Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Tổng Tài Cũng Biết Ghen

Tổng Tài Cũng Biết Ghen Tôi vô tình bấm nhầm gọi cho sếp đúng lúc đang giúp em trai thử áo len mới. “Nhỏ quá, không cho vô.” “Sao có thể? Đo đúng size của em rồi mà.” “Chặt quá! Nhẹ tay chút, đau, đau!” “Rồi rồi, chị đang giúp mà.” Tôi dùng sức kéo mạnh, vừa dỗ: “Ngoan nào, xong rồi nè, để chị xoa xoa cho.” “Chị chắc không đó?” Nó túm lấy cổ áo bị siết chặt, thở hồng hộc như bị bóp cổ. Về sau nghe đồn, hôm đó sếp tôi đang họp thì nhận một cuộc gọi bí ẩn, sắc mặt đen thui dần theo từng phút. Anh không nói lời nào, chỉ xả một trận dữ dội khiến 28 trưởng phòng gồng mình khóc sạch nước mắt.

Cún Con Của Kim Chủ Muốn Có Danh Phận

Tôi đã theo đại lão Giang Thành – Tư Tự suốt 3 năm. Đã tích góp được số tiền đủ dùng mấy đời. Đang định nói lời chia tay với Tư Tự. Lại phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Tôi thăm dò thái độ của Tư Tự với đứa bé. Anh ta lạnh lùng chém ba câu: không thích, không thể có, không muốn có. Giọng điệu lạnh nhạt, vô tình. Tôi muốn khóc mà không có nước mắt, chuẩn bị lén phá thai rồi chia tay. Để giảm rủi ro, tôi nhờ một đại lão khác trong giới giúp đỡ. Hôm đến bệnh viện hẹn phẫu thuật, Tư Tự vốn đang ở nước ngoài lại bất ngờ bước ra từ phòng khám. Ánh mắt lạnh lẽo, đuôi mắt đỏ bừng: “Em muốn bỏ con của chúng ta?” “Bảo bối, em dẫn đàn ông khác tới bệnh viện, là để phá bỏ con của chúng ta?”

Chiến Dịch Giữ Nhà

Tôi và Lý Hữu Lâm chờ suốt 2 năm mới được nhà máy cấp chỉ tiêu phân nhà. Căn hộ hai phòng nhỏ hơn bảy mươi mét vuông, có cả ban công. Vừa vặn để chuẩn bị kết hôn. Ngày trước hôm đi đăng ký kết hôn, tôi cầm theo mười đồng, tính bụng hôm sau chụp ảnh, sẽ mua cho Lý Hữu Lâm một chiếc áo sơ mi vải Ticat mới. Thế nhưng vừa đi đến cổng trường con em nhà máy, tôi đã nghe thấy mấy chị công nhân đang xì xào: “Nghe chưa? Đợt phân nhà lần này có tên Tô Tiểu Vũ đấy.” “Thật không? Chỉ tiêu quý giá thế, bao nhiêu người tranh nhau mà.” “Chứ còn gì nữa, nghe nói là Lý Hữu Lâm cho cô ta. Mấy ngày nay cô ta phởn lắm, đi đứng hất cả cằm lên trời ấy.” Lòng tôi như thắt lại. E là đám cưới này… chẳng còn đâu mà mơ.

