Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Im Lặng Rút Lui

Im Lặng Rút Lui Trong giới có tin đồn, thái tử gia thủ đô cuối cùng cũng chán người điếc kia rồi. Hắn tuyên bố tin đính hôn với con gái nhà họ Tống trong buổi họp báo do mình tổ chức. Tôi lấy máy trợ thính xuống, nhìn hắn ở giữa biển người. Sau đó không chút do dự xoay người rời đi. Thái tử gia luôn lạnh lùng, được mọi người vây quanh lập tức phát điên.  

Dầm Mưa Đến Khi Nào

Dầm Mưa Đến Khi Nào Khi Chu Dạng tỏ tình với một học sinh nghèo như tôi thì thanh mai của hắn đứng bên cạnh cười nhạo: “Đôi giày phiên bản giới hạn anh ấy mang dưới chân cũng đủ cho cậu sống cả năm rồi. Cậu sẽ không thật sự tin vào trò đùa này chứ?” Quả thật tôi đã tin. Lúc đó, tôi không ý thức được tôi và Chu Dạng hoàn toàn là người của hai thế giới. Cho đến khi thanh mai làm mất chiếc vòng tay. Chu Dạng và mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu. Giọng hắn đầy mỉa mai: “Nếu thiếu tiền thì nói với tôi một tiếng là được, cần gì phải làm thế?” Tôi đỏ mắt, tay nắm chặt vạt áo run rẩy không ngừng. Khi tôi chuyển trường, tôi đã chặn mọi cách thức liên lạc với Chu Dạng, lặng lẽ rời đi. Nhưng không nghĩ tới người trước giờ luôn tự cao tự đại như Chu Dạng lại tìm kiếm tôi suốt bảy năm. …  

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn Trong nạn đói, ta cùng tỷ tỷ phát tài từ của cải của người chết, thu được một cặp tín vật của chủ tớ đã qua đời. Khi gia phó của Tướng phủ tìm tới, họ hỏi chúng ta ai là tiểu thư. Tỷ tỷ trước ta một bước nhận thân phận tiểu thư, ta chỉ có thể ấm ức làm nha hoàn. Tỷ tỷ thấy ta không vui, liền vỗ mạnh vào sau đầu ta. “Đồ ngốc, nói chẳng ra đâu vào đâu còn kéo ta cùng đi tìm chết, còn dám trưng bộ mặt khó chịu ra với ta?” Ta ngốc nghếch cười ngây ngô, ai bảo ta trời sinh đần độn, đầu óc không xoay chuyển nhanh như tỷ tỷ chứ…

Sốc! Chồng Tôi Là Boss Trong Trò Chơi Kinh Dị

Sốc! Chồng Tôi Là Boss Trong Trò Chơi Kinh Dị Sau khi vào trong game đánh quái thú để thăng cấp, tôi gửi tin nhắn cho chồng của tôi: [Chồng ơi, buổi tối em muốn ăn hải sản, yêu anh.] Sau đó, tôi cứ thế giết quái một cách sảng khoái. Kết quả, cuối cùng cũng gặp được boss ẩn, hắn ngồi trên ngai vàng với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. “Vợ ta còn đang chờ ta về nấu cơm, các ngươi chỉ có mười phút.” Tôi: “???!!!” Ôi trời?! Sao tên boss này lại trông giống hệt chồng tôi thế?

Nhà Tang Lễ

Nhà Tang Lễ Nhà chúng tôi ở một huyện có mức sống không cao, kinh tế không mấy phát triển. Trong thị trấn, đa số các gia đình có thu nhập chỉ khoảng 800 đến 1000 tệ mỗi tháng. Nhưng tại một nơi như vậy, có người đã xây dựng một biệt thự ba tầng, có gara riêng, và ít nhất là hàng xóm đã thấy ba chiếc xe sang đỗ trong sân nhà. Trước đây, tôi nghĩ đó là một ông chủ kiếm được nhiều tiền từ việc đi làm xa. Sau này mới biết, đó là nhà của giám đốc nhà tang lễ của huyện. Hơn nữa, vài người làm việc dưới trướng giám đốc, khi khoe sự giàu có của mình, cũng đã bị người khác bắt gặp không ít lần.

