Danh sách truyện mới cập nhật
Thấu Hiểu Trong năm thứ ba khi tham tiền của kim chủ, anh ta dứt khoát chia tay tôi. Tùy tiện ném tôi cho một kẻ nghèo rớt mồng tơi, thậm chí còn cực kỳ chán ghét tôi – Kỷ Chước. Bình thản như gió thoảng mây trôi: “Nuôi hư rồi, đưa ra ngoài rèn giũa tính tình đi.” Nhưng anh ta không biết rằng, tôi đã sớm muốn thoát khỏi chiếc lồng vàng của anh ta rồi. Ngày bị vứt bỏ, tôi vui vẻ ném cái két sắt nhỏ giàu có ra trước mặt Kỷ Chước, hào khí ngút trời: “Đừng cố gắng nữa, chị bao nuôi em!” Ánh mắt Kỷ Chước trầm xuống, chỉ đáp lại một tiếng “Được.” Về sau, Phí Hoán cuối cùng cũng nhớ đến tôi, tung ra một bản hợp đồng trị giá trên trời muốn chuộc lại tôi. Kỷ Chước ngồi ở vị trí cao, nhẹ nhàng vuốt ve nhẫn cưới, giọng điệu nhàn nhạt: “Xin lỗi, nhà tôi có truyền thống sợ vợ, không dám làm chủ.”
Dư Ngươi Ái Mộ Tôi cùng bạn thân đi bắt ghen, máu dâng lên não, tôi vô tình đâm vào chiếc Rolls-Royce. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt khiến bạn tôi hoảng sợ đến mức suýt ngất, tôi cũng tê cả người. Người ngồi trong xe… WTF??? Lại là kẻ thù không đội trời chung của tôi. Giọng nam trầm thấp vang lên từng chữ một: “Lần này cuối cùng cũng để em đuổi kịp rồi, Tô Nghênh.” “……” Xin hỏi bây giờ vẫn nên chửi hắn hay là nên quỳ lạy hắn đây???
Pháo Hoa Và Mèo Ngày thứ ba bị bạn trai chiến tranh lạnh, tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà nhắn tin cho anh ấy: “Rốt cuộc có làm hòa không thì anh cho em một câu trả lời chắc chắn đi, anh không nói thì làm sao em quyết định có chấp nhận lời tỏ tình của đàn em không?” Bạn trai tức giận: “Bản kiểm điểm anh bảo em viết đâu?” Viết kiểm điểm á? Chuyện nhỏ! Tôi vung tay, viết một đoạn mở đầu xuất sắc rồi hí hửng gửi cho anh ấy. “Chỉ từ 0.3 tệ/ngày để mở thành viên, xem toàn bộ nội dung.” Bạn trai: “?”
Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái! Tông môn toàn môn bị diệt, ta – một cường giả Vô Tình Đạo – ngã xuống đất, sắp chết đến nơi thì trông thấy sư muội trà xanh yếu đuối tựa vào lòng Ma Tôn. Nàng chỉ vài câu đã khiến Ma Tôn buông lỏng cảnh giác, sau đó rút dao găm, một kích lấy mạng hắn, báo thù cho tông môn. Ta chấn động sâu sắc. Trọng sinh trở lại, kẻ luôn theo đuổi con đường mạnh nhất như ta, đã bái sư muội trà xanh làm sư phụ. “Vô Tình Đạo không thể giết Ma Tôn, chỉ có Trà Đạo mới là mạnh nhất!” “Xin sư muội truyền thụ cho ta Trà Đạo!” Sư muội trà xanh cả kinh: “Sư tôn, đại sư tỷ luyện kiếm đến hỏng cả đầu rồi!” Nhưng nếu sư muội không muốn dạy thì sao đây? Chỉ có thể đem tinh thần ôn tập thi đại học đời trước của ta ra, lén học lỏm mà thôi.
