Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Bị Hệ Thống Ép Làm Việc Ác, Tôi Lập Tức Báo Cảnh Sát

Tôi bị trói buộc với một hệ thống nữ phụ độc ác. Nhiệm vụ nó giao cho tôi là: 【Mua chuộc đám côn đồ để bắt nạt nữ chính.】 【Bỏ thuốc nam chính rồi XX anh ta.】 【Bắt cóc nữ chính, uy hiếp nam chính phải cưới tôi.】 Ừm. Toàn là mấy nhiệm vụ… rất hình sự. Tôi lập tức gọi 110: “Alô, chú cảnh sát ạ, cháu muốn tố cáo một kẻ xúi giục phạm tội.”

Chủ Mẫu Đòi Nợ

Chủ Mẫu Đòi Nợ Ta là chủ mẫu Lâm gia, chấp chưởng quản gia đã hai mươi năm. Mẹ chồng hiềm khích ta xuất thân thương hộ, phu quân trách ta không hiểu phong nhã. Ta nhẫn nhục chịu khó, dùng của hồi môn lấp đầy lỗ hổng, dùng thủ đoạn duy trì thể diện, chỉ cầu tiền đồ cho con cái. Mãi đến thọ yến của mẹ chồng, phu quân công khai mang đứa con do ngoại thất sinh ra ghi vào danh nghĩa của ta, ép ta nhận lấy. “Nàng là chủ mẫu, nên có lòng dung người.” Ta im lặng giây lát, xoay người lấy ra sổ sách của hai mươi năm qua, bày ra trước mặt mọi người. “Đã như vậy, chúng ta trước tiên tính một khoản nợ. Tổng cộng đã dùng ba vạn bảy ngàn lượng bạc hồi môn của ta, từ hôm nay trở đi, từng khoản một phải trả cho sạch.” “Trước khi trả sạch,” ta nhìn về phía nữ tử ngoại thất kia: “Muội muội và đứa trẻ vẫn là hộ đen, không được nhập vào tông phả Lâm gia ta.”

Áo Bông Nhỏ Của Bố Là "Hắc Liên Hoa"

Khi ly hôn, chồng tôi giành quyền nuôi con gái. “Cô chỉ là một bà nội trợ, căn bản không có khả năng cho con bé một cuộc sống tốt hơn!” Con gái liếc tôi một cái, rồi quay sang bố, giọng ngọt ngào: “Bố ơi, Nặc Nặc cũng muốn sống với bố hơn.” “Nhưng… nếu ở cùng bố, dì Triệu nhìn thấy con sẽ không vui.” “Hay là con theo mẹ vậy, hai người mỗi tháng cho mẹ nhiều tiền trợ cấp hơn chút.” “Con sợ mẹ nuôi con không nổi, để con bị đói mất.”

Trọng Sinh Lần Nữa, Tôi Trả Con Về Đúng Chủ

Trọng Sinh Lần Nữa, Tôi Trả Con Về Đúng Chủ Em gái tôi chửa trước khi cưới, sinh một bé trai trong phòng khám ch//ui rồi biến mất không dấu vết. Bác sĩ lần theo địa chỉ nó để lại, tìm đến tận nhà tôi, ném đứa trẻ cho tôi. Bố mẹ quỳ xuống van xin tôi nhận nuôi. Thế là tôi – một cô gái chưa chồng – cắn răng ôm đứa bé, sống những ngày tháng chật vật. Khó khăn lắm mới nuôi nó khôn lớn, thì em gái tôi quay về. Bên cạnh nó là một ông chủ lớn đeo dây chuyền vàng to tướng. Nó ôm con trai khóc lóc, tố tôi ghen tị, nói tôi trộm con của nó, khiến hai mẹ con ly tán. Đứa trẻ dứt khoát cắt đứt quan hệ với tôi, lao vào vòng tay mẹ ruột. Bố mẹ cũng đuổi tôi ra khỏi nhà. Hàng xóm láng giềng chửi rủa, phỉ nhổ. Trong tuyệt vọng, tôi nhảy lầu t//ự t//ử. — Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày em gái sinh con.

