Danh sách truyện mới cập nhật
Đã ba năm kể từ khi tôi trở thành ác quỷ, tôi dính lấy Thái tử gia Tạ Sơ Đình.Khi tôi bóp cổ anh, anh lại nói thích, “Vợ yêu, bóp thêm chút đi.”Khi tôi hút tinh khí của anh, anh lại nói sướng, “Vợ yêu, hút thêm chút nữa đi.”Khi tôi muốn rời đi, anh che môi tôi lại, vừa thở dài vừa ép sát: “Bảo bối, là do mạng anh không đủ mạnh hay hồn anh không đủ hấp dẫn? Rời xa anh rồi, còn ai có thể nuôi em được nữa?”Sau đó, tôi bị pháp sư bắt quỷ của Tạ gia trói lại, treo lên bàn thờ. Tạ Sơ Đình mặt lạnh đốt cả từ đường, trông còn giống quỷ hơn tôi:“Đại sư, anh phải hiểu rõ, vợ tôi chỉ thích chơi những trò đặc biệt với mình tôi thôi.”
Trả lời tin nhắn của bạn trai, mắt mờ nên đã gửi nhầm “ngủ thêm một giờ nữa” thành “đang ngủ với một sinh viên đại học”.Hoắc Cẩm Thần: 【?】Hai tiếng sau, tôi bị dồn vào góc văn phòng, không dám lên tiếng.Ngón tay thon dài của anh ấy vuốt ve mái tóc tôi, bộ dạng quyến rũ đến cực điểm, đột nhiên kéo mạnh một cái.“Gan em cũng lớn nhỉ?”
Tôi vì ham tiền nên đã hẹn hò với những người bạn trai giàu có, rồi đến khi họ phá sản thì lại thay bằng người khác.Thiếu gia nhà họ Chu không tin, nên đã tự tìm đến tôi: “Nghe nói hẹn hò với cô sẽ phá sản?”Tôi gật đầu: “Không ai là ngoại lệ.”Anh cười lạnh: “Vậy thì chúng ta hẹn hò đi.”Tôi thở dài, lại thêm một người nữa không tin chuyện này.“Vậy anh chờ một chút nhé!” Tôi đáp, “Hiện giờ tôi vẫn còn đang hẹn hò với một người chưa phá sản.”
Nhớ Mãi Không Quên, Ắt Có Hồi Đáp “Chu Gia Từ, em yêu anh.” Tại hội trường hôn lễ, ánh trăng sáng của Đoạn Ứng Trạch mặc váy cưới đến để cướp hôn. “Đoạn Ứng Trạch, nếu anh còn yêu em, thì hãy đi cùng em.” Đoạn Ứng Trạch không do dự nắm lấy tay cô ta. Để tôi một mình đối mặt với sự thương hại và chế nhạo của mọi người. Mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ đau khổ tột cùng, sống không bằng chết. Nào ngờ, ánh trăng sáng của tôi cũng đã trở lại. Tên thế thân tệ bạc Đoạn Ứng Trạch này, tôi đã không còn cần nữa.
Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu Con trai vô tình mở một ngôi sao may mắn trên giá sách của chồng. Tôi cầm ngôi sao giúp con gấp lại nhưng lại phát hiện một dòng chữ thanh tú ở mặt sau. [Nụ hôn đêm giữa mùa hè năm mười tám tuổi, chỉ có ánh trăng và côn trùng chứng kiến, không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng nữa. Ngày 23 tháng 7 năm 2011.] Năm 2011, là năm thứ hai tôi với chồng ở bên nhau. Tôi run rẩy ngồi xổm xuống đất, lại mở một ngôi sao may mắn. [Món quà khai giảng tuyệt vời nhất năm mười chín tuổi, là có người trốn học đến bên tôi. Ngày 9 tháng 10 năm 2012.] Ngày Quốc khánh năm 2012, chồng nói nhà có chuyện, hoãn năm ngày mới trở lại trường. … [Niềm vui thầm kín nhất năm hai mươi bảy tuổi, là có người bỏ cô ấy ở phòng sinh, để cô ấy trở lại vòng tay tôi. Ngày 15 tháng 10 năm 2020.] Hôm đó là sinh nhật con trai, tôi sinh thường, chịu hai lần đau đớn mới sinh được con. Sau khi sinh bị băng huyết, trực tiếp được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Hóa ra, lúc đó chồng không thể thoát khỏi công việc, lại đang ở bên chủ nhân của ngôi sao may mắn này.
