Danh sách truyện mới cập nhật
Tôi là sinh viên nghèo, bạn trai còn nghèo hơn cả tôi. Anh nói nhà anh ở nhà cấp bốn, bố mẹ ra ngoài làm thuê, tiền sinh hoạt phí còn không đủ mua cho anh một đôi giày. Tôi không đành lòng, bẻ nửa cái bánh bao cho anh. Cho đến khi tôi đến nhà anh… Cái gọi là nhà cấp bốn ấy hóa ra là tứ hợp viện gia truyền, bố mẹ làm ăn xuất nhập khẩu ở nước ngoài. Còn đôi giày thể thao phiên bản giới hạn mà thiếu gia vòng Kinh thành như anh để mắt tới, tôi có gom cả một năm tiền sinh hoạt cũng không mua nổi. Tôi trầm ngâm một lát, lấy sợi dây chuyền “hàng vỉa hè” anh tặng tôi ra, hỏi anh: “Anh nói thật đi, cái này thật sự mua có tám mươi tệ à?” “Tám mươi vạn.”
Đừng Dạy Tôi Về Tình Thân Bà nội tổ chức tiệc mừng thọ 99 tuổi, đích thân phát bao lì xì cho từng đứa cháu trước mặt mọi người. Cháu trai cả: “Bà thương con, tặng 88.000 tệ!” Cháu trai thứ hai: “Bà yêu con, tặng 88.000 tệ!” Cháu út: “Bà cưng con, tặng 88.000 tệ!” Đến lượt tôi: “Ôi chao, quên chuẩn bị của con mất rồi.” Cả sảnh cười ồ lên. Tôi lập tức đứng dậy rời khỏi bàn tiệc. Trong thang máy, tôi gửi một tin nhắn: Hủy bỏ tư cách VIP trọn đời của bà nội tại bệnh viện Hiệp Hòa, ngừng toàn bộ khoản chi trả tạm ứng viện phí. Ba phút sau, bác cả hốt hoảng chạy theo giữ tôi lại: “Cháu dám cắt đường sống của bà, cháu còn là người nữa không?” Tôi bật cười lạnh: “Tôi đã chi ba triệu cho bà chữa bệnh, để rồi nhận lại một màn sỉ nhục giữa bàn tiệc. Vậy thì ai mới không phải là người?”
Chôn Anh Cùng Căn Nhà Cũ Tôi là đinh hộ cứng nhất khu này, chủ đầu tư giằng co với tôi suốt ba năm, hễ thấy tôi là như thấy qu//ỷ. Cho đến hôm nay, trong buổi đàm phán, trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện từng dòng bình luận bay lơ lửng. 【Đúng là kích thích thật, ngay dưới mí mắt của vợ mà còn cùng thanh mai trúc mã diễn cảnh nóng trong tầng hầm, ghê gớm ghê ha.】 【Lý Vũ Hân – con rùa đội mũ xanh ng//u ng//ốc này, có đòi thêm bao nhiêu tiền đền bù đi nữa thì cuối cùng cũng vẫn bị chồng ăn sạch, rồi chôn x//ác oan uổng dưới tầng hầm thôi.】 Lý Vũ Hân, chính là tên tôi. Tôi tức đến mức hai mắt đỏ ngầu. Lập tức chộp lấy cây bút, ký thẳng tên mình vào bản thỏa thuận giải tỏa. Chỉ thêm một điều kiện kèm theo. “Bây giờ, ngay lập tức, san bằng căn nhà này cho tôi.”
Tôi mang trong người dòng máu ma quỷ ngay từ lúc chào đời. Lên ba tuổi đã gi/ết h/ại động vật, đến bảy tuổi thì ra tay gi/ết người. Gia đình khiếp sợ, đưa tôi giam trong trại tâm thần. Mười hai năm trôi qua, người anh trai hiền lành và trung hậu của tôi đã t/ự s/át. Mẹ đến đón tôi rời khỏi trại, vừa bước ra ngoài, bà nhìn tôi với ánh mắt căm phẫn rồi nói: “Nếu mày thật sự là ma quỷ, hãy gi/ết sạch những kẻ từng bắt nạt anh trai mày.”