Biên Thành Hỉ Ca

Quân An Tây chiến thắng, triều đình tuyển một nhóm nữ nhi lương gia, đưa tới biên ải để làm vợ cho các lão binh lâu năm chưa thành thân.   Ta ch//ém gi//ết trăm địch, lại thay tướng quân chắn một m//ũi t//ên, được người cho quyền chọn đầu tiên.   Tướng quân mỉm cười, đưa tay chỉ về phía vị cô nương thứ ba tính từ trái sang:   “Con bé kia gọi là Nhiễm Bích, xuất thân từ phủ Quốc Công, từng hầu hạ lão phu nhân.”   Nhiễm Bích yểu điệu như liễu yếu trước gió, đứng giữa một hàng các cô gái quê mùa, càng lộ vẻ khác biệt.   Nghe thấy tướng quân chỉ nàng cho ta, sắc mặt nàng liền trắng bệch.   Ta biết, nàng tới đây… là vì tướng quân.   Tướng quân vốn là thứ tử dòng chính của phủ Anh Quốc Công. Lão phu nhân đưa Nhiễm Bích tới biên ải, chính là để hầu hạ đứa cháu trai yêu quý.   Đời trước, ta chọn nàng — lại kết thành oan duyên nghiệt duyên, sống chẳng khác gì người dưng thù hận.   Đời này, nàng thích ai… thì cứ đi mà thương người ấy.   Ta cười hề hề, chỉ vào cô bé đứng thu lu nơi góc cuối, gầy gò nhỏ bé, cúi đầu chẳng nói một lời.   “Nàng ấy, tướng quân. Ta muốn nàng ấy.”   1   Thành thân ở biên ải giản đơn vô cùng: hai cây nến đỏ, một tấm khăn hồng… là định đoạt cả đời một nữ nhi.   Ta vén khăn trùm đầu, tiểu cô nương bên dưới ánh mắt ngập ngừng, khuôn mặt còn chút sợ sệt, duy chỉ có đôi mắt như mèo nhỏ, sáng long lanh lay động.   Trong ánh nhìn ấy, có tò mò, có khẩn trương — mà không có thẹn thùng.   Ta xoa đầu nàng, hỏi:   “Muội tên gì?”   “Nô… gọi là Ngốc Nha. Mẫu thân đặt đại đó, bảo tên quê dễ nuôi. Kỳ thực muội không ngốc, muội lanh lợi lắm!”   “Ngốc Nha nghe không hay, về sau gọi là Hỉ Nhi đi. Chữ Hỉ trong vui mừng, cũng là yêu thích.”   Do thành thân, quân doanh phát cho mỗi huynh đệ mười lượng bạc, hai xấp vải. Ta gom hết tiền tích cóp bao năm, cộng thêm mười lượng kia, giao hết cho Hỉ Nhi giữ.   Đêm động phòng hoa chúc, Hỉ Nhi ôm bạc chạy khắp phòng tìm chỗ giấu, sợ sáng mai tỉnh dậy, bạc mất không còn.   Ta kéo nàng, đè xuống giường. Bạc vụn rơi lả tả khắp chăn.   “Á! Còn chưa cất xong mà!”   “Mai hẵng cất. Nay phải ngủ với tướng công đã.”   Ta ôm nàng vào lòng, tay chạm lên chiếc lưng gầy đến lộ cả xương.   Hỉ Nhi ngẩng đầu nhìn ta, dưới ánh nến mờ nhạt, đưa tay chạm lên vết sẹo kéo dài từ thái dương đến đuôi mắt bên trái.   Đời trước, Nhiễm Bích sợ nhất chính là vết sẹo ấy. Nàng không dám nhìn thẳng mặt ta, dù lúc thân mật cũng quay lưng mà khóc.   Ta nắm lấy bàn tay nhỏ của Hỉ Nhi, đưa lên miệng giả vờ muốn cắn.   “Không sợ ta sao?”   Hỉ Nhi cười khúc khích, gan to hơn, hôn nhẹ lên má ta một cái.   “Tướng công đối tốt với muội, muội đâu sợ. Hỉ Nhi cũng sẽ đối tốt với tướng công. Hơn nữa, nếu tướng công sinh ở làng muội, khéo lại là người đẹp nhất làng ấy chứ!”   Hỉ Nhi gầy yếu, đêm ấy chúng ta chưa thể viên phòng.   Khi nàng ngủ rồi, căn phòng yên ắng, có thể mơ hồ nghe tiếng bên nhà kế…   Là tiếng khóc quen thuộc.   Là… Nhiễm Bích đang khóc.   2   Sáng hôm sau, ta bị đánh thức bởi hương thơm của bát mì hành nóng hổi.   Vừa gắp đũa, dưới đáy bát đã lộ ra quả trứng chần vàng ươm.   Ta gắp trứng sang bát Hỉ Nhi, rồi mới ăn.   Cả bát mì nuốt xong, vừa định rửa mặt, ngoài cửa có người gõ:   Là Dương Trung từ nhà bên, thân hình cao tám thước, vậy mà mặt đỏ bừng, cứ ấp úng chẳng biết nói gì.   “Trung tử, bộ ngươi thành tân nương rồi à, nói cũng không nên lời.”   “À, huynh à, có thể… cho đệ mượn hai lượng bạc được không? Nhiễm Bích sáng nay dậy, cứ khóc mãi, chắc là bị đệ làm đau. Nghe nói có thứ cao chuyên để bôi chỗ ấy… nhưng hơi mắc.”   Thì ra, đời này… Nhiễm Bích lại gả cho Dương Trung.   Dương Trung vốn không có tên trong danh sách binh sĩ chọn vợ đợt này.   Có lẽ vì thấy ta không chọn Nhiễm Bích, những huynh đệ phía sau tưởng tướng quân muốn thu nàng làm thiếp, nên không ai dám chọn.   Không ngờ, tướng quân căn bản không có ý ấy. Đến khi thấy nàng không ai nhận, bèn đích thân gả nàng cho Dương Trung.   “Thành thân chẳng phải phát cho mỗi người mười lượng bạc rồi sao?”   Dương Trung cười gượng, đưa tay lôi từ trong áo ra một cây trâm cài bằng vàng, có viền chỉ kim óng ánh.   Tên ngốc này… đem hết bạc đi mua trâm cài đầu cho nàng rồi.

