Danh sách truyện mới cập nhật
Bố Tôi Xuyên Thành Quý Phi Rồi Tôi xuyên sách cùng với bố tôi. Bố tôi xuyên thành Quý phi, tôi xuyên thành công chúa.
Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.
Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Mở Trường Mẫu Giáo Trong Hậu Cung Là một giáo viên mầm non với 5 năm kinh nghiệm, tôi bỗng xuyên không thành phi tần địa vị bét nhất hậu cung. Do không có năng lực đặc biệt nào, cho nên tôi quyết định sống một cuộc sống nhàn nhã. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, phi tần cùng cung với tôi đột nhiên bị ban chếc. Ngũ hoàng tử 3 tuổi trở thành gánh nặng, không ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng sau nhiều lần đẩy qua đẩy lại, trách nhiệm rơi vào tay tôi. Chăm sóc trẻ em là điều tôi thành thạo nhất. Năm thứ hai, một quý nhân qua đời, tiểu công chúa vừa tròn một tháng tuổi được đóng gói đưa đến cung của tôi. Năm kế tiếp, Mai Quý phi kiêu căng ngạo mạn thất sủng, đại công chúa 10 tuổi cũng được gửi đến…
Mùa Xuân Của Cô Vợ Nuôi Từ Bé Tôi là con dâu nuôi từ bé của nhà Tạ Kim Ngôn. Nhưng chuyện đầu tiên Tạ Kim Ngôn làm sau khi đậu Trạng nguyên, là nhận tôi làm nghĩa muội. Tôi biết, Tạ Kim Ngôn là người cao ngạo, chắc chắn không đời nào chịu lấy một người phụ nữ quê mùa chỉ biết làm ruộng nấu cơm. Mà tôi lại là một sinh viên nông nghiệp xuyên không về thời cổ đại, làm nông đương nhiên quan trọng hơn đàn ông chứ! Thế nên bọn tôi chia tay sớm bớt đau khổ, hắn mưu cầu vinh hoa phú quý của hắn. Tôi theo đuổi cuộc sống bình đạm của tôi. Nhưng tự dưng đến một ngày, lúc tôi đang ôm cái bụng bầu dạy hai mươi bốn tiết khí cho học sinh ở giảng đường. Thì Tạ Kim Ngôn vốn nên ở kinh thành làm quan lại mặt mày phiền muộn, cắn răng nghiến lợi gọi tôi: “Tiểu Vân, muội mang thai con của ai?” Tôi chau mày nhìn hắn như thần kinh: “Đại ca, ngươi mất trí nhớ rồi hả? Ta là nghĩa muội của ngươi, thì đương nhiên là mang thai con của em rể ngươi rồi.”
Đố Mày Thoát Được Phó Bản Này Nam thần dịu dàng mà tôi thầm mến bỗng thay đổi chỉ sau một đêm. Hắn nói tôi là nữ phụ độc ác ở trong sách, chửi tôi là đồ lòng lang dạ thú, bảo tôi rằng ác giả tất có ác báo. Hắn lôi kéo toàn bộ bạn học cô lập tôi, lấy ảnh tôi làm giả video nóng, đập đầu tôi xuống đất, cố ý khiến tôi bị thương trong Hội khỏe toàn trường. Tôi khóc lóc hỏi hắn phải làm sao mới chịu tha cho tôi, hắn cười gằn, đáp: “Tha cho cô ấy à? Trừ khi bố mày rời khỏi phó bản này.”
Giá Hoàn Khố Lớn lên ở nông thôn tới năm mười bảy tuổi, trong kinh có người tới nói ta là tiểu thư Hầu phủ. Nhưng vừa mới vào kinh, bọn họ đã vội vàng gả ta cho một công tử bột. Sau đó hoàn khố công tử gây họa bị tịch thu nhà, ta ném cho hắn một cái liềm nói: “Phu quân, chàng theo ta về nhà làm ruộng đi.”
Bên Nhau Trọn Đời Kiếp trước, công chúa dựa vào quyền thế mà chia rẽ ta và Dư Đình Ân, hại ta phải lưu lạc chốn thanh lâu. Nàng ta hạ mình hầu hạ Dư gia mười mấy năm, đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt của phu quân và công bà. Phu quân đưa một kỹ nữ như ta về làm thiếp, sau lưng thì đối đãi với ta ngang hàng với cả nàng ta, còn để ta mang thai trưởng tử. Khi ta sinh nở, nàng ta tuyệt vọng đốt chết cả Dư gia. Sau khi sống lại, công chúa lại gả cho người khác, còn xin chỉ dụ ban hôn cho ta và Dư Đình Ân. Nàng ta cười lạnh nói: “Trong hang ổ hổ lang nhà họ Dư, có người đang chờ ngươi đấy.”
