Danh sách truyện mới cập nhật
Trò Đùa Cuối Cùng Đêm khuya, đúng lúc trời đang bão, gió giật đùng đùng, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt. Vừa bắt máy, giọng nói gần như nghẹn ngào của trợ lý nhỏ bên cạnh bạn trai tôi – Chu Xương – đã vang lên: “Chị Thanh Thanh ơi, anh Chu gặp tai nạn rồi… bọn em không gọi được xe… hu hu…” Tôi giật bắn cả người, đầu óc trống rỗng, chẳng kịp nghĩ nhiều đã vội vàng cầm chìa khóa lao ra ngoài trong cơn mưa như trút. Trên đường, sấm chớp lóe lên, gió bão cuốn tung mọi thứ, mưa quất vào kính lái khiến tầm nhìn mờ mịt. Nhưng khi tôi đến nơi bọn họ nói đã xảy ra tai nạn, lại chẳng thấy ai cả. Ngay sau đó, tôi nhận được định vị mới do trợ lý Yêu Yêu gửi đến. Tôi lái xe theo, điểm đến là một quán bar. Vừa bước vào, tôi còn chưa kịp mở miệng, cả đám người trong quán đã cười ầm lên như được mùa. Yêu Yêu từ trong đám người nhảy ra, chu môi lè lưỡi nói với vẻ tinh nghịch: “Chị Thanh Thanh ơi, chị dễ bị lừa thật đó nha! Bọn em chỉ đang chơi trò chơi thôi mà, trêu chị chút, chị không giận chứ?” Về sau, Chu Xương thật sự gặp tai nạn, bị thương nặng đến mức tàn phế. Có người lại gọi điện cho tôi, báo tin như lần trước. Tôi mỉm cười, giọng nhẹ tênh: “Chơi thật à? Chơi trò ‘thật lòng hay thử thách’ lần nữa hả? Vậy các người cứ tiếp tục chơi đi.”
Tôi là một nữ sinh đại học năm hai bình thường. Nhưng tôi có một người bạn trai là thiếu gia siêu cấp, vừa đẹp trai vừa có thực lực. Tất cả mọi người đều nói anh ấy là giới hạn cao nhất trong đời tôi, nhất định phải giữ chặt lấy anh ấy. Thế nhưng tôi lại chủ động đề nghị chia tay. Sau đó nghe nói, anh ấy vì thất tình mà bị đả kích nặng nề, mắc chứng trầm cảm nặng rồi xin nghỉ học. Hôm sau, mẹ anh ấy – một thành viên hội đồng quản trị trường – liền tìm đến tôi. “Đây là 5 triệu, chỉ cần cô có thể khiến Hàn Dược khá lên, tôi sẽ trả thêm 15 triệu nữa.”
Ngày trúng số, bố tôi gọi điện bảo chị dâu có bầu rồi. Tôi lập tức nghỉ việc, còn mừng cho chị dâu một phong bao to, chuẩn bị về quê nghỉ ngơi luôn. Trên bàn ăn, tôi cố tình đùa: tôi thất nghiệp rồi. Không ngờ chị dâu lập tức đổi sắc mặt, “Diệu Diệu, em định ăn bám đấy à? Chị mới có bầu, bác sĩ bảo cần nghỉ ngơi tuyệt đối, hay là em dọn ra ngoài ở đi?” Thấy tôi im lặng, chị dâu lại thở dài, “Nếu em cứ khăng khăng muốn ở lại, vậy thì đóng tiền thuê nhà và sinh hoạt phí đúng hạn đi. Nhà đông người, chi tiêu lớn, chẳng lẽ mọi thứ cứ để anh em gánh còn em thì làm ký sinh trùng à?” Tôi bật cười, chắc chị dâu không biết căn biệt thự cũ chúng tôi đang ở hiện tại là đứng tên tôi. Đến cả sính lễ của chị cũng là tiền tôi bỏ ra. Vậy rốt cuộc ai mới là ký sinh trùng?
