Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Giả Câm Gặp Phải Thái Tử Lắm Lời

Thái tử lắm lời, từng mắng tám vị đại thần khóc trong triều. Hoàng đế giận dữ, hạ chỉ bắt hắn cưới ta – một Thái tử phi bị câm. “Thành thân tròn một tháng, nàng chưa từng mở miệng nói với ta lấy một câu, đây là lạnh nhạt với bản thái tử sao?” “Phủ Vương gia ở bên cạnh, hắn mỗi ngày đều hôn thê tử của mình, ta không quan tâm, nhưng nàng nhất định phải hôn ta.” “Không cần nói, ta hiểu rồi, nàng thầm mến ta đúng không?” “Thái tử phi, dáng vẻ nàng im lặng không nói thật lạnh lùng, thật khiến người ta động tâm a~” “Đến đây, làm lại một lần nữa, không nói nghĩa là ngầm thừa nhận.” Ta trừng lớn mắt, một cước đá hắn xuống giường: “Cút…” Thái tử lập tức sáng rỡ đôi mắt: “Thì ra nàng giả câm!”

Mạch Thượng Lang

Mạch Thượng Lang Năm thứ bảy xuyên không về thời cổ đại. Tiêu Chẩm đăng cơ, ta và biểu muội cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ xuyên không. Khi ấy, ta và Tiêu Chẩm tâm đầu ý hợp. Chàng hứa cho ta vị trí Hoàng hậu, và trọn đời trọn kiếp chỉ có một người. Nhưng biểu muội Thẩm Âm cũng đem lòng yêu Tiêu Chẩm. Vậy nên, khi hệ thống công bố phần thưởng, nàng đã không chút do dự mà chọn “thể chất đặc biệt”. Chỉ cần cùng Tiêu Chẩm hoan hảo, nàng mới có thể mang thai. Thân phận của nàng ở cổ đại là con gái độc nhất của Thẩm đại tướng quân đã hy sinh anh dũng. Thế nên Tiêu Chẩm đã đưa ra một quyết định. Chàng muốn ban cho Thẩm Âm một đứa con, để nối dõi huyết mạch Thẩm gia. “Ta không yêu nàng ta, nhưng Thẩm gia có công, ta không thể để Thẩm gia tuyệt hậu.” “Chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Nàng hãy tin ta, chỉ cần nàng ta mang thai thành công, ta sẽ không gặp lại nàng ta nữa.” Ta không đồng ý, thậm chí còn cãi nhau một trận kịch liệt với Tiêu Chẩm, nhưng chàng vẫn quyết định đưa Thẩm Âm vào cung. Ngày mười lăm tháng sau, là ngày Tiêu Chẩm chọn để hoan hảo với nàng ta. Nhưng chàng đã quên. Ta cũng là người xuyên không, cũng có một cơ hội chọn phần thưởng. Và ta chọn, trở về nhà.

520 Ngày Dối Trá

520 Ngày Dối Trá Tôi ngồi xe liên tỉnh về nhà mẹ đẻ ăn Tết, bên cạnh là một nữ sinh đại học.Vô tình liếc qua màn hình điện thoại cô ấy, tôi thấy ảnh nền là một người đàn ông mặc vest.Cô bé giơ điện thoại lên, cười khoe:“Đây là bạn trai em đó, đẹp trai ha? Anh ấy là lãnh đạo cấp cao của một công ty niêm yết, lại còn cực kỳ chung tình nữa!”Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không dám tin mà dụi mắt.Người đàn ông kia… sao lại giống chồng tôi như đúc?Đúng lúc đó, điện thoại cô gái vang lên.Cô ấy tươi cười bật loa ngoài.Giọng chồng tôi vang lên trong điện thoại:“Bé yêu, đến nơi gọi cho anh nhé, anh ra bến xe đón em.”

