Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung Sau năm năm làm giáo viên mầm non, tôi bỗng xuyên không thành phi tần thấp kém nhất trong hoàng cung. Vì không có bàn tay vàng, tôi quyết định buông xuôi. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, Tần phi ở cùng một cái cung điện với tôi đột nhiên bị ban chết. Ngũ Hoàng tử ba tuổi dưới gối của nàng bỗng trở thành củ khoai lang bỏng tay, chẳng ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại, lại rơi xuống trên đầu tôi. Chăm trẻ con chứ gì, đây là chuyện tôi giỏi nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị quý nhân qua đời, công chúa mới đầy tháng của nàng được đưa đến cung tôi. Sau đó nữa, Mai phi ngang ngược càn rỡ rơi đài, trưởng công chúa mười tuổi cũng được xếp hàng đưa đến…

Lão Nô Nhà Ta

Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”

Đầu Bạc Răng Long

Đầu Bạc Răng Long Phu quân đã xa nhà mười năm của ta đã làm đại tướng quân, đón cả nhà đi hưởng phúc. Vừa đến kinh thành, quận chúa của vương phủ đã chặn chúng ta lại, lớn tiếng nói: “Tướng quân và ta hai người lưỡng tình tương duyệt, nếu ngươi biết điều thì tự hạ mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm.” Tổ mẫu, bà mẫu, đại cô, tiểu cô nói giọng kinh thành không chuẩn, mắng chửi nàng ta đến mức đầu rơi máu chảy. Ta đỏ hoe mắt nghĩ, nếu tên khốn đó có hai lòng, ta sẽ cuốn gói về quê, tiếp tục làm công việc buôn bán nhỏ của mình. Nhưng không ngờ cái miệng của hắn, tựa như đuôi ong đất, độc như rắn. Còn ta thì…

Cuộc Liên Hôn Thương Nghiệp Của Tôi Và Ảnh Đế Cố

Cuộc Liên Hôn Thương Nghiệp Của Tôi Và Ảnh Đế Cố Không biết ảnh đế đang livestream, tôi nói anh giúp mình lấy đồ ngủ, khu bình luận lập tức yên tĩnh như gà. Fan hâm mộ muốn điên rồi! Livestream nổ tung luôn rồi! Mười phút sau, #Cố Dịch ẩn hôn lao thẳng lên hotsearch, toàn thể cư dân mạng đều đi tìm chị dâu.

Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản

Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”

Thái Tử Phi Nghịch Tập

Thái Tử Phi Nghịch Tập Ta là thê tử kết tóc của hắn suốt mười năm, nhưng khi hắn đăng cơ, lại chỉ phong ta làm Quý phi. Ta đứng dậy tiếp nhận thánh chỉ, rồi hỏi tiểu thái giám đến truyền chỉ kia: “Vậy Hoàng hậu là ai?” Hắn run rẩy, không dám nhìn thẳng vào ta: “Là… là Chu nương nương…” Ta khẽ cười, phất tay bảo hắn lui ra. Trong điện, các cung nữ đều cẩn trọng quan sát sắc mặt ta, nhưng ta chỉ ôm thánh chỉ mà cười: “Thật đáng buồn cười, trên đời này lại có Hoàng hậu được phong vì tình yêu.”

Liễu Nguyên Nhi

Liễu Nguyên Nhi Khi mẹ bị bán vào thanh lâu, trong bụng đã có ta. Mẹ sợ bị phát hiện, dùng vải quấn chặt bụng. Tiếc là giấy không gói được lửa, vẫn bị tú bà phát hiện. Mẹ ta ôm chặt bụng, quỳ trước mặt tú bà, van xin thảm thiết, cầu xin bà ta tha cho ta một mạng. Tú bà nhìn mặt mẹ ta, cười nói: “Trông cũng xinh đẹp lắm, mua một tặng một, ta còn lời!”

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng Ta là thứ nữ của phủ Tướng quân. Từ nhỏ đến lớn, đích tỷ ngày nào cũng đối đầu với ta, luôn mắng ta là “bạch liên hoa”, tham lam vinh hoa phú quý, luôn bám lấy đòi gả cho Vương gia. Vậy mà vào ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, nàng lại đứng trước mặt ta, nở nụ cười nhẹ nhàng, nói: “Tiểu bạch liên, còn không mau chạy, ta không muốn cùng ngươi ch//ôn chung một chỗ đâu.” Cuối cùng, nàng đỡ hàng chục nhát k//iếm, t//ự v//ẫn mà chet. Tiếp sau đó, khi ta mở mắt, ta đã quay lại thời điểm trước ngày định mệnh ấy, lại nhìn thấy một đích tỷ quen thuộc đang cười nhạt, mỉa mai ta: “Tiểu bạch liên, trời đông giá rét mà mặc áo mỏng như thế cho ai xem?” Nước mắt trong phút chốc dâng tràn, giây tiếp theo không kìm được, ta nhào vào trong lòng nàng.