Từ nhỏ tôi đã bị điếc và câm, cuộc sống có rất nhiều bất tiện. Ngay cả khi đi tắm mà quên mang đồ lót, tôi cũng chỉ có thể nhắn tin cho bạn trai. Khi đang gõ chữ, tôi vô tình bấm nhầm vào chế độ nhập giọng nói. Trong khung trò chuyện, lập tức hiện ra một loạt chữ. “… Người phụ nữ này thật xinh đẹp, chân thật dài, hôm nay phải cẩn thận, đừng để lại giết cô ta như lần trước…”
Bạch nguyệt quang của Thẩm Duật Hàn vừa về nước, tôi liền hoàn toàn thu lại tính khí của mình. Không bao giờ hỏi đến những oanh oanh yến yến bên cạnh anh nữa, không gây chuyện nữa, sống đúng như hình mẫu người vợ hoàn hảo trong miệng anh. Dù sao thì, tôi cũng chỉ là một kẻ thế thân. Bạn thân vỗ vai tôi: “Biết điều lại là tốt, không có kim chủ, hai đứa mình chỉ có nước uống gió Tây Bắc.” Lý thì đúng là như vậy. Nhưng tôi càng ngoan, sắc mặt của Thẩm Duật Hàn lại càng trầm xuống. Anh bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Sao không làm ầm lên nữa?”
Màn Phản Kích Của Kẻ Bị Coi Thường Mẹ tôi là kiểu phụ nữ hiền như cục bột, còn ba thì thuộc dạng thật thà vô đối. Mà người ta hay nói: “Vật cực tất phản”, thế là hai người đó lại sinh ra tôi, một “hắc quả phụ” quậy tung trời”. Ba tuổi, tôi bỏ thu0^c xổ vô ống nước rồi châm pháo nổ tung nhà vệ sinh công cộng. Năm tuổi, tôi lén lấy nội y của dì Vương quăng vào chăn của chú Triệu, người có bà vợ dữ như cọp. Bảy tuổi, tôi giả danh ba mình viết thư tình cho quả phụ nhà bên. Mười tuổi, tôi suýt chém bay “ông già biến thái dụ trẻ con bằng kẹo”, sau đó treo ông ta lủng lẳng trên cành cây, suýt nữa thành “người tr.e o c/ổ” phiên bản sống. Vì cái danh “con gái phá làng phá xóm” của tôi, ba mẹ không dám về quê mười mấy năm trời. Mãi đến năm tôi tốt nghiệp đại học, điện thoại của bác cả vang lên, mở màn một vở hài kịch đỉnh cao: “Nhà tụi bây không có con trai là tuyệt hậu đó nghen. Bây giờ phải bàn lại chuyện thừa kế.” “Tao kiếm cho con nhỏ nhà bây một mối rồi. Gả nó đi đổi 50 vạn tiền cưới cho con trai tao lấy vợ.” “Đất đai tài sản kiểm kê hết lại, để hết cho thằng cháu tao làm của hồi môn.” “Nghe theo tao, mai mốt tụi bây còn được chôn ở tổ phần tổ tiên.” Ủa? Nhà tôi có mồ tổ hồi nào vậy? Sao không nói sớm? Tôi còn chưa từng đào mộ ai mà!
Không Còn Là Vợ Anh Nữa Tiểu tam gửi cho tôi ảnh thân mật của cô ta với chồng tôi, kèm dòng chữ: “Chồng chị nói chị như một con cá ch//ết.” Tôi không trả lời. Tôi gọi thẳng cho xưởng in, yêu cầu in gấp 1.500 bản, dán kín toàn bộ khu chung cư nhà cô ta. Ngày hôm sau, cô ta khóc lóc gọi điện cầu xin tôi, nói rằng mình biết sai rồi. Tôi cười: “Đừng vội. Món này chỉ mới là khai vị. Phần quà lớn hơn, tôi chuẩn bị cho cả hai người.”
