Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Anh Ruột Bị Bắt Cóc, Tôi Tìm Kẻ Thế Thân

Anh Ruột Bị Bắt Cóc, Tôi Tìm Kẻ Thế Thân Khi anh trai tôi bị bọn buôn người để mắt tới, bầu trời bất ngờ xuất hiện dòng chữ bay: “Tới rồi, tới rồi, nam chính trọng sinh rồi! Nhưng anh ta chẳng hề lo lắng, vì anh ta biết nữ phụ em gái sẽ lao ra cứu anh, rồi thay anh ta bị bắt cóc!” “Nam chính sống lại chỉ có một chấp niệm đó là chờ nữ phụ biến mất, để có thể lập tức đến cô nhi viện đón nữ chính về nhà, cho cô ấy thay thế thân phận của nữ phụ! Motip nuôi từ bé, giả văn học cẩu huyết quá sức hấp dẫn!” “Kiếp trước nữ chính phải ba năm sau mới được nhận nuôi. Khi ấy tài sản của nữ phụ chưa kịp sang tên xong thì cô ta đã bị tìm thấy! Vì thế mà nữ chính chịu đủ ấm ức.” “May mà nam chính yêu vợ tha thiết. Để xả giận cho nữ chính, anh ta đem c/ái l/ần đ/ầu của nữ phụ ra đấu giá. Cuối cùng, đúng ngày nữ phụ t/ự s/át, anh ta mang cả gia sản mấy trăm triệu của cô ta làm sính lễ cầu hôn nữ chính. Ngọt đến sâu răng luôn!” “Nhưng lần này, trọng sinh rồi, nam chính nhất định sẽ không cho nữ phụ có cơ hội quay về nữa.” Thật vậy sao? Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, giả vờ như không thấy ánh mắt cầu cứu của anh trai mình. Anh ta biến mất rồi. Còn tôi, cuối cùng cũng nở nụ cười. “Anh à, kiếp này em không chỉ không giúp anh tránh tai ương… mà còn muốn tìm người thay thế cho anh nữa kìa.”

THỨC TỈNH SAU LỜI NÓI DỐI

Năm đầu cao học, tôi gọi xe thì gọi trúng một chiếc Maybach.Gặp được một người đàn ông.Cũng từ đó, quỹ đạo cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi.

Anh Ruột Bị Bắt Cóc, Tôi Tìm Kẻ Thế Thân

Anh Ruột Bị Bắt Cóc, Tôi Tìm Kẻ Thế Thân Khi anh trai tôi bị bọn buôn người để mắt tới, bầu trời bất ngờ xuất hiện dòng chữ bay: “Tới rồi, tới rồi, nam chính trọng sinh rồi! Nhưng anh ta chẳng hề lo lắng, vì anh ta biết nữ phụ em gái sẽ lao ra cứu anh, rồi thay anh ta bị bắt cóc!” “Nam chính sống lại chỉ có một chấp niệm đó là chờ nữ phụ biến mất, để có thể lập tức đến cô nhi viện đón nữ chính về nhà, cho cô ấy thay thế thân phận của nữ phụ! Motip nuôi từ bé, giả văn học cẩu huyết quá sức hấp dẫn!” “Kiếp trước nữ chính phải ba năm sau mới được nhận nuôi. Khi ấy tài sản của nữ phụ chưa kịp sang tên xong thì cô ta đã bị tìm thấy! Vì thế mà nữ chính chịu đủ ấm ức.” “May mà nam chính yêu vợ tha thiết. Để xả giận cho nữ chính, anh ta đem c/ái l/ần đ/ầu của nữ phụ ra đấu giá. Cuối cùng, đúng ngày nữ phụ t/ự s/át, anh ta mang cả gia sản mấy trăm triệu của cô ta làm sính lễ cầu hôn nữ chính. Ngọt đến sâu răng luôn!” “Nhưng lần này, trọng sinh rồi, nam chính nhất định sẽ không cho nữ phụ có cơ hội quay về nữa.” Thật vậy sao? Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, giả vờ như không thấy ánh mắt cầu cứu của anh trai mình. Anh ta biến mất rồi. Còn tôi, cuối cùng cũng nở nụ cười. “Anh à, kiếp này em không chỉ không giúp anh tránh tai ương… mà còn muốn tìm người thay thế cho anh nữa kìa.”

