Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Tình Yêu Giấu Kín

Tình Yêu Giấu Kín Một giấc ngủ dậy, tôi phát hiện mình đã xuyên đến năm năm sau, còn kết hôn với người chú nghiêm túc của bạn thân! Thiếu nữ trong sáng biến thành người vợ hiền dịu? Ban đầu, tôi nghĩ rằng cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chắc chỉ dừng lại ở mức tôn trọng nhau, tình cảm bình thường. Mạnh ai nấy sống. Ai ngờ việc đầu tiên Lục Minh Yến làm sau khi đi công tác về… Là ôm chặt tôi đang ngơ ngác đứng trước cửa mà hôn lên. Hôn xong còn chưa thỏa mãn, anh trầm giọng trách móc: “Bảo bối, em lạnh nhạt quá rồi, có phải ở sau lưng anh nuôi trai bao không?” Không phải chứ! Người đàn ông luôn nghiêm túc cứng nhắc, cúc áo lúc nào cũng cài đến tận cổ – Lục Minh Yến đâu?! Còn cái con công lòe loẹt này là ai?!  

Sủng Phi Bạo Quân

Sủng Phi Bạo Quân Ta dựa vào tài ăn nói mà trở thành sủng phi của bạo quân. Nhưng lại không biết rằng, hắn đột nhiên có năng lực đọc tâm. Còn ta thì vẫn đang nghĩ xem làm thế nào để giết chết bạo quân và trở thành nữ hoàng. Bạo quân bị bệnh, ta bên ngoài khóc đến chết đi sống lại, nhưng trong lòng lại cười ngửa mặt lên trời. [Tên chó bạo quân! Đồ cặn bã! Ngươi có ba ngàn giai lệ trong hậu cung thì sao? Chờ ta đăng cơ, nhất định sẽ nuôi mười nghìn nam sủng, để ngươi tự thấy hổ thẹn!] Nhưng không ngờ… Đêm đó, hắn đột nhiên trở tay đè ta vào góc tường, bắt ta thử xem bệnh của hắn đã khỏi hay chưa…  

Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn

Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn “Thê chủ, ta có thể làm bất cứ điều gì, cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.” Người nam nhân vận thanh sam gầy yếu đang quỳ trên mặt đất, níu chặt lấy vạt váy của ta mà khẩn thiết cầu xin. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, không ngừng lăn dài trên gương mặt hắn. Bên cạnh còn có một bé trai tầm sáu, bảy tuổi, cũng gầy gò không kém, đang khóc lóc thảm thiết đến xé ruột xé gan. Ta vừa xuyên qua đã thấy cảnh tượng này. Đầu óc choáng váng, vô số ký ức xa lạ liên tục đan xen hiện lên. Còn chưa kịp làm rõ tình hình, hai nữ nhân cao lớn lực lưỡng đã muốn kéo nam nhân đi. “Thê chủ, cầu xin nàng, đừng bán ta. Ta có thể sinh con, ta thật sự có thể sinh con mà…” “A nương, xin người đừng bán cha…” “Cha, đừng đi…”

Ơn Đền Oán Trả

Ơn Đền Oán Trả  Tôi tiếp quản trạm giao hàng trong khu phố. Bà cụ hàng xóm hỏi tôi liệu có thể giữ lại cho bà ta những cái hộp đóng gói đã được mở ra hay không? Thấy bà ta chân đi khập khiễng khó khăn, mỗi lần tôi đều chuẩn bị sẵn bằng cách nén phẳng với buộc gọn gàng lại. Hôm nay, trường của con gái tôi cần làm đồ thủ công, nên con bé đã lấy đi một vài cái. Đến khi bà cụ đến lấy, số lượng không còn nhiều nữa. Bà ta tức giận chất vấn tôi ngay tại chỗ: “Cô có phải lén lút đem bán không!” “Tôi có thể kiếm được 20 tệ, giờ thiếu mất rồi, cô thật độc ác, còn dám cướp cả tiền của người già!” Tôi kiên nhẫn giải thích: “Là trường của con gái cháu cần dùng.” Nhưng bà ta không chịu thôi, ép tôi phải bồi thường tiền cho bà ta. Tôi bỗng nổi giận, quay người dựng lên một tấm biển ở cửa: [Thùng hàng bỏ đi, ai đến trước lấy trước!] Ngày hôm đó, tất cả các cụ già trong khu phố đều ùa đến.