Phụ hoàng muốn ta chọn phò mã giữa Giang Viễn Hạc và Tạ Lan. Khi ta sắp đưa ra lựa chọn, trên không trung hiện lên từng hàng chữ: 【Tiểu công chúa đừng chọn Tạ Lan, chàng ấy có hoài bão lớn, trở thành phò mã chỉ hủy hoại chàng, không thể vào triều, cũng không thể quang minh chính đại cùng tài nữ tri âm.】 【Cầu xin cũng đừng chọn Giang Viễn Hạc, tiểu tướng quân làm phò mã thì khác gì hùng ưng bị chặt cánh?】 【Giờ ta có chút phiền tiểu công chúa rồi, một kẻ vô dụng vướng víu, chi bằng gả đi hòa thân.】 Ta đứng ngẩn ngơ, không thể chỉ vào bất cứ ai. Lúc này, một hàng chữ khác lại hiện ra: 【Đừng thay Giang Viễn Hạc quyết định được không? Chàng ấy ở biên cảnh rèn luyện một thân sức lực chỉ mong được phục vụ tiểu công chúa, người không chọn Giang Viễn Hạc là muốn hủy hoại chàng sao?】 Ánh mắt ta tập trung, rơi vào Giang Viễn Hạc đang quỳ dưới điện. Sức lực của chàng ấy là để dùng lên người ta sao?
Ngủ không mặc đồ, ngực bị côn trùng lạ cắn, vừa sưng vừa đau, thở không nổi. Tôi được bạn cùng phòng đưa thẳng vào phòng khám. Vừa nhìn rõ mặt bác sĩ liền sững người. Nam thần tôi thầm theo đuổi suốt bốn năm đại học – Thẩm Bạch, tháo khẩu trang xuống, vừa ghi bệnh án vừa lạnh nhạt ra lệnh: “Đừng che nữa, buông tay ra để tôi xem.” …
Anh Không Nghe Thấy Tôi bị chuốc ngoài ý muốn, sau đó cùng đối thủ một mất một còn… lăn lộn cả đêm. Sau đó bạn bè hỏi tôi cảm giác thế nào. Vì sĩ diện, tôi cứng miệng đáp: “Trông thì ngon mà không dùng được, tôi còn chẳng cảm nhận được gì đã xong rồi.” Trùng hợp câu này bị chính Giang Sùng, nghe thấy. Anh ta cười cười, kéo tôi quay lại đúng khách sạn hôm đó. Rồi đè c/hặt tôi xuống giường, chậm rãi tháo máy trợ thính trên tai ra, mấp máy môi nói: “Gỡ cái này ra rồi thì… đừng mong tôi dừng lại.” “Đừng có giống đêm đó, vừa làm vừa khóc lóc xin tha.” “Dù sao… tôi cũng không nghe được.”
Đều Là Người Một Nhà Sau khi về sống chung ở tuổi xế chiều, chúng tôi từng hứa sẽ cùng nhau đi du lịch. Thế nhưng ngay trước lúc xuất phát, cháu trai cháu gái của ông lại được đưa tới nhờ trông giúp. Con trai ông cười ngượng với tôi: “Ba tôi đồng ý rồi mà.” Ông nhẹ nhàng trấn an: “Đều là người trong nhà cả, giúp được thì giúp. Du lịch có thể để sau.” Tôi nhíu mày, xoay người bước ra khỏi nhà, đi đăng ký tour với hội bạn già. Chuyện vừa tốn tiền vừa tốn sức như giúp việc, ai thích thì làm. Tôi xin miễn.
Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt Tôi và chị gái đều là rắn. Nghe đồn thái tử gia giới thượng lưu ở kinh thành Cố Tư Diễn thân thể cường tráng, nguyên dương sung mãn, nên hai chị em tôi quyết định luân phiên làm bạn gái của anh ta để song tu, tăng tu vi. Hôm đó, thái tử gia hỏi chị tôi: “Rắn sợ nhất thứ gì? Thạch tín hay là hùng hoàng?” Tôi tưởng mọi chuyện bại lộ rồi, nên nửa đêm dắt chị giả ch//ết, trốn thẳng về rừng sâu núi thẳm. Nửa đêm, mùi gà rán thơm lừng bay tới, tôi lén thò đầu lên khỏi m//ộ kiếm đồ ăn. Đằng sau chợt vang lên hai tiếng cười lạnh. Hai người đàn ông mặt mũi giống nhau như đúc, đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo rờn rợn: “Anh, con này là của ai đấy? Em phân biệt không ra nữa.” “Của anh. Tối qua cô ấy còn bảo, nếu cô ấy ch//ết, anh nhớ cúng cho cô ấy combo gà rán nguyên con ngay trên mộ nữa kìa.”