Họa Thiên Tiên

Họa Thiên Tiên Năm thứ 2 ở doanh qu/ân kỹ, ta mang thai. Tất cả binh sĩ từng vào trướng của ta đều tranh nhau nhận là cha đứa bé. Trần Thạch Đầu chỉ đến một đêm, vậy mà quỳ gối trước mặt ta, nghẹn ngào: “Dương cô nương, ta sắp ra chiến trường làm tiên phong rồi. Cha mẹ chỉ còn lại mình ta, ta muốn để lại cho họ chút kỷ niệm.” Về sau, ta đến quê nhà hắn, gặp được một đôi cha mẹ rất hiền lành, rất tốt bụng.

Trà Xanh Thích Giả Ngu

Trà Xanh Thích Giả Ngu Trước kỳ thi tuyển sinh đại học, giáo viên đã ra vài đề thi thử và nhờ Thẩm Phi Phi chuyển lời cho cả lớp. Nhưng cô ta lại giả vờ dễ thương gõ đầu trên bục giảng: “Ôi, tất cả là do tớ ngốc nghếch, quên mất cô đã nói gì rồi… Thôi vậy, không liên lạc được với cô nữa, mọi người cứ phát huy trình độ thật của mình là được rồi.” Nhưng sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, nghe nói giáo viên đã đoán trúng hai câu hỏi lớn. Phụ huynh cả lớp lập tức bùng n/ổ, yêu cầu kẻ gây tội phải bồi thường điểm thi tuyển sinh đại học. Thanh mai trúc mã và em trai tôi đã liên thủ đổ tội cho tôi để Thẩm Phi Phi không bị tổn thương. Tôi chất vấn, nhưng họ lại nói: “Phi Phi chỉ là hay quên chút thôi, đâu có phạm tội tày trời gì đâu, sao chị không bao dung cho cô ấy một chút?” Tôi bị những phụ huynh tức giận xô đẩy, vô tình chet đi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày thi tuyển sinh đại học. Lần này, tôi đã nói những câu hỏi mà giáo viên đã đoán trúng cho tất cả các bạn học, trừ thanh mai trúc mã và em trai tôi. Và giả vờ không nhìn thấy Thẩm Phi Phi “lú lẫn” đổi tất cả bút của thanh mai trúc mã thành bút đỏ.

Yêu anh là sai lầm

Mua đồ tránh thai xong, lúc đến nhà Lộ Minh, tôi nghe thấy hắn đang gọi điện cho bạn qua khe cửa.   “Mày có bạn gái rồi mà còn dây dưa với Thẩm Vi, chẳng lẽ không nỡ buông?”   Lộ Minh cười khẽ:   “Bạn gái tao ngoan lắm, chơi kiểu này chắc chắn sẽ giận. Thẩm Vi thì khác, cô ta thoáng.”   Tay tôi khựng lại ngay trước cửa.   Tôi sững người đứng bên ngoài.

Không Cùng Huyết Thống

Không Cùng Huyết Thống Hôm đó, anh trai dẫn bạn gái về nhà ăn cơm. Cô ta bất ngờ dùng đũa hất phần cua tôi vừa gắp. “Không có phép tắc gì cả. Con cua này là con cuối cùng rồi, em ăn thì anh em còn gì để ăn nữa?” Tôi không nói gì, nhịn xuống. Một lát sau, ánh mắt cô ta dừng lại ở cổ tay tôi, nơi có chiếc vòng vàng mẹ mới tặng. Cô ta bất ngờ túm tay tôi lại, gào lên như thể bị ai đạp trúng đuôi: “Cái gì đây? Ba mẹ chồng tôi còn đang gom tiền mua nhà cho chúng tôi, sao lại phí tiền mua vàng cho con nhỏ này?” Nhìn vẻ mặt đắc ý như thể tôi đang nợ nần cô ta, tôi quay sang nhìn anh trai. Anh ta cúi đầu, tránh né ánh mắt tôi. Tôi cười nhạt. Thì ra cô ta còn chưa biết — người mà cô ta đang chỉ tay đòi chia chác tài sản, thực ra không phải em ruột của anh ta. Anh ta chỉ là con nuôi trong nhà, chẳng chút máu mủ gì.