Cạm Bẫy

Cạm Bẫy Anh tôi đưa bạn gái về ra mắt bố mẹ. Kết quả là tôi phát hiện, “chị dâu tương lai” tuần trước vừa tới b//ệnh vi//ện chúng tôi làm th//ủ thu//ật p h//á t h a//i. Mà anh tôi thì mới từ nước ngoài về hôm qua, sau nửa năm du học…

Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời

Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời Ngồi tò ba năm. Ngày tôi ra tò, người đến đón không phải là vị hôn phu đã tự tay đưa tôi vào ng//ục gi//am. Mà là người anh cùng mẹ khác cha, từ nhỏ đã ghét bỏ tôi. Anh ta cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Không có anh, em sống th//ảm h//ại đến vậy à?” Tôi cười với anh ta, giọng bất cần: “Vậy thì đừng lo cho em nữa, cứ để em ch.t đi cho rồi.” Anh ta nổ/i gi//ận, đ//ập mạ//nh một cái lên vô lăng: “Vậy thì ch.t cmn luôn đi!” Kẻ từng quát tôi đi ch.t đi, sáng hôm sau đã đá//nh gã//y t/ay ch/ân vị hôn phu của tôi, lôi hắn đến trước mặt tôi, ép hắn qu//ỳ xuống dập đầu.

Phu Quân Diệt Lộ

Phu Quân Diệt Lộ Khi nắm lấy bàn tay phải lạnh ngắt của trượng phu trong q/uan t/ài, ta kinh hoảng phát hiện, kẻ nằm trong đó lại là đệ đệ song sinh của chàng. Mà người mặc trường sam nho sinh, đang ôm lấy đệ muội để an ủi, lại chính là phu quân của ta, thế tử Hầu phủ, Phó Cẩn! Ta sững người, không ngờ vì ái tình mà chàng cam lòng từ bỏ thân phận tôn quý. Nào hay mọi chuyện vốn đã nằm trong tính toán của chàng, chỉ đợi giây phút này để danh chính ngôn thuận kiêm thừa hai phòng, vừa giữ được người, vừa giữ được quyền. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính. Phó Cẩn không hề biết, ta đã mang thai được hai tháng… Nếu chàng không cần thân phận thế tử, vậy thì cứ an phận sống như kẻ bên chi đi.

Tình Yêu Của Tôi Chết Trong Hồi Ức

Khi mang thai được sáu tháng, Kỷ Ngôn Kỳ bỗng nói, không còn thích tôi nhiều như trước nữa. Tôi khẽ cười: “Vậy anh muốn nói gì? Ly hôn à?” Kỷ Ngôn Kỳ sững người một chút, ánh mắt lướt qua cái bụng đã sáu tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận mà, em còn đang mang thai.” Nhưng tôi biết, đó không phải lời nói đùa. Anh ta đã phải lòng cô thực tập sinh mới. Anh cùng cô ta xem phim, cùng cô ta trượt tuyết. Khi cô ta bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy nép trong vòng tay anh khóc: “Nếu em là người đầu tiên gặp anh, liệu anh có cưới em không?” Kỷ Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy càng chặt hơn.

Mười Năm – Hồi Kết

Mười Năm – Hồi Kết Vào đúng ngày kỷ niệm mười năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi đang đi công tác nước ngoài cùng cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi điện cả chục cuộc, không một ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô ta cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang cởi áo sơ mi. Cơ ngực rắn chắc hiện rõ dưới ánh đèn mờ, khiến người xem không thể rời mắt. Cô ta chú thích: “Đi nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư. Ban ngày dạy em làm việc, ban đêm dạy em làm người, hihi~” Tôi chẳng tức giận, cũng chẳng đau lòng. Chỉ lặng lẽ ấn “thích” và để lại bình luận: “Cố lên nhé! Mong em sớm thành… người tử tế!”