Bé Con Của Mẹ Trong show thực tế với trẻ em, cô bé năm tuổi nhặt được tấm ảnh của vợ quá cố của nam diễn viên nổi tiếng, nhưng không chịu trả lại cho anh ta. Cô bé chỉ vào bức ảnh và hỏi: “Chú có biết người này không?” “Cô ấy là người yêu đã mất của chú.” Anh ta đỏ hoe mắt, gần như van xin: “Cháu trả lại bức ảnh cho chú được không?” Ống kính phóng to, tôi nhìn thấy chính mình trong bức ảnh. Khi đó tôi hai mươi tuổi, yêu Châu Lương Tích nhất. Cô gái nhỏ rất tức giận, hung hăng mắng Châu Lương Tích: “Chú đang cố tình bịa đặt phải không?” “Người trong ảnh là mẹ cháu, bà ấy không hề chết.” Châu Lương Tích sững người, “Cháu nói gì, cô ấy là mẹ cháu?”
Ấu Nương Ta bị người môi giới bán đi, mẹ cũng bị cha cầm cố cho Vương viên ngoại. Lúc chia tay, mẹ khẽ vuốt đầu ta. “Ấu Nương, nhất định phải nhớ kỹ, thà làm thiếp nhà giàu, còn hơn làm thê nhà nghèo.” Ta khắc ghi lời mẹ trong lòng, một lòng muốn bám vào người môi giới, muốn làm thiếp của hắn. muốn thủ thỉ bên gối, để hắn mua lại mẹ. Cho dù phải làm bà tử thô sử ở nhà giàu có, cũng còn hơn bị cha cầm đi cầm lại, không ngừng sinh con cho người ta!
Tình Yêu Sa Đọa Sau năm năm kết hôn, chồng tôi đã nuôi dưỡng con chim hoàng yến thứ sáu. Lần này, tôi không khóc không làm ầm ĩ, thậm chí còn mỉm cười giúp anh ta che giấu trước mặt phóng viên. Chồng tôi đắc ý, khoe khoang trong bữa tiệc: “Thấy chưa, vợ vẫn nên chọn kiểu người hiểu chuyện thế này.” Trong bầu không khí im lặng, chỉ có thái tử gia ngồi ở vị trí chủ vị nhìn tôi, khóe môi nhếch lên cười như không cười. Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Không ai biết rằng, đêm qua chính anh, vừa nghiền nát môi tôi vừa ác ý truy hỏi: “Luật sư tôi đã tìm cho chị rồi, nhẫn kim cương mười carat cũng đã mua. “Chị ơi, rốt cuộc khi nào thì ly hôn để tôi được danh chính ngôn thuận?”
Thiên Tuế Giang Sơn Ta là nha hoàn của Hầu phủ, đêm thiếu gia say rượu, cưỡng ép ta phá giới. Hắn nếm qua tư vị liền ghiền, quấn lấy ta suốt bốn năm trời, nhưng chưa bao giờ chịu cho ta danh phận. Ta hiểu rõ trong lòng, người thiếu gia thực sự yêu thương, chính là biểu tiểu thư đã có hôn ước. Nhưng vị hôn phu của biểu tiểu thư là một kẻ tàn tật tính khí thất thường, nàng sống c/h/ết không chịu gả qua đó. Lão phu nhân thương xót nàng, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nghĩ ra cách thế thân. Ánh mắt bà rơi xuống người ta, người có vài phần giống biểu tiểu thư: “Đào Chi, Hầu phủ nuôi ngươi bấy nhiêu năm, ngươi cũng nên vì Hầu phủ mà làm chút việc rồi. Biết phải làm thế nào chứ?” Ta ngoan ngoãn dập đầu sát đất: “Nô tỳ biết, nô tỳ nguyện thay biểu tiểu thư xuất giá.”
Đừng Tin Ảo Thuật Gia Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Trong tiết mục ảo thuật “xẻ đôi cơ thể” trên sân khấu, anh bị cưa thành vô số mảnh ngay trước mặt khán giả. Khi lo hậu sự cho anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong dạ dày của anh. Trên đó ghi: “Bảo bối, màn ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy chờ đón nhé. Ngày các vị thần ngã xuống, cũng là ngày anh tái sinh.”