Đừng Quên Em Cũng Biết Yêu

Đừng Quên Em Cũng Biết Yêu Vị hôn phu lạnh lùng với tôi suốt ba năm qua. Tại một buổi yến tiệc xa hoa bậc nhất trong giới thượng lưu Hương Cảng, hắn bất ngờ quỳ xuống cầu hôn người con gái đầu tiên hắn từng yêu. Ngay tối hôm đó, tôi đăng lên vòng bạn bè một dòng trạng thái tràn ngập mật ngọt: “Sắp có hôn lễ rồi.” Nửa đêm, điện thoại vang lên. Hắn gọi đến, giọng khàn đặc, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Giang Uyển, anh chưa từng nói sẽ lấy em.” Tôi bật cười, bình thản đáp lại: “Nhưng em cũng chưa từng bảo chú rể là anh.” Vài hôm sau, một loạt bức ảnh lan khắp các nền tảng mạng xã hội, khiến cả Hương Cảng dậy sóng. Người đàn ông quyền lực nhất nơi đây dang rộng vòng tay ôm lấy tôi, còn nhẹ nhàng cúi đầu để tôi đặt một nụ hôn lên môi anh.

Tôi Và Anh Trai Lạnh Lùng Của Bạn Thân Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tôi và anh trai của bạn thân bất ngờ kết hôn. Đối phương mỗi tháng cho tôi 1 triệu tiêu vặt, nhưng lại lạnh nhạt, xa cách. Vì vậy sau nửa năm kết hôn, chúng tôi vẫn ngủ riêng. Đến khi tôi kiên quyết đề nghị ly hôn, anh ta lại mạnh mẽ ôm chặt eo tôi. “Em còn chưa kiểm hàng, đã nỡ ly hôn với tôi sao?”

Chàng Rể

Chàng Rể Kiếp trước, trượng phu ở rể vì ta mà đ/ỡ tê/n bỏ mạng. Lúc hấp hối, hắn chỉ nói rằng vì ta ch .t trăm lần cũng không oán hận, chỉ cầu ta chăm sóc cha mẹ cùng huynh muội của hắn. Ta lòng ôm tội lỗi sâu nặng, dốc hết tâm sức báo đáp. Ban cho cha mẹ hắn y phục gấm vóc, ban cho huynh muội hắn phú quý vinh hoa. Cho đến khi đèn cạn dầu tắt, ta mới phát hiện kẻ ấy giả ch .t đào tẩu, cùng thanh mai của hắn nơi Giang Nam đã sinh con đẻ cái. Cha mẹ và huynh muội của hắn, chính là những kẻ đã h/ạ đ/ộ.c ta, chỉ chờ ta tắt thở để rước cả nhà về kinh thành, ăn trên ngồi trốc, chiếm hết cơ nghiệp nhà họ Tần. Oán hận ngút trời, ta châ/m một mồi lử/a, đưa cả nhà hắn xuống hoàng tuyền. Lúc mở mắt ra, ta lại trở về đúng ngày hắn giả ch .t năm xưa. Ngay khi m/ũi tên rơi xuống, ta cầm trâ.m đ ộ/c đ/â//m thẳng vào ngực hắn, xoáy mạnh một vòng. Kiếp này, trượng phu bạc nghĩa kia đừng mơ sống sót. Còn lũ thân nhân lòng lang dạ sói của hắn, cũng đừng hòng sống yên.

Căn Nhà Bị Đánh Cắp

Căn Nhà Bị Đánh Cắp Một hotgirl vô danh nào đó khoe căn hộ rộng rãi ở trung tâm thành phố trên mạng. Phong cách trang trí màu kem cùng đồ nội thất gỗ nguyên bản, giống hệt nhà tôi. Nhưng cách bày trí trong phòng lại hơi khác. Cho đến khi tôi lướt tới bức tranh treo trên tường mà cô ta chụp. Đó là bức tranh con mèo tôi đã nhờ người vẽ để tưởng niệm chú mèo của mình đã “về hành tinh mèo”. Đây chính là nhà tôi. Vậy cô ta là ai?