Danh sách truyện mới cập nhật
Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”
Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện Vào ngày kỉ niệm tròn bảy năm ngày cưới, trong bảo tàng Tình yêu tan vỡ, tôi nhìn thấy bức ảnh chị kế của chồng. Bên dưới bức ảnh là chữ ký của anh ta: “Xin lỗi em, cả đời này anh chỉ có thể bảo vệ em dưới danh nghĩa người nhà.” Chồng tôi gửi tin nhắn đến: [Chị anh về nước rồi, chúng ta sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới sau nhé.] Tôi nhìn dòng chữ ấy, chợt nở nụ cười. Cố Thừa Trạch, lúc kết hôn tôi đã nói mình là một người phụ nữ điên, anh thật sự không nên chọc giận tôi.
Lòng Người Khó Dò Ngày tận thế đến, tôi may mắn được rút trúng suất tránh nạn. Mẹ chồng và chồng tôi lại nổi lên lòng thương người, nhất định muốn đưa cả hai mẹ con nhà hàng xóm đi cùng. Đến nơi, tôi nộp tài liệu và chỉ điền tên con gái mình vào. Họ sốt sắng hỏi tôi sao không ghi tên cả nhà. Tôi nhìn đứa bé trai đứng sau chồng tôi, khuôn mặt giống anh ta đến lạ, rồi lắc đầu: “Tôi không quen họ.”
Nghe Xem Trời Sắp Mưa Người yêu online của tôi là thái tử nổi tiếng ăn chơi ở thành phố A. Đêm trước hôm offline gặp nhau, tôi vô tình nghe hắn nói chuyện với bạn: “Chỉ chơi đùa chút thôi, đừng nhắc tới cái hạng vừa nghèo vừa ngu đó.” “Hẹn offline? Tôi không đi đâu. Mấy người ai rảnh đi giúp tôi cái đi, đuổi cổ nhỏ đó là được.” Tôi không làm lớn chuyện, ngày hôm sau vẫn xuất hiện ở chỗ hẹn như thường. Còn chủ động ôm tay người tới. Người nọ nhìn tôi chăm chú, không từ chối. Đêm đó, thái tử gọi đến, cung kính hỏi: “Anh Văn, đuổi đi rồi à?” Văn Tuần ngắm người đang cưỡi trên người anh là tôi, khàn khàn nói: “…Ừ, đi rồi.”
Khi phát hiện ra đối tượng yêu qua mạng chính là “đại ca” của trường, tôi quyết định phải “dứt áo ra đi”, không thể tiếp tục mối quan hệ này. Nhưng anh ta lại thề sẽ trả thù tôi, điều đó khiến tôi vô cùng sợ hãi. Tôi cố gắng trốn tránh, tìm mọi cách để không gặp mặt.Đến một lúc, tôi nghĩ rằng mọi chuyện đã ổn, rằng anh ta sẽ không còn tìm tôi nữa. Nhưng bất ngờ, “đại ca” xuất hiện trước mặt tôi, trên môi nở một nụ cười đầy hiểm ác:“Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi.”
Tôi là một sinh viên nghèo, nhưng bạn trai tôi còn nghèo hơn.Anh nói nhà anh chỉ là một căn nhà cấp bốn, bố mẹ đi làm thuê ở bên ngoài, tiền sinh hoạt còn không đủ để mua đôi giày.Tôi không đành lòng nên đã chia nửa cái bánh bao của mình cho anh.Cho đến khi tôi đến nhà anh…Cái mà anh gọi là nhà cấp bốn thực chất là một ngôi tứ hợp viện gia truyền, còn bố mẹ anh thì kinh doanh xuất nhập khẩu ở nước ngoài.Còn đôi giày phiên bản giới hạn mà thiếu gia Bắc Kinh này muốn có, thì tiền sinh hoạt một năm của tôi cũng không đủ để mua.Tôi trầm ngâm một lúc rồi lấy chiếc vòng cổ mà lúc trước anh đã tặng tôi và bảo đó là “hàng chợ”, mang ra và hỏi: “Nói thật đi, cái này thực sự là mua 80 đồng hả?”“80 vạn.”