Ta Tiến Cung Để Ngủ Ngày đầu tiên tiến cung, ta liền âm thầm bói một quẻ cho chính mình. Quẻ tượng hiển hiện: “Bất động như sơn, nằm mà cũng thắng.” Ta tin rồi. Từ đó mở ra một đời sống cá mặn: ăn no, ngủ kỹ, mặc người tranh đấu. Tuyển tú? Không đi. Thỉnh an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng muốn lật thẻ? Hắt hơi, sổ mũi, ho khan ba bộ combo phụng tấu trình diện. Hậu cung gió nổi mây vần, các phi tần đấu đến máu chảy đầu rơi. Ta cuộn mình trong tiểu viện cũ kỹ bên cạnh lãnh cung, ngủ đến trời tối đất đen. Việc duy nhất khiến ta phiền lòng là cơm của ngự thiện phòng càng ngày càng đạm bạc. Hôm thì rau xanh đậu hũ, hôm lại đậu hũ rau xanh. Ăn đến độ mặt ta xanh hơn cả cải thìa.
Sau khi cưới, tôi mới phát hiện mẹ chồng với em chồng đúng kiểu không biết giữ khoảng cách. Mẹ chồng tắm xong không mặc đồ, cứ thế trần truồng đi ngang qua trước mặt con trai. Em chồng mùa hè thì không mặc quần lót, cứ lượn qua lượn lại trước mặt anh trai với cặp tuyết lộ lồ. Muốn hỏi tôi gặp phải cái nhà quái gở như vậy sao vẫn chưa ly hôn? Buồn cười quá, vì tôi là chuyên gia trị mấy thể loại quái gở như này mà.
Chơi Khô Máu Với Ban Quản Lý Cuối năm, ban quản lý bất ngờ đăng một tin trong group cư dân. “@Tất cả mọi người, đêm Giao Thừa sắp đến rồi. Để mọi người có thể ăn một bữa cơm tất niên yên tâm và cảm nhận được sự quan tâm của công ty quản lý, chúng tôi chính thức mở dịch vụ đặt cơm tất niên.” “Menu cơm tất niên như sau: Một bàn 19999 tệ (khoảng 74 triệu VND). Đặt nhanh kẻo hết. Ai không đặt, hậu quả tự chịu!” Tôi liếc qua menu, toàn món ăn gia đình, cùng lắm trị giá 500 tệ, vậy mà họ dám thu tôi gần 20000? Thật sự nghĩ tiền tôi là từ gió mà ra à? Group im phăng phắc. Mọi người có vẻ đều đang đợi ai đó lên tiếng trước. Vài phút sau, quản lý lại nhắn thêm: “Nếu đến ngày mai chưa có phản hồi, sẽ mặc định đã đặt.” Tôi không nhịn được nữa. ….
Ba tháng sau, tôi lại nhìn thấy chồng mình, Trình Hướng Viễn, trên hot search. Anh ta đã dẫn dắt đội nghiên cứu của mình đóng cửa ba tháng, tuyên bố đã nghiên cứu thành công lô vắc xin HIV đầu tiên, có khả năng được đề cử giải Nobel. Đối mặt với phóng viên và máy quay, anh ta cảm ơn đội ngũ, cảm ơn học trò quan trọng nhất, thậm chí cảm ơn cả đứa con trai bảy tuổi. Duy chỉ không nhắc đến tôi. Trong bữa tiệc ăn mừng thành công nghiên cứu, anh ta đã nói trước mặt tất cả học trò rằng muốn ly hôn với tôi: “Hứa Nguyện đã mang thai, cô ấy không thể tiếp tục không có danh phận theo tôi.” “Cô ấy đã cùng tôi chịu khổ ba tháng, tôi nên bù đắp cho cô ấy.” Hứa Nguyện là nghiên cứu sinh mà anh ta mới nhận không lâu. Vì cô ta, anh ta muốn cắt đứt cuộc hôn nhân mười năm của chúng tôi. Tôi dắt con trai định giành quyền nuôi con, nhưng nó lại hất tay tôi ra: “Mẹ, mẹ không thể ích kỷ như vậy.” “Mẹ đã hưởng phúc ở nhà lâu như vậy, bây giờ cũng nên đến lượt dì Hứa Nguyện rồi!” Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con trai, tôi bỗng tỉnh táo. Không chỉ bố nó tôi không cần, mà ngay cả đứa con thừa hưởng gen “sói mắt trắng” của anh ta, tôi cũng không cần nữa.