Em Chồng Bị Hạ Thuốc, Tôi Không Ủng Hộ Báo Án

Em Chồng Bị Hạ Thuốc, Tôi Không Ủng Hộ Báo Án Em chồng bị lão Trương hàng xóm b/ỏ  thuốc. Cô ấy run rẩy, khóc lóc, đầu óc mơ hồ. Tôi hất nguyên chậu nước lạnh vào mặt cô ấy, gọi cả 120 lẫn 110. Sau đó, lão Trương phải ngồi máy khâu*, em chồng cũng trở lại cuộc sống học hành bình thường. (*ý chỉ ngồi tò, chơi chữ “xâu chỉ máy khâu” với “vào tò khâu mồm”) Tất cả tưởng chừng đã yên ổn. Cho đến khi tôi ch .t vì ăn nhầm nấm đ/ộ c. Tôi cứ nghĩ chồng, bố mẹ chồng, em chồng sẽ đa/u đớn đến ch .t đi sống lại. Nào ngờ— Chồng tôi lập tức lấy điện thoại ra: “A Phương, con đàn bà đó ch .t rồi. Anh cuối cùng cũng có thể cưới em.” Em chồng cười sảng khoái: “Chị dâu, nấm đ.ộ c là em đích thân hái cho chị đấy, ăn ngon chứ?” Mẹ chồng thắp hương khấn Phật: “Đa tạ Phật tổ phù hộ, cuối cùng cũng trừ được tai họa này, suýt nữa chuyện tôi với lão Trương bị cô ta vạch trần.” Người khiến tôi bất ngờ nhất lại là cha chồng— Chính ông ta cũng từng đổ m/ê vào cốc nước của em chồng…

Mộng Tỉnh Tình Tan

Mộng Tỉnh Tình Tan Ta là một ngỗ tác, có thể khiến người chet “mở miệng”. Vì có công kh/ám ngh/iệm t/ử th/i làm rõ nguyên nhân cái chet của Thái tử, rửa sạch tội danh cho Ninh vương Cố Diệp, ta được ban hôn cho chàng. Bảy năm sau, Cố Diệp lên ngôi, phong ta làm Hoàng hậu. Nhưng trong đại điển phong hậu, cả gia đình ta, bốn mươi bảy người, lại hóa thành những x/ác chet đẫm m/áu. Ánh mắt Cố Diệp u ám, đá ta từ trên đài cao xuống hàng trăm bậc thang. “Nếu không phải vì ngươi, cha của Tố Tố đã chẳng vì tra án không chu toàn mà cả nhà bị xử ch/ém, đây là điều ngươi nợ nàng!” “Hãy dùng m/ạng sống của cả nhà ngươi để chuộc tội!” Thích Tố Tố, người lẽ ra đã bị xử ch/ém, lại khoác lên mình phượng bào tôn quý, đứng bên cạnh Cố Diệp. “Tô Nguyệt Cẩm, ngươi không phải rất giỏi nghiệm thi sao?” “Vậy thì ngươi hãy nhìn cho thật kỹ, xem người thân của ngươi đã chet như thế nào?” “Đại Lý tự có bao nhiêu hình cụ, không biết ngươi có nhận ra hết không?” Nhìn hàng chục th/i th/ể không còn nguyên vẹn trên đài tế, lòng ta đau như c/ắt. Bảy năm ân ái, giờ phút này tan vỡ.

Người giao tiếp với thú cưng

Tôi bỗng nhiên phát hiện mình nghe hiểu được tiếng của mấy con vật nhỏ, thế là treo bảng “chuyên gia giao tiếp với thú cưng” rồi mở livestream. Kết nối với một anh trai đẹp lạ mặt, anh ta muốn biết tại sao con chó nhỏ nhà mình ra ngoài lại chẳng thèm để ý đến anh. Nhìn con Westie xinh xắn trong lòng anh ta, tôi khẽ giật khóe miệng. “À… là do nó chê anh cứ ra đường gọi nó là ‘Lâm Đại Tráng’, thấy mất mặt lắm.” “Dù gì thì ở trước mặt đám bạn, ‘Đại Tráng’ nhà anh toàn tự xưng là Karry.” Thấy vẻ mặt anh chủ của Đại Tráng vừa sốc vừa tổn thương, tôi vội an ủi vài câu: “Chó nhà anh thông minh lắm đó! Còn biết cả tiếng Anh nữa kìa!”