Trướng Trung Xuân Ta nuôi dưỡng Nhiếp chính vương từ nhỏ. Ai cũng nói hắn tàn nhẫn độc ác, thủ đoạn tàn bạo, nhưng ta không tin. Bởi trước mặt ta, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng nhẫn nại, lễ độ gọi ta là “Mẹ nhỏ”. Cho đến khi ta tình cờ chứng kiến hắn tự tay xử lý kẻ cầu hôn ta, tóc xõa rối bời, khóe mắt tắm má.u như nốt ruồi lệ, vừa yêu mị vừa tàn bạo, tựa như la sát bò lên từ địa ngục. Ta hoảng sợ tột độ, bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng hắn bắt ta về, ép ta vào góc giường, dục vọng dồn nén suốt mười năm như muốn nghiền nát. Giọng hắn khàn đặc: “Mẹ nhỏ thấy cũng đã thấy rồi, nhi tử không cần thiết phải giả vờ quân tử nữa. Những năm qua, ta phải nhẫn nhịn rất vất vả.”
Bữa Cơm Hàng Xóm Tôi là một du học sinh đầy đáng thương ở Anh. Ở đây, mỗi ngày đều đói đến mức hoài nghi cuộc sống, hận đến mức không thể biến thành xác sống mà đuổi theo người để cắn xé. Cho đến khi có một người hàng xóm chuyển đến ở bên cạnh. Mỗi ngày từ cửa sổ nhà hắn đều bay đến đủ loại mùi thơm của món ăn Trung Quốc. Hôm nay là thịt luộc cay, ngày mai là đậu phụ Ma Bà, ngày kia là tôm hùm đất cay, ngày kia là thịt cừu xào với thì là, ngày kìa là cá Quế…. Thực sự không thể chịu nổi nữa, vì một bữa ăn, tôi đã đi quyến rũ hàng xóm bên cạnh. Hàng xóm dùng một khuôn mặt lạnh như băng nói: “Tôi không có hứng thú nấu ăn cho người khác.” …. Sau đó, hắn nắm lấy eo tôi, dùng lực một cách nhẹ nhàng và âu yếm. “Cho anh ăn thêm một miếng nữa, ngoan.”
Quỷ Lò Lửa Tôi là một lô yêu tức quỷ lò. Tôi phát sóng trực tiếp để đoán mệnh lại kết nối với một đạo diễn thiên tài. “Tôi muốn tìm một người. Bát tự của cô ấy là năm Mậu Dần, tháng Canh Thân và ngày Ất Mùi.” Tôi bấm tay tính toán: “Trên núi Đại Thanh, hạ lưu sông ngầm, sâu trong cổ mộ, mạng như tơ mỏng.” Cư dân mạng chế nhạo tôi, ngồi chờ tôi bị vả mặt. Kết quả báo chí hôm sau đưa tin: Nữ diễn viên xuất sắc Bạch Lê biến mất khi quay phim trên núi, được tìm thấy trong một ngôi mộ cổ hàng thế kỷ, hiện đã qua cơn nguy kịch. Cư dân mạng: [Không tin vào bói toán là do tôi kiêu ngạo, mắng đại sư là do tôi không biết sống chết.]
Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc Cha ta đi cướp, mang về một nam hài tám tuổi. Cái vẻ ngỗ ngược đó, giống hệt như con sói con ta gặp khi đi theo cha đến Mạc Bắc lúc còn nhỏ. Tất cả mọi người đều quỳ lạy hắn, gọi hắn là điện hạ. Ta thì cầm ná bắn vào gáy hắn. Cha ta sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, túm lấy gáy ta nhét ta vào gầm bàn. “Hắn là thái tử.” Ta thò đầu ra khỏi gầm bàn, chớp chớp mắt hỏi: “Thái tử là thứ gì? Có lợi hại hơn ta, một tiểu đầu lĩnh sơn tặc không?” Mười năm sau, ba nghìn cấm vệ quân đóng quân ngoài Lưu Vân trại, đón thái tử Phong Mặc hồi kinh. Ta trốn trong đống cỏ khô không ai để ý, than trời trách đất.
Vong Ơn Bội Nghĩa Sau khi cung đấu thắng lợi, nhi tử của ta trở thành hoàng đế, còn ta thì sau khi nó đăng cơ đã bị ban cho lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết được rằng hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là mẫu thân thân sinh của nó, ta vì muốn giữ con mà giết hại mẫu thân thân sinh của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y cùng với bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải là không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại phi tần, khiến mẫu tử chúng ta ly tán, đáng phải tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.