Thanh Xuân Có Anh, Sau Này Cũng Là Anh

Toàn trường đều biết đại tiểu thư nhà họ Lâm theo đuổi nam thần lạnh lùng của trường đến mức chẳng còn gì để mất. Bùi Tự sống khép kín, âm trầm, là đóa hoa trên núi cao nổi tiếng xa cách. Còn tôi thì phóng khoáng, tươi sáng, chính là kiểu “mặt trời nhỏ” vô tư vô lo điển hình. Người khác chế giễu Bùi Tự, tôi đứng ra phản kích thay anh. Gia đình Bùi Tự có người lâm bệnh, tôi ứng tiền thuốc trước. Bùi Tự lơ đãng mất tập trung, tôi liền lén hôn anh. Rất nhiều người cá cược rằng tôi sẽ chẳng nhận được kết cục tốt đẹp gì từ chỗ Bùi Tự. Nhưng tôi đã thành công. Nam thần lạnh lùng đã bị tôi “thuần hóa” thành một chú cún nhỏ bám người, ngày nào cũng đòi dính lấy tôi. Thế nhưng trong nhà đột ngột xảy ra biến cố, tôi phải gấp rút ra nước ngoài, bặt vô âm tín. Tôi vốn nghĩ từ đó về sau sẽ chẳng còn giao thoa gì với Bùi Tự nữa, nào ngờ sau khi về nước đi làm. Bùi Tự lại trở thành cấp trên trực tiếp của tôi? Ban ngày, sếp lạnh nhạt xa cách; ban đêm, sếp ôm chặt tôi trên giường, thì thầm bên tai: “Không được rời bỏ tôi thêm lần nào nữa.”

Món Nợ Cả Đời Của Tổng Tài Lạnh Lùng

Ngày nhà tôi phá sản, tôi đá người bạn trai nghèo kia. Năm năm sau gặp lại khi tôi đang bưng khay trong hội sở, anh ta đã là tân quý của giới thương trường. “Lau sạch đi.” Anh cố ý hắt rượu vang đỏ lên cổ áo tôi: “Hồi đó, em chẳng phải rất giỏi làm bẩn đồ của người khác sao?” Sau này anh ép tôi vào góc khuất camera, đầu ngón tay vuốt ve cổ áo đã giặt đến bạc trắng của tôi: “Sao không tiếp tục cứng đầu nữa?” Tôi cúi mắt cười: “Tổng giám đốc Bùi, gọi rượu có hoa hồng.” Anh đập vỡ cả tủ rượu danh giá, mua trọn tôi một đêm. Nhưng rạng sáng lại lén bôi thuốc lên vết thương lở loét của tôi. Tất cả mọi người đều nói tổng giám đốc Bùi muốn giết tôi – cô bạn gái cũ ham tiền. Cho đến khi anh đỏ mắt quỳ giữa mưa: “Quay về trả thù tôi đi, dùng cả đời.”

Mang Thai Hộ Cho Tổng Tài, Tôi Sinh Ra Một Ổ Husky

Vì gom tiền ph//ẫu thu//ật cho mẹ, tôi ký vào một bản hợp đồng hoang đường:sinh con cho Phó tiên sinh – vị tỷ phú ngàn tỷ được đồn là không thể sinh con.KPI: một đứa.Tiền thưởng: một trăm triệu.Tôi liều mạng.Một năm sau, tôi mang thai thành công, được đưa vào trung tâm ở cữ cao cấp nhất nhà họ Phó.Ngày sinh, toàn bộ Phó gia có mặt, ngay cả vị lão thái gia thần bí quanh năm dưỡng bệnh ở nước ngoài, chưa từng lộ diện, cũng vội vàng trở về.Khoảnh khắc y tá bế “đứa con của tôi” bước ra, bên ngoài phòng sinh im phăng phắc.Phó tiên sinh nhìn năm sinh linh đang oe oe trong tay y tá — năm chú chó Husky con khuôn mặt tuấn mỹ của anh lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.Tôi ôm mặt, muốn khóc mà không khóc nổi:“Phó tiên sinh… tôi… hình như tôi sinh ra cả một ổ Husky rồi.”Trong sự tĩnh lặng ch//ết chóc ấy, lão thái gia đang ngồi xe lăn bỗng bật dậy, nước mắt giàn giụa lao tới:“Trời phù hộ Phó gia ta! Huyết mạch Khiếu Thiên thuần chủng đó!”

Giết chó là tội ác

Vợ tôi nuôi một con chó suốt năm năm, vậy mà bị ba cô ấy giết thịt ăn mất. Thời kỳ dịch bệnh không được ra ngoài, cảm cúm cũng chẳng thể ra tiệm thuốc mua thuốc, đúng lúc anh trai của vợ bị cảm. Ba cô ấy nghĩ phải bồi bổ cho con trai, khi đó tôi và vợ vừa ra ngoài nhận rau, hiếm khi cô ấy được ra ngoài, liền kéo tôi dạo lén dưới lầu nửa tiếng để hít thở. Kết quả là khi chúng tôi quay về, con chó đã bị chặt ra từng khúc, cho hết vào chậu, đầu chó thì bị ném vào thùng rác. Vợ tôi sụp đổ tại chỗ, khóc òa lên: “Ba giết cầu cầu của con rồi!” — Cầu Cầu chính là tên con chó. Ba cô ấy nói: “Sớm nên giết rồi, con chó này từ khi dọn đến nhà mới, đêm nào cũng sủa, sủa suốt hai năm trời, mày thì chẳng quản được, tao sớm đã muốn giết nó rồi.” Thật ra chuyện Cầu Cầu hay sủa đêm, chúng tôi cũng từng nghĩ cách rồi. Đeo mõm, đeo vòng chống sủa đều đã thử qua, mỗi lần Cầu Cầu bị điện giật vì sủa thì tru lên “ao ô ao ô”, vợ tôi lại thương nó đến phát khóc, ôm nó mà dỗ, bảo nó đừng sủa nữa. Nhưng Cầu Cầu như thể được huấn luyện vậy, từ khi dọn về nhà mới, nó cứ chạy ra cửa chính, đúng 11 giờ đêm bắt đầu sủa, sủa đến tận 1 giờ sáng, đủ hai tiếng. Anh vợ đứng bên cạnh còn cười, tôi hỏi hắn lúc giết chó có ngăn lại không. Hắn nói không những không ngăn mà còn giúp giữ chặt.