Bài Học Từ Con Thằn Lằn

Bài Học Từ Con Thằn Lằn Tôi và vợ có một mối quan hệ rất vi diệu. Mỗi tháng tôi chuyển cho cô ấy 80 triệu tệ tiền sinh hoạt, nhà cửa xe cộ đều đứng tên con, là hình mẫu “ông chồng lý tưởng” trong mắt người ngoài. Nhưng tôi có một bí mật. Tôi biết là cô ấy biết, cô ấy cũng biết là tôi biết cô ấy biết, nhưng cả hai… đều giả vờ như không biết. Tôi tưởng rằng có thể cứ thế mà sống yên ổn, phối hợp ăn ý như vậy mãi. Cho đến một ngày, cô ấy đột nhiên nói với tôi: “Những năm qua vất vả rồi. Mình l/y h//ôn đi.”

Ánh Trăng Không Trở Lại

Ta đã làm một việc trái với tổ huấn. Từ hôn thái tử, gả cho một kẻ n/ô lệ chăn ngựa. Thiên hạ đều nói ta đi/ên rồi. Chỉ riêng thái tử là nhẹ nhõm thở phào. Kiếp trước, ta và hắn là đế hậu ân ái, tình thâm ý trọng. Sau khi hắn băng hà, ta vì đau thương khôn xiết mà đi theo. Cứ ngỡ đời này đã viên mãn, Nào ngờ dưới cầu Nại Hà, lại nghe được tiếng lòng thật sự của hắn: “Chỉ vì nàng ta mang họ Thôi, xuất thân thế gia danh môn, ta mới buộc lòng cưới nàng.” “Nếu không vì đoạn nghiệt duyên ấy, ta sao nỡ phụ bạc mối tình sâu đậm này? Nếu có kiếp sau, ta quyết sẽ không đi vào vết xe đổ.” Thế nên sau khi cùng nhau sống lại, Ta liền thuận theo tâm ý hắn, tự tay chặt đứt đoạn ngh/iệt duyên này.

Tàn Nhẫn Cũng Là Một Loại Tỉnh Táo

Tàn Nhẫn Cũng Là Một Loại Tỉnh Táo Sau 8 năm mất tích, Lâm Sùng Viễn đột ngột xuất hiện, còn dắt theo một người phụ nữ đang mang thai. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ơ, nói: “Tần Nhã Ca, chúng ta ly hôn đi.” Hắn không hề biết, 3 năm trước, tòa án đã ra thông báo tuyên bố hắn đã chết. Cha hắn cũng đã qua đời, để lại toàn bộ tài sản cho con gái tôi, còn tập đoàn nhà họ Lâm thì do tôi, người giám hộ hợp pháp, tiếp quản. Còn tôi, đã tái hôn rồi.  

Mẹ Ơi Mình Về Nhà

Tổng tài bá đạo và thanh mai trúc mã đưa nữ chính ngược tâm người không thể sinh con đến cô nhi viện để nhận con nuôi. Tất cả bọn trẻ đều nhào về phía thanh mai: “Mẹ ơi, chọn con đi, chọn con đi!” Bình luận trực tiếp chạy điên cuồng: “Không thể tự sinh đã đành, ngay cả bọn trẻ trong cô nhi viện cũng không thích cô ta. Nữ chính ngược tâm thật thảm, bị chồng và thanh mai liên thủ sỉ nhục!” “Thanh mai đúng là thắng lớn! Được tổng tài cưng chiều, cả lũ trẻ cũng tranh nhau nhận cô ta làm mẹ. Nữ chính chẳng khác gì món đồ trang trí.” “Chưa đủ ngược! Để nữ chính đau khổ thêm đi! Tốt nhất là khóc ngay tại chỗ, sau này nam chính nhớ lại sẽ càng day dứt, càng đắt giá cho pha truy thê địa ngục!” Tôi nhìn đống bình luận, tức đến nỗi đôi chân ngắn nhảy dựng lên ba tấc, phóng thẳng đến chỗ nữ chính người không ai để mắt tới. Túm lấy tay áo cô ấy: “Chị ơi, chị biết nấu lẩu hầm nồi sắt không?” Nữ chính ngẩn người: “Biết… biết chứ.” Mắt tôi sáng như đèn pha: “Thế thì tốt quá! Em chỉ mê món đó! Em theo chị về nhé!”