Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Bạn Trai Tôi Là Trà Cao Cấp

Bạn Trai Tôi Là Trà Cao Cấp Đêm khuya tôi nổi điên gửi ảnh trai đẹp tập thể hình cho bạn thân, kết quả lại trượt tay gửi cho đàn anh học tiến sĩ. [Cơ bắp lớn thật, nhìn thật hấp dẫn, vô cùng mới đúng.] [Nếu đây là chồng mình chắc chắn sẽ bị bắt nạt phát khóc cho xem.] Sau khi phát điên xong, tôi hài lòng đi ngủ, hoàn toàn không biết thiết lập cô gái nhỏ trong sáng đáng yêu của mình đã tan thành đá vụn. Đàn anh cả đêm không ngủ, sau khi nghĩ kĩ, rạng sáng năm giờ anh gửi cho tôi một đoạn video. Trong video, anh để lộ cơ bắp rắn chắc của nửa người trên, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Có thể bắt nạt anh, đừng sợ, anh sẽ không khóc.” Lúc dậy thấy đoạn video này tôi hận không thể để xe tông chết mình. Ừm, chuyện là, mới chiều hôm qua. Tôi vừa từ chối lời tỏ tình của người ta. Nên nói gì bây giờ? Lúc này tôi rất muốn diệt khẩu Tống Ngộ!

Thanh Nha

Thanh Nha Sau khi sống lại, ta lại gặp Tống Thời Hành. Hắn mình đầy thương tích tựa vào cuối ngõ, hấp hối. Ta biết, ba năm sau hắn sẽ trở thành Quân vương nhất đỉnh thiên hạ. Mà ta, là Hoàng hậu của hắn. Quyền lực phú quý đều ở trong lòng bàn tay. Nhưng lần này, ta không muốn cứu hắn nữa. Tống Thời Hành, kiếp này ta không muốn có bất cứ liên quan gì với ngươi nữa.

Ông Chủ Có Một Con Rắn Đen Nhỏ

Ông Chủ Có Một Con Rắn Đen Nhỏ Tôi vẫn luôn tò mò không biết rắn thật sự có hai bộ phận đó hay không… Và tình cờ, tôi biết rằng trong phòng làm việc của ông chủ có nuôi một con rắn đen nhỏ xinh đẹp. Nhân lúc ông chủ không có ở đây, tôi bắt con rắn nhỏ lên xem để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình. Vốn nghĩ rằng không ai biết, không ai hay. Không ngờ ông chủ bắt gặp và ép sát tôi vào tường: “Em thật sự làm loại chuyện này với tôi…” “Toàn thân tôi đã bị em sờ mó hết cả rồi, em không cho tôi một danh phận để giải thích sao?” Tôi: “??”

Kẻ Bắt Nạt

Kẻ Bắt Nạt Nữ sinh bắt nạt tôi ở trường cấp ba trở thành “dì” dọn nhà xí nhà tôi. Người đàn ông cô ta thích đã trở thành chồng tôi. Hằng ngày tôi đều trêu chọc người trong lòng của cô ta trước mặt cô ta. Nhìn sắc mặt ghê tởm tê tâm liệt phế của cô ta, tôi chỉ cảm thấy hả hê.

Duyên Tự Kiếp Nào

Duyên Tự Kiếp Nào* *Đây là Phiên Ngoại của truyện Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh! Ta luôn tái sinh vào ngày tròn hai mươi tuổi. Còn mẫu thân lại luôn qua đời đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi tuổi của ta. Ta tái sinh hết lần này qua lần khác giữa tiếng kinh cầu cùng những mảnh cờ tang trắng. Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lùng. Giống như cách bà đã từng đối xử với ta mỗi ngày. Bà luôn nhìn ta lạnh nhạt và xa cách, như một điềm gở.