Tôi đi quán bar gọi nam người mẫu, không ngờ lại gọi trúng nam thần từng thầm thích hồi cấp ba. Nhìn đóa hoa cao ngạo rơi khỏi thần đàn, tôi không giấu được xót xa, vung tay một cái: “Đừng làm nghề này nữa, sau này tôi nuôi anh.” Hứa An nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia u tối khó nhận ra. Nhưng cuối cùng anh vẫn không từ chối, theo tôi về nhà. Cho đến khi tôi vô tình nghe được anh nói chuyện với người khác. “Chỉ vì một dự án nhỏ có hai trăm triệu mà gọi điện tới làm phiền thế giới hai người của tôi với vợ tôi.” “Tôi khó khăn lắm mới dụ được cô ấy ở bên tôi, anh mà lỡ miệng nói ra thì xong đời.”
Khi tôi và Trì Dã chia tay, chúng tôi cãi nhau đến mức vô cùng căng thẳng. Anh tức giận đấm mạnh vào tủ kính, máu chảy không ngừng. Cuối cùng anh lại quỳ xuống đất, ôm lấy eo tôi, giọng run rẩy: “Khúc gỗ, mắt em mù rồi sao, sao em có thể thích người khác, tôi không chia tay, không có chuyện gì là ngủ một giấc không giải quyết được, em nói đúng không? Bảo bối ngoan, chúng ta không chia tay…” Vài năm sau, tôi cùng bạn bè khởi nghiệp thất bại, bất đắc dĩ phải đi cầu xin tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Hải Thượng. Người đàn ông đó chính là Trì Dã. Trên bàn ăn, anh lắc nhẹ ly rượu, thân người hơi ngả ra sau, nhướng mày nhìn tôi: “Hứa Đường, không có chuyện gì là ngủ một giấc không giải quyết được, em nói đúng không?”
Ông nội không hề có quan hệ huyết thống nói rằng bát tự của tôi cực âm, khắc hại cả nhà, phải gả cho thứ trong núi mới có thể trừ tai giải họa. Năm mười chín tuổi, bọn họ bất chấp sự phản đối của mẹ và lời van xin của tôi, trói chặt tay chân tôi lại, nhét tôi vào kiệu hoa. Đêm ấy âm hôn, tôi bị ép đội mũ phượng, khoác xiêm đỏ, bước lên kiệu tám người khiêng, nến cưới màu trắng, khách quỷ đầy nhà. Một bàn tay lạnh lẽo luồn vào dưới váy cưới, men dần lên mắt cá chân tôi… Thật ra tôi đã sớm biết, người có bát tự mang sát khí, khắc hại cả nhà không phải tôi, mà là con gái của cha dượng.
Sau khi tôi du học về nước, trúc mã của tôi đã trở thành “Phật tử Kinh Quyển” trong miệng mọi người, người đàn ông luôn đeo chuỗi tràng hạt Phật trên tay. Tôi cứ nghĩ anh đã nhìn thấu hồng trần, tự giác thu lại những tâm tư nhỏ bé của mình. Nhưng người lớn lại có ý tác hợp, muốn tôi và anh liên hôn. Đêm tôi từ chối, anh nắm chặt cổ tay tôi, tức đến run rẩy. “Đi mẹ cái danh Phật tử Kinh Quyển.” “Chuỗi tràng hạt này là bùa bình an em cầu cho tôi vào năm em mười sáu tuổi.” “Nó cản tôi bao nhiêu đào hoa như vậy, Lương Tuế, em không nên chịu trách nhiệm sao?”