Thách Thức Tình Cũ

Thách Thức Tình Cũ Sau khi đá bay tên bá đạo tổng tài và bay ra nước ngoài học, hắn đấm ngực dậm chân, gào khóc thảm thiết, đau khổ tột cùng. Ba năm sau khi tôi trở về nước, bên cạnh hắn đã xuất hiện một bông hoa trắng nhỏ thuần khiết đáng yêu. Hắn lạnh lùng vô tình nói với tôi: “Đây là bạn gái mới của tôi, chúng tôi rất hạnh phúc, tôi yêu cô ấy hơn cả yêu cậu…” Chưa kịp nói xong, chị gái ruột của hắn đã đạp cho hắn một cú thật mạnh: “Giả bộ cái gì hả? Là tên chó nào mỗi tuần hai lần bay ra nước ngoài vụng trộm nhìn xem người ta thế nào hả?”

Xuyên Không Ta Bị Tra Nam Giam Cầm

Xuyên Không Ta Bị Tra Nam Giam Cầm Năm thứ bảy ở bên cạnh Chu Nguyên Kỳ. Hắn chọn phụ bạc ta, quyết định lập nữ nhi thừa tướng làm hoàng hậu. “Vân Nhi xuất thân cao quý, còn ngươi lai lịch không rõ. “Nhưng chỉ cần ngươi cung kính với nàng ấy, ta vẫn sẽ phong ngươi làm phi.” Nhưng hắn đã từng nói, đời này chỉ cưới một mình ta, tuyệt đối không phản bội. Là người xuyên qua, ta sẽ không dùng chung trượng phu với người khác nên cuối cùng lựa chọn rời đi. Nhưng Chu Nguyên Kỳ lại giam cầm ta. Hắn không cho ta rời đi, nhưng lại dung túng cho Tạ Vân Nhi làm nhục ta. Đêm tân hôn, hắn lại đến khuyên nhủ, bị ta từ chối lần nữa. Chu Nguyên Kỳ tức giận: “Ở đây, ngươi chỉ là lục bình không rễ, chỉ có thể dựa vào ta mà sống, hiểu chưa?” Hắn đi rồi nhưng khuê mật lại đột nhiên xuất hiện. Nàng dang rộng vòng tay về phía ta—— Nói: “Nghênh Nghênh ngốc, tớ đến đón cậu về nhà đây.”

Một Thoáng Kinh Hồng

Một Thoáng Kinh Hồng Hoàng đế phong cho một nữ tử dân gian không rõ lai lịch làm Quý phi. Nàng ta đi khắp chốn tuyên truyền rằng mọi người đều bình đẳng, mở trường học cho nữ tử, trong đầu dường như có vô số ý tưởng mới lạ không bao giờ cạn. Khi nghe nói đến, Thái hậu chỉ cười nhạt: “Ồ, giống ngươi lúc mới xuyên không đến đây.” Ta khiêm nhường cúi đầu, đáp: “Vâng.” Đúng, cũng không đúng. Lúc mới xuyên không đến đây, ta còn được chú ý hơn nàng ta nhiều. Nhưng giờ đây, ta chỉ là một cung nữ già nua bình thường nhất trong hậu cung.

Phùng Xuân Nhi

Phùng Xuân Nhi Ngày Bùi Dung Thích đăng cơ, trong cung có một nhóm người bị đuổi ra ngoài. Có những cung nữ không an phận, có những nô tài đã già nua. Ta nhìn viên nội giám ấy, có chút không biết điều: “Công công, ta cũng phải đi sao?” Nội giám đó là người quen cũ của ta, cũng có chút khó xử: “Hoàng thượng nói người khác không sao, nhưng Phùng cô cô nhất định phải đi.” Ta hiểu rõ, gật đầu thu dọn tay nải. Trong cơn tuyết rơi mỏng manh, nhìn lại bức tường cung, ta chợt nhớ đến Bùi Dung Thích lúc chín tuổi, từng nắm chặt tay áo của ta: “A tỷ, mãi mãi, mãi mãi không được rời khỏi Dung Thích.”