Chuyện Của Trương Tiểu Tuấn

Sau khi chú mèo tôi nuôi suốt năm năm qua đời, tôi luôn chìm trong buồn bã. Cho đến một ngày, hai tháng sau, tôi bất ngờ nhận được lời mời kết bạn trên WeChat: “Mẹ ơi, chuyển tiền cho con với.” “Dạo gần đây con quen một bé tam thể trên trời, đẹp tuyệt trần. Theo đuổi mãi mà vẫn chưa cưa đổ.” “Nhớ đốt cho con nhiều thịt gà, cá hồi đóng hộp với pate khô nhé, bé ấy thích mấy món đó.” “Yêu mẹ. Meo.” 1 Khi nhìn thấy dòng tin nhắn đó, tôi thực sự nghi ngờ bản thân đang quá đau buồn mà sinh ra ảo giác. Không nói đến chuyện mèo của tôi đã mất hai tháng rồi… Một con mèo thì sao có thể dùng điện thoại, lại còn biết dùng WeChat nhắn tin cho tôi? Nhưng không hiểu sao, tôi lại lưỡng lự rồi nhấn “Chấp nhận” lời mời. Có lẽ là để xem kẻ giả mạo này rốt cuộc là ai, mục đích là gì. Cũng có thể là vì trong lòng tôi vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi. Ảnh đại diện của người đó là một khối màu trắng. Tôi phóng to lên xem kỹ thì mới nhận ra: Là ảnh cận mặt một chú mèo trắng đang lim dim ngủ. Đôi mắt híp nhỏ, lông có phần khô xơ. Nhìn… xấu tệ. Tôi nhíu mày. Chắc chắn không phải là mèo của tôi. Còn chưa kịp thoát ảnh, tin nhắn liền ập tới như sóng vỗ: “Mẹ ơi, sao không nói gì vậy?” “Mẹ ơi, con biết tự chụp ảnh rồi đó! Vừa thay avatar mới, đẹp không?” “Là con nè, Trương Tiểu Tuấn!” Tôi cau mày. Giờ lừa đảo cũng tinh vi đến mức này sao? Ngay cả tên mèo nhà tôi cũng biết? “Mẹ không nhận ra con sao?” “Con là thật đó! Con có thể chứng minh!” “Con từng cứu mẹ lúc mẹ suýt ch/ết đuối!” “Lúc mẹ mất mùi, con cũng giúp mẹ đánh dấu lại!” Tôi thoáng khựng lại. Những chuyện này… đúng là đã từng xảy ra. Chỉ là… không giống hệt như nó nói. “Suýt ch/ết đuối” chẳng qua là hôm đó tôi ngâm bồn tắm hơi lâu,Trương Tiểu Tuấn đứng ngoài cửa kêu gào inh ỏi,Rồi lao vào một cú, rớt ngay vào bồn nước, hoảng loạn bám chặt lấy cổ tôi,Để lại ba vết sẹo không bao giờ mờ được. Còn chuyện “đánh dấu mùi”… Tôi nghiến răng, gõ mạnh vào khung chat: “Cậu tè bậy lên bộ ga gối mới thay của tôi đấy! Còn dám nói hả?!” Tin vừa gửi xong, đối phương im lặng vài giây. Sau đó là một tấm ảnh cận mặt khác, vẫn là chú mèo trắng ấy, mặt dí sát camera. “Mẹ đừng giận nữa, xem ảnh mới của con nè” Tôi càng nhìn càng tức. Mà càng tức… nước mắt càng tuôn. Cho đến cuối cùng, tôi ôm chặt điện thoại, vừa run vừa khóc. “Cậu thật sự là Trương Tiểu Tuấn sao? Thật sự là cậu sao?” Lần này đối phương không nhắn chữ. Mà gửi đến một đoạn ghi âm: “Meo meo meo meo, meo meo meo meo meo.” Tôi khóc nấc lên: “Tôi chẳng hiểu cậu nói gì cả…” Trương Tiểu Tuấn gửi thêm một dòng chữ: “Mẹ đúng là ngốc nghếch.” “Con nói, mẹ đừng khóc nữa, con vẫn luôn ở đây mà.”