Cải Mệnh

Cải Mệnh Người đời chỉ biết Liễu gia có hai vị tiểu thư. Đại tiểu thư kinh tài tuyệt diễm, nhị tiểu thư dung mạo tựa thiên tiên. Còn ta là tam tiểu thư không có danh tiếng gì. Kiếp thứ nhất, đại tỷ gả cho Ninh An hầu, sống như quả phụ cả đời. Kiếp thứ hai, nhị tỷ gả cho Ninh An hầu, lúc sinh nở một xác ba mạng. Giờ đây, kiếp thứ ba, nhìn hai tỷ tỷ tranh nhau vào hang cọp, ta e thẹn nói: “Muội đã thầm thương hầu gia từ lâu, xin hai tỷ tỷ thành toàn.” Kiếp này, để ta đi gặp Ninh An hầu.

Ký Ức Sai Lầm

Ký Ức Sai Lầm Kiếp trước, năm thứ bảy yêu đương với bạn trai. Tôi đã chết trong trận lũ quét bất ngờ. Linh hồn chưa tan biến, vẫn luôn đi theo bên người bạn trai. Nhìn anh ấy cả ngày như người mất hồn, bởi vì nghe được tin tôi chết mà khóc lóc thảm thiết. Lại nhìn anh ấy buông bỏ tất cả, ôm chặt kỷ niệm của chúng tôi mà chết trong u uất. Thời điểm dầu hết đèn tắt, anh ấy ôm ảnh tôi, nói kiếp sau nhất định sẽ không buông tay tôi. Mở mắt ra lần nữa – tôi lại trở về ngày xảy ra trận lũ quét bất ngờ. Nhờ có ký ức kiếp trước, cuối cùng tôi đã thuận lợi sống sót, còn kết hôn với anh ấy. Nhưng người kiếp trước yêu tôi đến mức có thể tuẫn tình vì tôi. Vậy mà vào năm thứ năm sau khi kết hôn, khi tôi vừa mang thai bảo bảo, anh ta lại ngoại tình.

Đối Thủ Mất Trí Nhớ

Đối Thủ Mất Trí Nhớ Sau khi đối thủ mất trí nhớ, hắn ôm tôi và nói rằng tôi là vợ của hắn. Tôi nhanh chóng lóe lên một ý nghĩ. “Vậy anh tặng em mảnh đất phía đông kia nhé.” Hắn dụi đầu vào cánh tay của tôi. “Được thôi, của anh cũng là của vợ mà.” Tôi tiếp tục yêu cầu. “Lần trước trong buổi đấu giá, anh thắng được sợi dây chuyền kim cương, cho em luôn đi.” “Tất nhiên rồi, lẽ ra nó phải là của vợ.” Tôi cảm thấy rất hài lòng. Chờ đến khi tôi lấy lại hết những thứ đã mất vào tay hắn ta, tôi sẽ rời đi. Bỗng tôi nghe thấy tiếng hắn gọi trợ lý: “Mau lấy lại dự án đấu thầu lần trước, vợ tôi sắp chạy rồi!”

Ánh Sáng Nơi Cuối Chân Trời

Ánh Sáng Nơi Cuối Chân Trời Vào ngày Tiêu Tử Thăng biết được mối tình đầu thời đại học của anh ấy là bởi vì tôi, bị ép ra nước ngoài. Liền cùng tôi xảy ra tranh chấp, vô tình đẩy ngã tôi xuống lầu. Máu tươi nhuộm đỏ váy trắng. Bác sĩ gắng sức cấp cứu cũng không thể cứu được đứa trẻ từ tay của thần chết. Sau đó xuất viện, ly hôn, ra nước ngoài. Mọi việc được giải quyết nhanh chóng nhờ có sự xử lý của anh trai. Với anh ấy, với tôi, ba năm chung sống đó giống như một mớ lộn xộn. Bây giờ cuối cùng cũng ổn định.

