Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Thông Linh Sư Thuỷ Hương: Viên ngọc tà ác

Thông Linh Sư Thuỷ Hương: Viên ngọc tà ác Cô nàng không mấy xinh đẹp ở trường trở thành hoa khôi được mọi người yêu thích nhờ viên ngọc tà ác. Chỉ vì tôi nói cô ấy trông bình thường mà tôi đã bị mọi người cô lập và bắt nạt. Cô ấy không biết rằng, tôi cũng là một người được yêu thích. Tôi – Đứa con cưng của ma quỷ.

Có Không Giữ, Mất Đừng Tìm

Có Không Giữ, Mất Đừng Tìm Lục Đông Thần lại quay lại với Kiều Nhiễm và bỏ rơi tôi. Rốt cuộc tôi cảm thấy tình yêu này không còn ý nghĩa gì nữa. Lúc rời đi, hắn nói: “Mộc Mộc, đi tìm bạn trai đi, anh sẽ không tìm em nữa.” Tôi cười gật đầu đáp: “Được.” Hắn cho rằng chỉ cần hắn quay đầu lại, tôi vĩnh viễn sẽ ở tại đây chờ hắn. Nhưng sau đó, hắn và Kiều Nhiễm lại một lần nữa cãi nhau rồi đến tìm tôi. Lại đúng lúc bắt gặp tôi cùng bạn trai ở dưới lầu hôn nhau say đắm. Bóng đêm dày đặc, Lục Đông Thần nhìn thấy cô gái ngày xưa chỉ biết dịu dàng nói với hắn, bây giờ lại dịu dàng dỗ dành một người đàn ông khác. “Từ Ký Nam, anh đừng ghen lung tung có được không, em đã không còn thích hắn nữa…”

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.

Thần Y Độc Nữ

Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”

Ma Quân

Ma Quân Khi thành hôn, ta đã tự hạ vong tình chú cho chính mình. Nếu phu quân thay lòng đổi dạ, ta sẽ dần quên hết mọi chuyện về chàng. Khi chàng chọn đi tìm pháp khí cho sư muội, ta quên mất chúng ta đã cùng nhau chống lại hung thú, trấn giữ một phương. Khi chàng chọn xuất quan, chăm sóc sư muội đang bệnh, ta quên mất chúng ta từng thức trắng đêm uống rượu tâm tình. Khi chàng chọn bênh vực sư muội, trách móc ta, chàng đã trở thành người hoàn toàn xa lạ trong mắt ta.

Ma Quân

Chương 7
Huyền Huyễn
Ai Bảo Tôi Không Phải Phú Bà

Ai Bảo Tôi Không Phải Phú Bà Tôi tham gia trò chơi “tiết kiệm” của giới phú hào. Có lẽ giả vờ quá thành công, mới đi học một tuần lễ, toàn trường đều biết tôi là người nghèo ăn nhờ ở đậu, phải nhặt ve chai nuôi cả nhà. Bạn trai cũ ôm một cô gái vừa thấp vừa tròn đứng trước mặt tôi khoe khoang: “Tần Khả Hân, sau khi chia tay với cô, tôi sống rất tốt. Ngày nào Viên Viên cũng mời tôi ăn đùi gà.” Trò chơi “tiết kiệm” kết thúc. Bố tôi mang theo đoàn đội đầu bếp bảy sao từ máy bay trực thăng đi xuống, toàn trường chấn động. Nam thần quốc dân nhà giàu nhất tuyên bố thân phận thật của tôi trước mặt mọi người.

Cùng Nàng Già Đi

Cùng Nàng Già Đi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.

Sống Lại Trước Ngày Tận Thế

Sống Lại Trước Ngày Tận Thế Tôi nhắn tin trong nhóm gia đình: [Nhà tôi giá thị trường 3 triệu, nay bán lại 1,5 triệu, ai có thiện chí mua thì add tôi.] Trong nhóm im lặng một hồi, sau đó nhiều người họ hàng đã add tôi. Mợ như quỷ hút máu trực tiếp gọi điện thoại tới: “Để nhà cho mợ, hiện tại sang tên ngay lập tức.” “Được thôi, hôm nay giao tiền, nếu không tôi sẽ bán cho người khác.” Không ai trong số họ biết rằng ba ngày sau zombie sẽ xuất hiện, trước đó tiền mặt quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.

Lòng Lang Dạ Sói

Lòng Lang Dạ Sói Ta nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp kém, ngậm đắng nuốt cay bồi dưỡng nó lớn lên. Vì bồi hắn đọc sách, ta chịu hỏng hai mắt của mình, vì chữa bệnh cho hắn, ta mệt mỏi khiến cơ thể suy yếu. Lúc ta triền miên trên giường bệnh, hắn lại nắm tay một nữ tử thanh lâu, đứng ở đầu giường ta lạnh lùng nói: “Chờ khi ngươi bệnh chet, tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng ta.” Ta ôm hận mà chet, lại trọng sinh trở về ngày nhận nuôi hắn. Lần này, ta không để ý ánh mắt chờ mong của hắn, bước về phía hài tử bên cạnh hắn. Hắn lại quỳ gối trong mưa, không cam lòng hỏi ta: “Mẫu thân, người vì sao không cần ta nữa?”

Nghe Cả Hoàng Cung Chửi Ta

Nghe Cả Hoàng Cung Chửi Ta Sau khi sống lại, ta có khả năng nghe được suy nghĩ và ta nghe thấy toàn bộ người trong hoàng cung đều đang chửi rủa ta. Hoàng đế: [Hoàng hậu này đúng là đồ ngốc, sớm muộn gì trẫm cũng phế truất nàng ta.] Thục phi: [Hoàng hậu như con heo, sớm muộn gì cũng chết trong tay ta.] Đức phi: [Hoàng hậu lại làm trò rồi, đúng lúc đổ tội vụ Thục phi rơi xuống nước cho nàng ta.] Ta… chính là Hoàng hậu, đã đến lúc phải chỉnh đốn lại hoàng cung rồi!

Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi

Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi Năm thứ tư sau khi yêu đương bí mật. Tôi tình cờ gặp Phó Thời Cẩm ở quán bar gọi hai em tay vịn, trái ôm phải ấp. Có người trêu ghẹo: “Phó nhị thiếu, không sợ bạn gái khóc nhè à?” Giọng điệu của anh ta lẳng lơ: “Dù sao cũng là trêu đùa, tôi sẽ không cưới cô ấy.” “Tôi đường đường là nhị thiếu gia, vị trí phu nhân của tôi sao có thể là con gái của bảo mẫu chứ?” Đêm đó, mưa lớn cả thành phố. Cả đêm tôi không về. Phó Thời Cẩm lo lắng gọi điện thoại cho anh cả của anh ta: “Anh, dùng các mối quan hệ của anh, giúp em tìm Hiểu Hiểu nhé! Cô ấy sợ nhất là sấm sét.” Cậu ấm của Phó gia tắt điện thoại, ngược lại thấp giọng dụ dỗ dưới người tôi: “Ngoan, chủ động một chút, vị trí đại thiếu phu nhân của Phó gia cho em ngồi.”

Tình Cờ Gặp Được Em

Tình Cờ Gặp Được Em Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.”