Danh sách truyện mới cập nhật
Gặp Dịp Thì Chơi Ở Bắc Kinh ai ai cũng biết tôi là tình nhân nghe lời hiểu chuyện nhất của Phó Tư Diên. Cùng hắn trải qua 6 năm, tất cả mọi người đều nói cuối cùng tôi cũng đến lúc phải chuyển lên chính thức. Phó Tư Diên lại đính hôn với người khác. Có người hỏi hắn: “Thẩm Lâm Hi theo anh nhiều năm như vậy, cứ như vậy mà kết thúc sao?” Hắn cười lạnh nhạt: “Gặp dịp thì chơi mà thôi, không đáng nhắc đến.” Nhưng sau đó lại là hắn buông xuống sự rụt rè cùng kiêu ngạo, lôi kéo tôi bằng nhiều tiếng cầu xin: “Lần này chúng ta ở cùng một chỗ, được không?” Tôi chỉ mỉm cười, tách từng ngón tay hắn ra: “Phó Tư Diên, không được.”
Âm Mưu Của Mẹ Chồng Sau khi thành thân không được bao lâu, bà bà đột nhiên nói mình không thích nghi được với cuộc sống ở trong huyện, muốn về quê. Nhưng mà ngay đêm đầu tân hôn bà đã đòi quản lý của hồi môn của tôi, thế nào giờ sẽ buông tay mặc kệ? Chắc chắn có vấn đề gì đó. Tôi bỗng nhớ ra trước đây có người kể cho tôi nghe một câu chuyện: Bà bà và con dâu cùng mang thai, bà bà về quê sinh con, sau đó đợi con dâu sinh xong, bà ta liền bóp chết đứa con của con dâu, bế con mình về nhận là con của con dâu.
Một Đời Hạnh Phúc Thẩm Trạm là công thần bình loạn chinh Tây, nhưng làm người cẩu thả lại kiệt ngạo. Trưởng tỷ không muốn gả cho hắn, khóc lóc thảm thiết đòi nhảy xuống sông. Ta tức giận. Nói lớn: “Tỷ không muốn thì để ta!” Tuổi trẻ không biết trân trọng người thô lỗ, lại nhầm chó săn là báu vật. Nàng ngốc, ta cũng không thể ngốc theo. Sau này, trên giường gấm thêu chỉ vàng, hắn bóp lấy eo của ta, hôn giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, giọng khàn khàn hỏi ta: “Còn muốn nữa không?”
Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.
Kiếp Này Không Còn Khờ Dại Tiểu hầu gia không thể sinh con nhưng hắn vẫn cưới ta. Vì sự truyền thừa của Hầu phủ, ta đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, ta dốc hết tâm huyết nuôi nấng đứa trẻ thành trạng nguyên nhưng nó lại tặng ta một chén rượu độc. “Cuối cùng ta cũng có thể tự tay tiễn ngươi đi, ngươi có biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi không?” Tiểu cô mà ta một tay nuôi lớn ở bên cạnh hả hê phụ họa, còn tiểu thúc mà ta giúp che giấu thì nhìn ta bằng vẻ đầy hận thù, khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đứa con nuôi vừa vào phủ. Lần này, ta buông xuôi tất cả.
Đừng Phá Trò Ma Sói Tôi bị bắt tham gia vào một vụ giết người sói ngoài đời thực. Tiểu Trà Xanh ban ngày giả vờ đáng thương, ban đêm lại muốn dùng dao đâm tôi. Tôi mỉm cười và kéo đồng đội sói lạnh lẽo của cô ta ra khỏi gầm giường. “Người một nhà phải ở cùng một chỗ.”
Máy Trợ Thính Của Anh Ấy Trước khi ra mắt, tôi bao nuôi một thiếu niên tai bị điếc. Cho đến khi cha mẹ hắn tìm tới tôi, tôi mới biết hắn là thái tử gia của Trần gia, người giàu nhất Giang Thành. Nhưng ngay khi hắn ta quay lại tìm tôi, tôi lại vì một tờ chi phiếu mười triệu mà chạy mất. Gặp lại là buổi tối đi tìm nhà tài trợ. Đêm đó, hắn mặc cho tôi cầu xin tha thứ, hung hăng xuyên qua. Tự tay tháo máy trợ thính tôi tặng hắn, thì thầm vào tai tôi. “Kêu lớn tiếng một chút, em biết đấy, anh không nghe thấy.”