Gả Cho Anh Nông Dân, Trúng Giải Độc Đắc

Vì sính lễ 100 nghìn tệ, tôi bị bạn trai cũ mắng là “đào mỏ”. Hôm đi xem mắt, đối diện là một người đàn ông cao gần 1m9, mặt đỏ bừng hỏi tôi: “Sính lễ 660 nghìn được không? Nếu ít quá thì anh thêm.” Tôi nhất thời bốc đồng, chớp mắt một cái, kết hôn luôn. Thế nhưng ông chồng “mua rẻ” này, ngày nào cũng trời chưa sáng đã ra đồng, trời tối mịt mới mò về. Tiền thì kiếm đầy, thẻ ngân hàng đúng hạn là đưa. Chỉ có người là không thấy đâu cả. Tôi sống như góa phụ suốt ba mươi ngày trời. Cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi lôi món đồ chơi nhỏ giấu dưới gối ra. Kết quả… bị anh bắt gặp tại trận. Anh nắm tay tôi, giọng khàn khàn: “Vợ ơi, hay là… dùng anh luôn nhé?” 2 Ngày thứ ba mươi sau khi cưới, tôi tỉnh dậy trên chiếc giường lớn rộng tới 500 mét vuông. À không, là căn biệt thự hẳn hoi. Bên cạnh lạnh toát. Rất tốt. Ông chồng mua rẻ của tôi, lại lại lại dậy sớm ra đồng. “Trồng trọt gì mà như đào mỏ với giấu nhân tình dưới đất thế không biết!” Tôi bực bội lật người. Điện thoại rung liên hồi, tin nhắn của cô bạn thân bắn tới như đạn pháo: 【Hè Miên Miên! Bản thảo đâu rồi?! Bản thiết kế nam chính cơ bắp cho truyện mới đâu?! Độc giả dí tận cổ rồi nè!】 Tôi thở dài nhận mệnh, gửi bản phác thảo đi. Trên màn hình là một loạt trai cơ bắp, hormone bốc mùi lực điền thứ thiệt. Vài giây sau, bạn tôi bùng nổ: 【Má ơi má ơi má ơi! Miên Miên, nói thật đi! Có phải cậu lấy chồng cậu làm mẫu không?!】 【Nhìn cơ ngực này! Nhìn cánh tay kia! Như thể bế cậu lên chơi ba trăm hiệp mà không thở nổi ấy!】 【Cuộc sống hậu kết hôn với trai cơ bắp có phải là thiên đường không? Mau! Livestream ngay! Tớ muốn ăn “cẩu lương” tận răng!】 Tôi nhìn màn hình đầy chữ và sticker nhảy loạn, lại nghĩ đến mối quan hệ vợ chồng “trên giấy” suốt một tháng qua, nghẹn không chịu nổi: 【Livestream cái đầu cậu! Đang… sống như góa phụ đây này!】 【???】 【Không phải chứ Miên Miên? Góa phụ?】 【Lục Cảnh Xuyên – chồng cậu ấy! Thân hình kia, vóc dáng kia, nhìn là biết kiểu một đấm đấm chết bò đấy! Đừng nói là… anh ấy có “vấn đề”?】 【Đàn ông ấy mà, qua 25 là như 60. Trên thì già, dưới thì… yếu.】 Tôi giật mình. Đột nhiên nhớ ra Lục Cảnh Xuyên gần 30 rồi mà chưa từng yêu ai. Không lẽ… đẹp mã mà “xài không được”? Tưởng là mình nhặt được báu vật, ai ngờ… Hu hu, đúng là “của rẻ là của ôi”. Tôi và Lục Cảnh Xuyên quen nhau qua buổi xem mắt. Gặp một lần rồi cưới luôn. Lúc đó, chỉ vì 100 nghìn tệ sính lễ, tôi bị bạn trai cũ và cả nhà hắn mắng là hám tiền. Dì hai tức quá, giới thiệu cho tôi một người: “Dì quen một cậu trai, đừng coi thường vì không học đại học, nhưng thuê cả mấy nghìn mẫu đất, kiếm được lắm!” Tôi chẳng mấy hứng thú, trong đầu tưởng tượng ra kiểu đại gia quê đeo dây chuyền vàng to bản. Kết quả, hôm gặp ở quán cà phê, tôi sững sờ. Trước mặt là một người đàn ông cao gần 1m9 đứng ở cửa. Áo thun đen bó sát, lộ rõ cơ ngực; đầu cắt cua, ngũ quan sắc nét – như bước ra từ phim lính đặc chủng. “Xin… xin lỗi, tôi tới trễ.” Anh lúng túng mở lời, giọng trầm ấm: “Bên ruộng có chút việc đột xuất…” Sự tương phản quá lớn khiến tôi đơ mất vài giây. Dì hai nói anh học hết cấp ba rồi nghỉ, về quê làm nông, tích góp được ít vốn, người thật thà, chưa từng yêu ai. Đẹp trai thật, khí chất cũng trầm ổn, đáng tin. Nhưng tôi lúc ấy vừa thất tình, lòng như tro tàn. Cả bữa ăn yên ắng đến ngột ngạt. Anh hầu như không chủ động nói chuyện. Tôi hỏi một câu, anh trả lời đúng một câu, ngắn như điện báo. Ánh mắt lúc thì nhìn mặt bàn, lúc thì lảng ra cửa sổ, tuyệt đối không dám nhìn tôi. Thật thà là thật thà thật, còn ngốc… cũng rất ngốc. Tôi còn đang nghĩ cách rút lui thì bạn trai cũ gọi tới: “Miên Miên, mẹ anh nói rồi, sính lễ cao nhất chỉ bốn mươi nghìn thôi. Muốn cưới thì… em phải có thai trước, như vậy mới chắc ăn…” “Chắc cái đầu anh á!” Tôi giận điên lên, gào lên rồi cúp máy. Tôi vừa lau nước mắt, vừa thấy nhục nhã. Đối diện, Lục Cảnh Xuyên hoảng hốt, hai bàn tay to vò đầu gối loạn lên: “Em… xin lỗi… anh nói gì sai à?” “Em… đừng giận mà…” Anh cuống đến mức đổ mồ hôi, quên luôn việc đưa khăn giấy. Tôi ngẩng đầu, nhìn anh đầy bực bội: “Anh là Lục Cảnh Xuyên đúng không? Vậy lấy anh thì được sính lễ bao nhiêu?” Vừa hỏi xong là hối hận, cảm giác bản thân như phát rồ. Mặt anh đỏ bừng: “Sáu… sáu trăm sáu mươi nghìn, được không?” Thấy tôi không nói gì, anh vội nói tiếp: “Nếu ít thì… thì em cứ nói, anh còn tiền tiết kiệm… Kết hôn rồi, tiền đưa hết cho em giữ… Chỉ cần… em không chê anh ít học…” Chiều hôm đó, anh dắt tôi đi mua nhẫn và lễ vật cưới, toàn chọn loại đắt nhất. Nhân viên bán hàng khen anh hào phóng. Anh đỏ mặt nói: “Đáng mà.” Vậy là tôi giận dỗi cưới luôn người đàn ông chỉ mới gặp một lần này. Lục Cảnh Xuyên mồ côi cha mẹ, một mình xây biệt thự hai tầng ở quê. Tôi làm nghề vẽ minh họa tự do, sống ở quê cũng không tệ — không khí trong lành, đổi gió sáng tác. Chỉ là… Đêm tân hôn, khách khứa vừa về hết, anh nhìn tôi, lúng túng nói: “Em… nghỉ sớm nhé.” Rồi ôm gối… chui sang phòng bên. Từ đó đến nay, ngày nào cũng vậy: Trời chưa sáng đã ra đồng, tối đen mới mò về. Không sai ngày nào. Chẳng lẽ dưới ruộng có báu vật? Có vợ xinh thế mà không thèm ngó ngàng gì hết!