Một Đời Bên Nhau

Một Đời Bên Nhau Phu quân ta phục vụ quân binh suốt mười năm, cuối cùng cũng trở về nhà. Toàn thân sát khí, hắn ôm ta đặt lên đùi, cúi đầu tiến lại gần. “Nghe nói trước ngày thành thân, nàng từng được tên thư sinh nhà bên muốn đưa đi trốn cùng?” Ta khẽ nhích người ra sau, lại bị hắn siết chặt lấy eo. Đành thở dài một hơi. “Chuyện này đúng là có thật.” Vị phu quân này, ta chưa từng gặp mặt bao giờ, chỉ nghe nói đến cả đám côn đồ trong thôn cũng không dám chọc vào hắn. Sắc mặt hắn rõ ràng trầm xuống. “Vậy cớ gì nàng vẫn gả cho ta? Ta còn nghe nàng từng khen hắn ôn hòa, lễ độ, thậm chí rất có cảm tình với hắn.” Ta lại thở dài. “Quả thực đúng vậy, nhưng thời loạn thế này, hắn vốn không thể bảo vệ ta, có thích đến đâu cũng có ích gì?”

Dù Thế Nào Cũng Thích Em

Dù Thế Nào Cũng Thích Em Lần đầu tiên gặp Bùi Chấp, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi đã bạc màu, trên tay cầm trợ cấp dành cho sinh viên nghèo. Mà gương mặt ấy, đẹp đến mức khiến người ta giận dữ. Thế là tôi giả vờ làm một nữ sinh viên nghèo đầy nghị lực để tiếp cận Bùi Chấp, kéo anh ấy ra hàng quán ven đường trong cơn gió lạnh cắt da để ăn dĩa bánh cuốn giá năm tệ. Anh ấy chở tôi trên chiếc xe điện nhỏ, rong ruổi quanh hồ Vị Minh của Bắc Đại. Cho đến khi tôi nhắm trúng viên kim cương đỏ Winston trị giá hàng chục triệu nhưng lại bị người khác nhanh tay đoạt trước. Bùi Chấp lấy ra viên kim cương đỏ có tông màu hoàn mỹ ấy, nâng mặt tôi lên rồi hôn một cái: “Mua đại thôi, đừng chê nhé.”  

Thu Lan

Thu Lan Ta là nha hoàn câm trong viện của Tạ thế tử. Tạ gia sụp đổ, hắn giao muội muội mới 5 tuổi cho ta chăm sóc. Tiểu tiểu thư còn nhỏ, tính tình kiêu kỳ. Ta mang theo nàng bôn ba trốn chạy, mò cá bắt tôm, tập viết thêu thùa. Vốn định nuôi nàng lớn khôn, sau đó dành dụm chút sính lễ cho nàng. Nhưng Tạ thế tử đột nhiên quay về.

Thu Lan

Chương 5
Chữa Lành
Phượng Hoàng Tái Sinh

Phượng Hoàng Tái Sinh Ta cùng với huyện chủ giận dỗi bỏ đi, bị sơn tặc bắt cóc đưa vào miếu hoang.Nghe nói đêm đó, toàn thành lật tung để tìm kiếm, Thái Tử tìm người đến phát điên.Lúc trời sáng, Thái Tử cuối cùng cũng dẫn người xông vào miếu hoang, ôm huyện chủ vừa tìm lại được vào lòng, hối hận xin lỗi.Phu quân ta đứng bên cạnh, mãn nguyện nhìn cảnh tượng ấy, còn ta, vì một đêm kinh hoàng mà sảy thai.Về sau, ta vô tình phát hiện huyện chủ cảm kích phu quân ta:“Nếu không phải nhờ huynh sắp đặt vụ bắt cóc kia, Thái Tử sẽ không bao giờ nếm trải cảm giác mất đi ta. Giờ hắn quý trọng ta vô cùng, chỉ không ngờ phu nhân của huynh lại nhát gan đến mức sảy thai.”Phu quân ta nói: “Đó là do tiện nội vô dụng. Khi ấy bắt cóc nàng ấy cùng chỉ để tránh bị Thái Tử nghi ngờ, chẳng ngờ lại nhu nhược đến mức mới bị nhốt một đêm đã mất cả con.”“Huyện chủ là phượng hoàng bay cao, còn nàng chỉ là chim sẻ nhỏ nơi khuê phòng. Được góp phần giúp huyện chủ trở thành Thái Tử phi, đó là phúc phận của nàng ấy.”Giữa cơn bi phẫn, ta bị đẩy xuống đài cao.Lần nữa mở mắt, ta lại quay về đêm bị bắt cóc ấy!