Người Giấy Trở Về Trong một chương trình, nữ diễn viên nổi tiếng trong làng giải trí nói rằng cô ta có một cửa hiệu làm người giấy, đó là nghề thủ công và được thừa kế từ tổ tiên. Cô ta nói năng rất tự nhiên về truyền thống và phong tục dân gian, còn không ngại ngần nhắc đến việc sính ngoại. Toàn bộ mạng xã hội reo lên rằng cô ta là nữ nghệ sĩ tài năng, là bậc thầy huyền học số một trong giới giải trí. Nhưng khi tôi nhìn vào những bức ảnh mà cô ta đăng, tôi chỉ lắc đầu. Cô ta chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, ngăn cản người giấy trở lại nên đã chọc giận người giấy. Ba ngày sau sẽ đột tử trước ống kính trực tiếp. Mọi người không biết rằng, chủ nhân thực sự của cửa hiệu làm người giấy này chính là tôi.
Hoa Hoa Như Ý Tôi bị bế nhầm. Lúc bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang đeo giỏ tre đi thái rau cho heo ăn. Họ ôm tôi khóc lóc rất đau lòng, tôi vẫn còn nhớ thương đến chuyện thả trâu trên núi, sợ trâu đi lung tung ăn hoa màu nhà người ta. Lúc này, có một cô bé đi từ sau lưng họ ra. Cô ấy mặc váy xinh đẹp, trên đầu còn đeo nơ bướm, xinh đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy mặc cảm. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt là sự hổ thẹn, không ngừng nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Chúng tôi đâu có biết nhau, tại sao cô ấy lại xin lỗi tôi?
Thác Ái Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi đã đặt vé tàu cao tốc về quê. Điện thoại, chứng minh thư, thẻ ngân hàng chỉ còn ít tiền, đó là tất cả những gì tôi có trong những năm qua. Quản gia gọi điện cho tôi, nói rằng tôi còn một số đồ đạc chưa chuyển đi. “Vứt hết đi, tôi không cần nữa.” Ông ấy lại nói, tiểu thiếu gia đang khóc đòi mẹ. “Thằng bé sẽ sớm có mẹ mới thôi, chính là người mà nó vẫn luôn mong nhớ.” Đứa con trai tôi sinh ra, thật sự rất giống cha của nó. Ngay cả người phụ nữ mà bọn họ yêu cũng là cùng một người. Trước đây tôi từng buồn, tại sao người đó không thể là tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không yêu thì thôi, cũng chẳng sao. Trước khi tàu cao tốc khởi hành, tôi nói với đầu dây bên kia một câu cuối cùng. “Anh nói anh ta hãy yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa.” *THÁC ÁI ; quá yêu (lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác)
Em Muốn Sờ Cơ Bụng Của Anh Anh tôi và mấy người bạn cùng nhau đi du lịch. Mẹ tôi gọi điện nói tôi gọi video với anh trai, quan tâm anh trai một chút. Sau khi điện thoại kết nối, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông đang cởi trần, tôi nhìn thấy hết cơ ngực cơ bụng của người ta, không sót lại gì. Anh dùng khăn lau tóc rồi nói: “Anh của em đang tắm ở bên cạnh, sạc của cậu ấy hỏng nên sạc bên chỗ anh.” Tôi nhìn hình ảnh trên màn hình, một lúc lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại được. Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đột nhiên xích lại gần ống kính, nở nụ cười xấu xa: “Nhìn thế có rõ không? Có cần hôm nào tận mắt thấy bên ngoài không?”
Trò Chơi Ngược Cặn Bã Ta đã được tái sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta hết mực cưng chiều đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá chết đuối. Cái chết thật oan uổng, thật uất ức, thật không cam lòng. Ta được tái sinh vào thời điểm nàng vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ lắm, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng. Ả nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng và lũ con vô tâm của nàng hãy đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy con đẻ của mình thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có một tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta phải tự tát cho mình hai cái! Nhưng, từ miệng con gái nàng, ta đã biết được một sự thật còn kinh khủng hơn