Ly Hôn Đêm Trời Giáng Sét

Chồng tôi ném đơn l/y h/ôn xuống bàn rồi vội vàng ra ngoài dỗ dành tiểu tam. Nào ngờ, đêm mưa s/ấm s/ét ra đường dễ bị trờ/i đ/ánh, anh ta lập tức hóa thành một cục than cháy đen. Tôi vừa cười vừa tung tiền, bốn giờ sáng đ/iên cuồng ném tiền để nhà h/ỏa tá/ng đốt thêm một lò nữa. Sáng hôm sau, tiểu tam dẫn con riêng đến tận cửa. “Lục Thâm đâu? Tối qua anh ấy nói sẽ đến với tôi, có phải cô lại cản anh ấy không?” “Anh ấy sắp l/y h/ôn với cô rồi, cả nhà chúng tôi mới khó khăn lắm mới có thể đoàn tụ, xin cô hãy tha cho chúng tôi đi!” Đứa con riêng hống hách đá đổ bàn. “Đồ đàn bà xấu xa, ba là của tôi và mẹ tôi, không cho cô tranh giành với chúng tôi!” Nhìn hũ tro cốt bị hất đổ xuống đất, tôi lấy chiếc khăn lụa hàng hiệu ba vạn một chiếc ra, giả bộ lau giọt nước mắt vì cười quá mà chảy ra. “Không giành, không giành, mau, đem đi nhanh lên!” L/y h/ôn còn chưa ký xong, trăm tỷ tài sản của cái tên ch.t toi đó đều đã là của một mình tôi rồi.