Bạn Thân Tôi Là Tiểu Phú Bà Tôi với bạn thân cùng vào làm một công ty. Cô ấy là con gà đẻ trứng vàng ở phòng kinh doanh, còn tôi là người tiên phong ở phòng dự án. Bạn thân: “Cục cưng, đưa cậu đơn hàng này, muốn không?” Mắt tôi sáng lên: “Muốn!” Kết quả là đơn hàng trị giá hàng triệu mà chúng tôi đã làm việc chăm chỉ để giành được, cuối cùng lại bị nhỏ trà xanh nhảy dù xuống cướp công. Nhỏ trà xanh thành tinh đó còn đắc ý trước mặt chúng tôi: “Trẻ đẹp, có năng lực thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn làm nền cho tôi sao.” Tôi không nhịn được, thà mất việc còn hơn, nhất định phải chửi thẳng mặt con nhỏ trà xanh này. Sau đó, tôi thì thầm với bạn thân: “Công ty này thật tệ, tớ định nghỉ việc, còn cậu thì sao?” Bạn thân: “Cậu nghỉ tớ cũng nghỉ.” Chúng tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc, vị chủ tịch bí ẩn của công ty đã xuất hiện. Anh ta ôm chặt chân bạn thân tôi, khóc lóc thảm thiết: “Tiểu thư, xin đừng đùa với tôi, nếu cô nghỉ việc, công ty này sẽ không trụ nổi đến ngày mai…”
Đương Niên Cung Khuyết Nguyệt Cao Huyền Hoàng triều Đại Thịnh có một quy định trong cung: bất kể tôn ti quý tiện, ai sinh con thì người ấy nuôi dưỡng. Mẹ của ta là một Tài nhân nhỏ bé nhất trong hậu cung, không chút địa vị. Từ khi ta sinh ra, đã cùng bà sống trong Thừa Trạch điện vắng vẻ, không ai ngó ngàng. Năm ta lên tám, thái y chẩn đoán mẹ mắc trọng bệnh, sống chẳng còn bao lâu nữa. Ngày hôm ấy, mẹ nhảy xuống hồ Thái Dịch, cứu Tam hoàng tử đang bị đuối nước. Bà cứu được mạng Tam hoàng tử, nhưng bản thân lại chết chìm dưới hồ. Lời đồn lập tức truyền khắp cung, ai cũng nói: “Tam hoàng tử đã giẫm lên đầu Thôi Tài nhân, đạp nàng chìm xuống đáy hồ để leo lên bờ.” Người trong cung thi nhau thêu dệt, nhưng ta thì biết rõ, mẹ cố ý làm như vậy. Bà dùng chính mạng mình, đổi lấy việc ta được Tề Quý phi, mẹ ruột của Tam hoàng tử, thu nhận sau khi bà qua đời. Mẹ ngốc quá. Bà cứ ngỡ đã trải sẵn một con đường cho ta. Nhưng bà lại quên mất. Những đứa trẻ không còn mẹ, ngày tháng đều cay đắng.
Xuyên Thành Thư Ký Nhỏ Trong Truyện Tổng Tài Xuyên thành thư ký nhỏ trong truyện tổng tài Tôi luôn tận tâm tận lực giúp ông chủ và nữ chính thành đôi. Nhưng gần đây liên tục gặp sự cố. Xin nghỉ ốm bị bắt tại trận. “Thư ký Giang, bệnh gì mà phải đến Disney chữa thế?” “Bệ… bệnh công chúa.” Bị đối thủ cạnh tranh trong thương trường bắt cóc. “Thư ký Giang, tôi thấy cô không chỉ có bệnh công chúa, mà còn có cả mệnh công chúa đấy.” “Anh thực sự nghĩ vậy à?” “Ừ, số mệnh cản trở sự phát triển của công ty.” “…”