lấy hắn nên ta đã bỏ trốn. Nhân tiện trên đường chạy trốn, ta đã tìm được một chàng trai ôn nhu, tuấn tú làm đối tượng. “Tiêu ca ca, chàng đối với ta thật tốt. Không giống như tên hôn phu kia của ta, hắn cứ động một tí là giết người, cứ như bị bệnh vậy.” Tiêu ca ca mỉm cười dịu dàng, đoan chính: “Chỉ cần Ngọc Nhi thích là tốt rồi.” Sau đó, chính mắt ta nhìn thấy trên cổ Tiêu ca ca của ta có một vết sẹo giống hệt của Thái tử điện hạ. Ta trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Trường Tình Đêm trước lễ cưới, tôi phát hiện ra bí mật của bạn trai mình. Anh đăng một dòng trạng thái mà chỉ một người duy nhất có thể nhìn thấy. “Nếu em đổi ý, cô dâu có thể thay bất cứ lúc nào.” Thời gian anh đăng dòng trạng thái đó lại trùng với ngày kỷ niệm yêu nhau của chúng tôi. Người nhận là cô bạn cùng bàn thời cấp ba, người anh gọi là “anh em tốt” suốt mười năm qua. Tôi cầm điện thoại với dòng trạng thái ấy đi đến tìm anh tại bữa tiệc độc thân. Anh nhíu mày, bực bội nói: “Lại làm loạn nữa rồi. Em cứ mãi bám víu vào quá khứ như thế, bảo sao không ai yêu em.” Lời nói của anh như dao cắt vào lòng tôi, đau đến tê tái, khiến tôi cảm thấy như mình chưa bao giờ thực sự có chỗ đứng trong trái tim anh. […] Ngày diễn ra hôn lễ giữa tôi và anh, cô ấy lại xuất hiện hướng anh tỏ tình. Mà anh thì thấp giọng giải thích với tôi: “Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, trước mặt bao nhiêu bạn bè, anh không thể để Hà Tịch mất mặt được. Anh hứa với em, đây sẽ là lần cuối cùng.” Anh chưa kịp để tôi phản ứng, liền quay lại nhìn Hà Tịch, cất cao giọng, dứ dứt khoát: “Anh đồng ý.” Lúc bấy giờ tôi chỉ cười khinh bỉ, anh sợ cô ấy mất mặt, còn tôi thì sao? Mà cũng không sao, kẻ phản bội, sớm muộn sẽ phải trả giá, bằng mạng của mình chẳng hạn. …..
Theo Đuổi Chú Đến Cùng Tôi thích chú của bạn thân tôi, nhưng chú chỉ coi tôi như một đứa trẻ. Chú đã nhiều lần thể hiện sự không hứng thú với tôi. Được thôi, dù sao tôi cũng chỉ thích yêu đương nên với ai mà chẳng được. Tôi liền chuyển mục tiêu sang anh em của chú. Tối hôm đó, chú của cậu ấy giữ chặt tay tôi, ngón tay vuốt ve sống lưng tôi: “Muốn chơi đến vậy, thì chơi với tôi.”
Trì Đường Hữu Du Vương gia kêu lên: “Cứu trắc phi.” Vương phi không còn vùng vẫy, chìm sâu vào trong nước. Kết thúc rồi. Ta tên Trì Đường, là vị vương phi đó, khi nghe được mấy từ kia, tâm ta như tro tàn. Ba ngày trước, ta và trắc phi cùng gả vào vương phủ, mọi người đều nói, nàng ta nên được làm vương phi. Ta càng không ngờ được, người hại ch.ế.t ta lại là vương gia mà ta ngày đêm mong ước và trắc phi của hắn. Nhưng không sao cả, ta trọng sinh rồi.