Ly Nô Ta và tỷ tỷ là hai con mèo yêu. Sau khi lạc vào hoàng cung, tỷ ấy trở thành Quý phi được Hoàng đế sủng ái hết mực. Còn ta thì bị vị Đại tướng quân oai phong ôm vào lòng, mang ra khỏi cung. Được nâng niu như bảo bối, chiều chuộng hết mực suốt ba năm. Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ. Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: “Miên Miên, ta đã hút đủ long khí rồi, chạy không?” Ta nhanh chóng gói ghém vàng bạc châu báu, vác lên lưng, gật đầu: “Tỷ đi, ta sẽ đi!” Trong chốc lát, Quý phi qua đời, phủ tướng quân có tang. Nghe nói Hoàng đế vô cùng tức giận, thây chất thành núi. Đại tướng quân vì tìm kiếm ái thê, cầm trọng binh vây đánh hoàng thành. Thiên hạ sắp loạn! …
Để thay đổi số phận của người chồng phản diện, trước khi anh ấy tự tay hủy hoại mình, tôi quyết định đến tìm anh sớm hơn một bước.“Em có thai rồi, đứa bé là của anh.”Ánh mắt anh thoáng chấn động, không nói nên lời.Tôi tự mình tiếp tục nói, “Đúng Vậy, không sai, chính là lần đó như anh nghĩ.”Thế là, anh ấy bắt đầu nộp hết tiền tiêu vặt, nghiêm túc học tập để làm gương cho con, hoàn toàn không còn thời gian để gây rắc rối cho nam chính nữa.Cho đến một đêm nọ, anh ấy bỗng mở mắt.“Không đúng.”“Nắm tay thì làm sao mà có thai được!”
Chương 1Kiếp trước, tôi từng mặt dày đeo đuổi chàng hot boy của trường. Ngày tôi qua đời vì bệnh ung thư, anh ấy đã tổ chức một đám cưới đình đám với mối tình đầu của mình.Sống lại một lần nữa, tôi trở về đúng ngày mà tôi tỏ tình với anh ấy. Trước mặt bao người, tôi đặt lá thư tình lên bàn của trùm trường.Trùm trường với mái tóc trắng nổi bật, từ trong cơn ngái ngủ mà chậm rãi mở mắt ra, nhìn vào bức thư đầy những trái tim chi chít: “?”Tôi: “Đây là tờ giấy nháp dành cho cậu.”
Trên đường tan làm về nhà, tôi nhặt được một anh chàng đẹp trai đến mức ngỡ ngàng.Cậu ấy mở miệng, giọng nói trong trẻo và dễ chịu: “Chị ơi, em không thể tìm được đường về nhà, có thể cho em ở lại một đêm được không?”Tôi không khỏi nghĩ đến chuyện khác, nhưng ah, thôi, tấm lòng từ bi nổi lên, tôi đưa cậu ấy về căn hộ của mình.Ba tháng trôi qua, cậu ấy không hề nhắc gì đến việc tìm gia đình, còn tôi thì cứ đắm chìm trong vẻ đẹp trai của cậu ấy mà quên mất chuyện đó.Cho đến một ngày, tôi thấy tin hot trên mạng, Tập đoàn Nam Phong treo thưởng hàng triệu tìm kiếm cậu thiếu gia vừa mới trở về nước, người bị lạc đường.Các bình luận bên dưới ào ào xuất hiện:“Chẳng lẽ người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn ấy lại là một người mù đường?”“Nghe nói đẹp trai đến mức không thể tả.”“Ngày mất tích hình như là lúc ở dưới tòa nhà công ty.”Tôi nhìn cậu ấy, lúc này đang làm ấm chăn cho tôi, mỉm cười gọi tôi là “Chị”, đầu óc tôi bỗng nhiên loạn hết cả lên.
Sau khi tôi bị bắt cóc.Tên bắt cóc nói: “Hãy kêu bạn trai là thái tử gia Quảng Đông của cô, mang 100 triệu đến chuộc cô nhanh đi!”Tôi nghĩ đến Thẩm Cảnh, người mà đi ăn cơm còn phải trả lại một hộp khăn giấy.Rồi nhớ lại mỗi cuối tuần, anh ấy đều phải về quê để ăn gà thả vườn cho tiết kiệm.Tôi lắc đầu: “Các người nhầm rồi phải không?”Bạn trai “nghèo vô thời hạn” của tôi, Thẩm Cảnh, sao có thể là thái tử gia của Quảng Đông?Nhưng sau đó, Thẩm Cảnh thực sự đã bỏ ra 100 triệu để chuộc tôi về.Trên đường về nhà, anh ấy làm ra vẻ đau lòng vô cùng .“Em có tin không, cái chỗ tồi tàn đó lại dám thu của anh 10 đồng phí đỗ xe?”
Một Cuộc Đời Năm tám mươi tuổi, Thẩm Tri Lễ qua đời, chúng tôi đã sống bên nhau hơn năm mươi năm. Ông ấy nói mình bị vô sinh, nhưng trái tim chỉ thuộc về một mình tôi. Nhưng hóa ra ông ấy giữ mình trong sạch cả đời vì một người phụ nữ khác.