Thanh Sơn Vẫn Còn Đó

Thanh Sơn Vẫn Còn Đó Khi trở về sau chuyến công tác dài, cả người tôi rã rời. Điều duy nhất tôi muốn làm là thơm lên má c/o.n g//á i để “nạp lại năng lượng”. Thế nhưng, khi tôi vừa đưa tay ra, con bé lập tức hoảng hốt quay người ôm lấy mẹ chồng tôi: “Con ghét mẹ!” Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, sững người tại chỗ. Trong ánh mắt cổ vũ đầy ẩn ý của mẹ chồng, con gái bật khóc rồi hét lên: “Cả năm mẹ chẳng ở nhà! Mẹ của các bạn nhỏ khác đều ở bên bạn ấy suốt! Mẹ không phải người mẹ tốt! Các bạn còn nói con không mang họ ba, chắc ba không phải ba ruột của con!” Tôi chậm rãi đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh như băng quét qua vẻ mặt không giấu được đắc ý của mẹ chồng và gương mặt dửng dưng của chồng. Đang yên đang lành hưởng phúc, lại muốn gây chuyện với tôi?

Mặt Dày Gặp Lạnh Đầu

Mặt Dày Gặp Lạnh Đầu Chị thuê nhà tầng dưới sau khi biết tôi có một căn nhà bỏ trống trong khu chung cư, đã dẫn cả gia đình chủ động tìm đến gặp tôi. Tôi tưởng họ muốn thuê nhà, nên đã nói một mức giá thấp nhất. Không ngờ chị ta lắc đầu: “Chúng tôi không thuê nhà chị, mà là muốn làm người trông coi căn nhà của chị!” “Chỉ cần chị trả lương hàng tháng, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho ngôi nhà của chị!” Tôi phải mất một lúc mới hiểu rõ từ lời nói của họ, cả gia đình này thực chất muốn tôi bỏ tiền ra thuê họ vào ở miễn phí trong nhà mình! Tôi cạn lời, mấy người kia lại giả vờ như không hiểu, còn tỏ vẻ rất đương nhiên: “Chúng tôi thật lòng muốn làm người trông nhà cho chị mà.” “Cả nhà đã họp rồi, lương không cần nhiều, mỗi tháng chỉ cần mười nghìn tệ là được!” Tôi chẳng buồn đôi co, đuổi cả đám ra ngoài. Sau đó trực tiếp ủy thác cho bên môi giới cho thuê lại căn nhà. Nhưng không ngờ, gia đình này quyết tâm có được căn hộ đó, bịa đặt rằng nhà tôi từng xảy ra á/n m/ạng, khiến khách thuê sợ quá mà hủy hợp đồng. Nhìn bộ dạng quyết lấy cho bằng được nhà tôi của họ, tôi lạnh lùng cười khẩy: Đã thích ở nhà miễn phí như thế, vậy thì để tôi tìm cho mấy người một chỗ không tốn tiền mà tha hồ ở luôn!

Ly Hôn Đêm Trời Giáng Sét

Ly Hôn Đêm Trời Giáng Sét Đêm trước ngày ly hôn, chồng tôi bị sét đánh cháy thành than. Sau khi quẳng tờ đơn ly hôn lên bàn, Lục Thâm vội vàng lao ra ngoài để dỗ dành tiểu tam. Nào ngờ đêm mưa giông, trời cao nổi giận, một tia sét bổ xuống, biến anh ta thành cục than đen sì. Tôi vừa cười vừa vung tiền, đến tận bốn giờ sáng còn điên cuồng “đốt tiền” để hỏa táng thêm một lượt cho cháy sạch sẽ hơn. Sáng hôm sau, tiểu tam dắt theo đứa con riêng tới cửa. “Lục Thâm đâu? Tối qua anh ấy nói sẽ qua đêm với tôi mà. Có phải chị lại cản anh ấy không?” “Anh ấy sắp ly hôn với chị rồi, nhà tôi mới có thể đoàn tụ. Tôi cầu xin chị buông tha cho chúng tôi đi!” Đứa con riêng ưỡn ngực, hùng hổ đá đổ cả cái bàn: “Đồ đàn bà xấu xa! Ba là của mẹ con tôi, không cho chị tranh giành!” Nhìn chiếc hũ tro bị hất văng xuống đất, tôi ung dung lấy chiếc khăn lụa thượng hạng ba vạn một chiếc, giả bộ lau giọt nước mắt vì cười quá nhiều. “Không giành, không giành. Nào, mau đem đi đi!” Ly hôn còn chưa kịp ký, nhưng toàn bộ gia sản hàng chục tỷ của “lão chồng xấu số” kia – đã ngoan ngoãn rơi gọn vào tay tôi.