Thổ Lộ Sai Người

Thổ Lộ Sai Người Huhuhu, tôi thầm thích một chàng trai  đứng đầu khoa hóa. Trời ạ,tôi tỏ tình nhưng lại gửi nhầm người, thế là tôi vội vàng chạy đến phòng máy của trường. Nhưng người mà tôi tỏ tình nhầm là Giang Chí thủ khoa tin học kẻ thù không đội trời chung của tôi. Ngay lúc tôi định đập đầu vào tường vì quá xấu hổ, Giang Chí chặn đường tôi lại,cậu ta cười nhếch mép: “Nghe nói cậu thầm thích tôi?” Hả? Tôi quên mất, dân giỏi tin mà muốn tìm ID thì dễ như chơi… Huhuhu.

Trọn Kiếp Bình An

Trọn Kiếp Bình An Ta gả cho kẻ đối đầu không đội trời chung, vừa thành thân ba ngày, hắn liền dẫn về phủ ba nữ nhân. Người thứ nhất giỏi nấu ăn, món thịt kho tàu nàng làm chính là đệ nhất kinh thành. Người thứ hai tinh thông cầm nghệ, một khúc “Cao Sơn Lưu Thủy” vang lên khiến người nghe tâm thần rung động. Người thứ ba miệng lưỡi lanh lợi, từ nam chí bắc, chuyện kỳ lạ gì cũng biết. Sáng sớm hôm nay, ba nàng đến thỉnh an ta. Ta yêu thích không thôi, nhất quyết giữ lại không để đi. Bốn người cùng nằm nghiêng trên tháp, vừa cắn hạt dưa vừa trò chuyện rôm rả, vui vẻ vô cùng. Trong khi đó, phu quân của ta—Tạ Yến Từ—ngồi cứng ngắc trong phòng ta từ sáng đến tối, cuối cùng không nhịn được nữa, nổi giận đùng đùng lần theo tiếng động tìm đến. Hắn trừng mắt nhìn ta, nghiến răng nói: “Ba vị thiếp này rốt cuộc là ta nạp về cho nàng, hay là nạp về cho ta?”

Ta Yêu Thầm Nam Thần Biến Thành Hamster

Ta Yêu Thầm Nam Thần Biến Thành Hamster Đêm trước kỳ thi đại học, nam thần tôi thầm thích bỗng hóa thành một con hamster. Hắn tròn vo, mềm mại như viên bánh trôi, khiến tôi không kiềm được mà đưa tay chạm vào. Nhưng ngay lập tức, hắn há miệng cắn tôi một phát. “Không được sờ!” – Hắn nghiêm nghị cảnh cáo. Sau đó, hắn lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng, xa cách. Tôi chủ động chọn cách từ bỏ hắn. Nhưng hắn lại tựa đầu vào vai tôi, giọng điệu thản nhiên mà kiêu ngạo: “Sờ đi.”

Nhạ Bạch

Nhạ Bạch Ta, trưởng nữ của Lễ Bộ Thị Lang, họ Thôi tên Âm, từ nhỏ lớn lên tại nhà ngoại. Năm mười bảy tuổi, bọn họ mới đón ta hồi kinh, ai nấy đều vẻ mặt hiền từ, nhân hậu. Nhưng sau lưng, tổ mẫu lạnh nhạt, phụ thân chán ghét, kế mẫu Tô thị thì miệng nam mô bụng bồ dao găm. Huynh trưởng cùng mẹ cùng cha với ta thì lạnh lùng cảnh cáo: “Thôi Âm, muội phải biết an phận thủ thường, nếu không, ta tuyệt đối sẽ không tha cho muội.” Tiểu muội cùng cha khác mẹ thì ngây thơ hoạt bát, cười nói dịu dàng: “Tỷ tỷ lớn lên ở nông trang quê mùa, y phục trên người đều lỗi thời cả rồi. Muội có mấy bộ không mặc nữa, tỷ cứ lấy mà dùng.” Bọn họ còn định gả ta cho công tử phủ Quận Công, kẻ từng đánh ch//ết chính thê của mình, làm kế thất. …… Trước khi vào kinh, ta vốn đã tính sẵn chuyện treo cổ tự tận. Chỉ là, tiểu tỳ Hoè Hoa đã liều mạng ôm lấy chân ta khóc lóc cầu xin— “Tiểu thư! Tiểu thư đừng chết mà! Người nhà họ Thôi ở kinh thành đã cho người tới đón, chúng ta vào kinh tìm niềm vui đi!” Ta bệnh rồi, mắc chứng cuồng loạn, đối với nhân sinh chẳng có chút gì gọi là hứng thú. Khi phát bệnh, chỉ có giết người mới khiến ta cảm thấy khoái lạc. Vậy thì… hy vọng bọn họ có thể mang lại niềm vui cho ta.