Thành Chủ Gấu Trúc

Thành Chủ Gấu Trúc Ta là một con gấu trúc bình thường ở Bích Sơn. Nhưng ta rất chăm chỉ. Những con gấu trúc khác mỗi ngày chỉ dành năm tiếng rưỡi để ăn, sáu tiếng để ngủ, và còn lại nửa tiếng để tu luyện. Còn ta, mỗi ngày chỉ cần năm tiếng để ăn, sáu tiếng để ngủ, và một tiếng còn lại để tu luyện. Những người trong tộc mỗi lần đi qua lãnh thổ của ta đều la lên: “Đừng cố gắng nữa! Cố gắng không nổi đâu!” Nhưng ta chẳng bận tâm đến họ, ngày này qua ngày khác, chăm chỉ rèn luyện, cuối cùng ta đã trở thành yêu quái đầu tiên trong một trăm năm qua có thể biến hình thành người.

2. Bí Mật Của Bạn Trai

Bí Mật Của Bạn Trai Tôi phát hiện ra một bí mật khủng khiếp của bạn trai Mạnh Trạch. Trong nhà anh ta, có một người phụ nữ xinh đẹp bị nhốt lại. Giờ phút này, tôi nằm ép sát vào khe cửa, chứng kiến cảnh anh ta không ngừng quất roi lên cơ thể mảnh mai của người phụ nữ. Tiếng rên rỉ yếu ớt của cô vang lên trong không khí, nhưng Mạnh Trạch vẫn không dừng tay. Trong ánh đèn lờ mờ, những vết máu rải rác khắp sàn nhà. “Cầu xin anh tha cho tôi, hãy giết tôi luôn đi.” Người phụ nữ ngẩng khuôn mặt đầy máu, đôi mắt trống rỗng nhìn Mạnh Trạch. Mạnh Trạch cười lạnh lùng, nắm lấy tóc rồi đấm mạnh vào mặt cô ta.

Quyết Định Không Hối Tiếc

Quyết Định Không Hối Tiếc Chồng tôi có một mối tình đầu độc ác. Cô ta lấy tiền rồi không quay đầu lại, bỏ mặc Phó Ngôn, người từng vì đuổi theo cô mà gặp tai nạn, để đi ra nước ngoài. Khi cô ta xuất hiện trước mặt anh ta lần nữa, anh ta đầy phẫn nộ, ấm ức, cả người run rẩy. Nhưng anh ta vẫn chọn tha thứ cho cô. Mọi người đều nói, nếu không phải cô ta đã đẩy mẹ Phó Ngôn xuống lầu, có lẽ anh đã gạt bỏ mọi trở ngại để đến với cô ta. Thế nhưng, tôi vẫn chọn kết hôn với anh, vì anh nói rằng muốn cùng tôi xây dựng một tương lai. Tôi đã tin. Cho đến khi tôi đi công tác về và nhìn thấy bọn họ trên ghế sofa, nói cười với nhau, trông như một gia đình ba người. Phó Ngôn theo phản xạ mà che chắn cho cô ta. Ngay cả con trai tôi, đứa bé tôi đã mang nặng đẻ đau mười tháng, cũng nói: “Mẹ ơi, điều ước sinh nhật năm nay của con là ba mẹ sẽ ly hôn.”