Anh Vẫn Đợi Tôi Suốt Năm Năm

Ngày thứ hai sau lần đầu nếm trái cấm, Giang Từ Yến gửi cho tôi một đoạn ghi âm. Tôi lựa chọn chia tay dứt khoát. Năm năm sau, trong buổi họp lớp, chúng tôi lại gặp nhau. Tửu lượng kém, tôi ôm chặt đùi anh khóc đến thảm hại. Giang Từ Yến mặt trầm xuống, một tay kéo tôi từ dưới đất đứng dậy. Nghiến răng hỏi: “Chính em là người đề nghị chia tay, bây giờ em đang làm trò gì vậy?”

Sợi Ruy Băng Màu Phản Bội

Ngày Hạ Chi Vi thăng chức phó tổng, anh ta tặng tôi một chiếc túi phiên bản giới hạn. Anh ta nghĩ tôi sẽ vui mừng như dự đoán. Nhưng tôi chỉ hỏi một câu: “Dây ruy băng đâu?” “Ruy băng gì?” “Sợi ruy băng đi kèm khi mua túi.” Thật ra tôi biết rồi. Sợi ruy băng ấy đang ở trong tay cô thư ký thân cận của anh ta — cũng là học trò tôi từng tài trợ.

Xử Đẹp Nam Nữ Chính

Xử Đẹp Nam Nữ Chính Tôi là một thiên kim thật bị mọi người ghét bỏ. Đấu đá với thiên kim giả cả đời, cho đến tận lúc chet mới nhận ra tôi và cô ấy đều chỉ là những nữ phụ đ/ộc á/c. Chúng tôi tranh giành sống chet cũng chỉ là công cụ để thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi và cô ấy đều đã trọng sinh vào đúng cái ngày tranh nhau hẹn hò với nam chính. Lúc bấy giờ, nam chính vẫn chưa khởi nghiệp, chỉ là một nam thần học đường nghèo khó. Tôi giơ tay lên, t/át một cái vào má trái của nam chính. Thiên kim giả liếc xéo tôi một cái, xắn tay áo lên, t/át thêm một cái vào má phải của hắn. Nữ chính bạch nguyệt quang ở bên cạnh lao tới, trừng mắt nhìn chúng tôi: “Hai người đ/iên rồi sao!” Tôi và thiên kim giả nhìn nhau, ngay lập tức đạt được sự đồng thuận. Đúng vậy, không sai, chúng tôi phải tiêu diệt đôi nam nữ chính này!

Kết Cục

Bạn thân đến thăm tôi, tiện tay mua cho tôi một gói hạt dẻ rang đường. Cô ấy vừa đi khỏi, Hàn Trị đã dùng mấy ngón tay trần của mình cẩn thận bóc từng hạt một, chuẩn bị cầm đi ra ngoài. “Tôi hỏi này, anh đi đâu đấy?” Anh không nhìn tôi, cúi đầu thay giày: “Phụ nữ có bầu không nên ăn nhiều hạt dẻ, tôi mang cho mẹ.” Nửa tiếng sau, tôi thấy Thanh Mai trúc mã của anh – Hạ Thanh – đăng lên vòng bạn bè một bức ảnh đang cầm hạt dẻ đã bóc sạch trong tay. Chú thích: “Một miếng ngọt ngào đầu đông!” Tôi nhìn đĩa dâu tây trên bàn trà, là ba mẹ gửi từ quê lên. Từng quả đỏ au, căng mọng. Giờ đây phần đầu nhọn đã bị cắn mất một nửa, chỉ còn phần cuống bị bỏ lại, nằm trong đĩa. Tôi đưa tay sờ lên bụng bầu đang nhô cao. Đột nhiên, tôi không còn muốn nhẫn nhịn nữa.

Kết Cục

Chương 5
Hiện đại