Đừng Bỏ Rơi Tôi

Đừng Bỏ Rơi Tôi  Tôi đã nhận được một tin nhắn quấy rối: 「Cục cưng thật thơm thật mềm, anh thật sự muốn chết trên người cục cưng.」 「Ảnh.jpg」 Bức ảnh chụp gương mặt tôi khi đang ngủ, chiếc váy ngủ trễ nải trên vai, gần như không che đậy được những chỗ nhạy cảm. Sau khi bị sốc, tôi đã chặn ngay số này, tuy nhiên mỗi ngày những tin nhắn quá đáng kia vẫn tiếp tục gửi đến từ các số khác nhau. Tôi quyết định báo cảnh sát. Trước khi báo, tôi đã tham khảo ý kiến của Giang Du Bạch, nam thần lạnh lùng ngành luật bên cạnh. Nhờ có sự giúp đỡ của anh ấy, cuối cùng những tin nhắn kia cũng đã biến mất. Để cảm ơn anh, tôi tặng anh bữa sáng, chăm sóc khi anh ốm, và cuối cùng chúng tôi trở thành một cặp đôi. Nhiều năm sau, vào đêm tân hôn. Khi đang say đắm, gương mặt trắng trẻo nhã nhặn của Giang Du Bạch ngẩng lên từ cổ tôi, mỉm cười thoả mãn: “Cục cưng thật thơm thật mềm.” Tay tôi đang vuốt tóc chú rể bỗng dừng lại: “?”. Câu chết tiệt này sao nghe quen thế.

Không Làm Nô

Không Làm Nô Ta là cung nữ đến tuổi được thả ra khỏi cung để gả chồng, chủ cũ của ta là hoàng hậu đã hờn dỗi với hoàng đế, giả chết trốn khỏi hoàng cung, chạy đến nhà ta. Nàng ta nói: “Ta đã chán ngán sự giàu sang phú quý trong cung, cuộc sống của thường dân lại thú vị hơn.” Nhưng khi đến nhà ta, nàng vẫn giữ thói quen của hoàng hậu, sai khiến ta như một nha hoàn, ăn uống vệ sinh đều phải bắt ta hầu hạ. Nàng ta nói: “Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt bệ hạ, mặc dù hắn nắm giữ thiên hạ trong tay nhưng lại mất đi người mà hắn yêu nhất, hắn nhất định ngày ngày thương tâm!” Nhưng hoàng đế không những không đau lòng, còn độc sủng quý phi, vì quý phi mang long phượng thai mà đại xá thiên hạ, cùng dân cùng vui. Nàng ta nói: “Ta làm hoàng hậu đã chán ngấy mệt mỏi, đối với nam nhân thiên hạ đều đã hoàn toàn hết hy vọng!” Nhưng trong âm thầm, khi thấy phu quân ta nàng lại vui vẻ cười tươi, còn đối với ta thì lại tỏ ra khó chịu. Sau đó, ta phát hiện ra tư tình giữa hoàng hậu và phu quân nên bị bọn họ liên thủ đầu độc giết chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày hoàng hậu giả chết đến nương nhờ ta. Nàng ta đang ra vẻ thanh cao sai khiến ta: “Cho dù đã xuất cung, ta vẫn là chủ của ngươi.”

1 - Nhất Mộng Như Sơ

Nhất Mộng Như Sơ Nhà ta rất nghèo, trong nhà chỉ có ba mẫu đất khô, cha ta chăm sóc ba mẫu đất ấy như chăm sóc tổ tiên. Nhưng dù có chăm sóc tốt đến đâu, mỗi năm sản lượng thu hoạch cũng không đủ để mười người trong nhà ta ăn no. Tổ phụ tổ mẫu ta đã già, ba thúc thúc dù đã lớn tuổi vẫn còn lông bông, mỗi ngày đi từ đầu làng đến cuối làng, chỉ biết nói chuyện phiếm rồi gãi chân, đúng là những kẻ lười biếng thực thụ. A di và ta cùng tuổi, là bảo bối của tổ phụ tổ mẫu. Năm đó tuyết lớn, nhà đã hết lương thực mấy ngày, nhìn cả nhà sắp chet đói, cha ta đi làm thuê ở kinh thành, trong làng có người đến mua người, họ cho ta bốn lượng bạc, ta đã tự bán mình.