Bạn Cùng Phòng Hám Danh

Bạn Cùng Phòng Hám Danh Bạn cùng phòng tổ chức tiệc sinh nhật tại khách sạn năm sao thuộc gia đình tôi. Nhưng cô ta chê tôi nghèo, không mời tôi, thậm chí còn công khai mối quan hệ với bạn trai tôi vào đúng ngày đó. Tình cờ gặp cô ta ở khách sạn, cô ta khoác tay bạn trai tôi, nói một cách mỉa mai: “Sao thế, tôi còn chẳng mời ai kia, mà cô ta vẫn dày mặt chạy đến đây?” Không ngờ, người anh giàu có mà cô ta thường hay khoe chạy tới, cung kính nói với tôi: “Sao cô cũng đến đây?” Tình huống bỗng trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Không Thể Cùng Đồng Hành Nữa

Không Thể Cùng Đồng Hành Nữa Tôi và Cố Hàm Sương cùng nhau lớn lên trong một khu đại viện. Cô ấy thích Phó Nghiên Trì, chàng trai nho nhã ở nhà bên. Còn tôi thích Kỳ Bách, anh chàng lạnh lùng bá đạo ở tầng dưới. Hai chúng tôi, mỗi người theo đuổi người mình thích, cho đến khi tôi phát hiện ra cả Phó Nghiên Trì và Kỳ Bách đều thích cô gái mới chuyển đến là Quý Điềm Điềm. Tôi kiên trì một thời gian rồi từ bỏ, Cố Hàm Sương lại nói cô ấy còn muốn kiên trì thêm chút nữa. Tôi mắng cô ấy một trận, rồi tôi nhắm mắt làm ngơ bỏ ra nước ngoài du học. Bảy năm sau, tôi về nước, Cố Hàm Sương ra đón máy bay. Tôi cười hỏi cô ấy và Phó Nghiên Trì tiến triển đến đâu rồi. Cô ấy uống một ngụm rượu, im lặng một lát, rồi bình tĩnh nói với tôi: “Thính Vãn, mình quyết định từ bỏ Phó Nghiên Trì rồi.”

3. Người Bạn Thân Mất Tích

Người Bạn Thân Mất Tích Tôi xuyên sách, nhưng cuốn sách này lại không có nhân vật nào giống tôi. Chỉ còn hai tiếng nữa thôi, nữ chính sẽ phát hiện ra tôi chết trên chiếc giường xa hoa này, mà còn chết rất thảm. Nói một cách đơn giản, cái chết của tôi quá tàn nhẫn, đến mức biến thành một đống mờ mịt như mosaic. Bởi vì tôi là một nhân vật quần chúng chỉ xuất hiện với tư cách là một cái xác trong cuốn tiểu thuyết này. Hiện tại, nhân vật quần chúng là tôi này, đang nằm trên giường, nhìn vào thời gian trên chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh. Nghĩ đến những miêu tả trong truyện, tôi không khỏi rùng mình. Điều đáng sợ hơn cả là tôi nhớ rõ ràng diễn biến câu chuyện trong sách; kẻ sắp giết tôi lúc này đang ẩn nấp ở một góc nào đó trong nhà.

Ánh Trăng Tàn

Ánh Trăng Tàn  Ngày vong quốc, là một tiểu thị vệ đã cứu ta. Trên đường trốn chạy, hắn thắt lưng buộc bụng, có một đồng tiền cũng phải bẻ làm đôi. Suốt ngày ăn bánh khô, dưa muối, ta nằm mơ cũng chỉ mong được ăn thịt. Tiểu thị vệ nắm chặt hai đồng tiền vừa kiếm được, giọng nói khàn khàn: “Công chúa, bây giờ chúng ta không còn như xưa, tiền phải dùng vào chỗ cần thiết…” Ta buồn bã gật đầu, thấu hiểu sự khó khăn của hắn khi kiếm tiền, cũng bắt đầu học cách sống tằn tiện. Thế nhưng, khi ta dần quen với cuộc sống khốn khó này, lại bắt gặp hắn ngồi trong góc tường lén lút ăn trộm nguyên một con ngỗng quay! Ta tức giận đến phát điên! Hắn ung dung đáp: “Biệt danh của ta là “Đao Nhẫn”* đó, sao hả?” *còn có nghĩa là thứ cần thiết nhất.