Đức Dương Quận Chúa Nàng tên Ân Trường Hoan, là quận chúa Đức Dương, từ nhỏ đã là một mỹ nhân kiều diễm, quyến rũ động lòng người, được mọi người yêu chiều, sủng ái ngàn vạn. Mặc dù chỉ là quận chúa, nhưng nàng vẫn sống cuộc đời tiêu dao, muốn gì được nấy, tất cả là nhờ Thái Hậu ngoại tổ mẫu làm chỗ dựa, hết mực cưng chiều nàng. Nhưng biến cố liên tiếp ập đến, Thái Hậu băng hà, và ngay sau đó, vị hôn phu của nàng cũng bội ước. Nàng thất vọng và đau lòng, muốn nghĩ cách giải trừ hôn ước, nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã trúng kịch độc mà chết. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, mơ màng nhận ra trời cao thương xót, cho nàng trọng sinh trở lại. Việc đầu tiên nàng làm là cứu ngoại tổ mẫu Thái Hậu, sau đó… kiện cáo! Sau khi từ hôn. Thái Hậu ôn tồn hỏi: “Trường Hoan à, cháu muốn quận mã như thế nào?” Ân Trường Hoan nhớ đến kiếp trước, giọng nói đầy nghiêm trọng: “Xấu một chút đi, quá xinh đẹp dễ sinh ra chuyện không hay.” Một nam nhân nào đó nghe vậy, chạm vào khuôn mặt tuấn mỹ vô song của mình, thầm nghĩ: Nếu không thì thêm một vết sẹo? Nhiều năm sau, khi đã trở thành Hoàng Hậu Đức Dương, nàng mới nhận ra rằng kết cục bi thảm kiếp trước là vì nàng đã không chọn người đàn ông đẹp nhất đời.
Đám cưới của tôi và trúc mã, kẻ thù không đội trời chung lại diện bộ đồ cao cấp cả trăm vạn để đến gây chú ý.Tôi liếc mắt đá kháy anh ta:“Sao đây, có người mà anh thích trong đám cưới của tôi à? Chi mạnh tay dát vàng lên mặt như vậy là muốn khoe với ai?”Anh ta liếc tôi một cái, nhếch môi nói:“Tiền nhiều nên không biết làm gì cho hết.”Cuối cùng, trúc mã của tôi bỏ trốn, còn kẻ thù lại thế chỗ anh ấy, tổ chức đám cưới với tôi.Đêm tân hôn, nhìn căn hộ sang chảnh đến lóa mắt nhưng chỉ có một chiếc giường duy nhất của anh ta, tôi ngạc nhiên đến độ ngơ ngác:“Lục Hoài, sao phòng khách nhà anh không có giường?”Anh ta bình thản giải thích:“Không đủ tiền, nhà tôi chỉ có điều kiện như thế thôi.”
Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”
Tình Yêu Không Lối Thoát Thời Ôn đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy thương tích của chàng trai trước mặt. Cô đưa cho cậu một xấp khăn giấy, như một lời động viên mong cậu tìm thấy động lực sống tiếp. Nhưng không ngờ rằng, hành động nhỏ bé ấy lại mở ra một chuỗi bi kịch. Cô và chàng trai bắt đầu tương tác, dần dần gắn bó. Nhưng cậu ta ngày càng có những hành động kỳ quặc, khác người, với một sự cố chấp đáng sợ. Cuộc sống của Thời Ôn chìm vào bóng tối khi chị gái Thời Noãn của cô qua đời, còn mẹ cô thì suy sụp tinh thần. Sau khi trọng sinh, cô gặp lại chàng trai ấy, kẻ đã từng khiến cuộc đời cô trở nên bất hạnh. Không muốn bi kịch lặp lại, cô quyết định chuyển đến trường của cậu ta, mong có thể ngăn ngừa những sai lầm cũ. Nhưng đôi khi, những hành động của cô lại làm mọi thứ rẽ vào con đường ngoài dự đoán. Chàng trai vẫn bị đánh đến đầy thương tích, đôi mắt buồn bã như một hồn ma lạc lối, trông vô hại nhưng lại tiềm ẩn sự nguy hiểm. Thời Ôn quyết tâm sẽ cứu cậu khỏi sự tàn bạo và suy nghĩ cực đoan của kiếp trước. Nhưng dần dần, cô nhận ra ánh mắt chiếm hữu kỳ lạ của chàng trai dành cho mình. Cậu nhìn cô với sự si mê đến rùng mình, khiến cô băn khoăn liệu mình đang thực sự cứu rỗi hay lại vô tình đẩy bản thân vào lối thoát không đường lui. Liệu Thời Ôn có thể cứu được cậu và thay đổi vận mệnh của cả hai, hay bi kịch vẫn sẽ bám riết lấy họ? Nam chính của câu chuyện này chỉ yêu duy nhất nữ chính qua cả hai đời, không hề có tình cảm với chị gái của cô. Đây là một câu chuyện trọng sinh ngọt ngào nhưng cũng đầy giằng xé, hứa hẹn mang lại cho bạn cảm giác ấm áp xen lẫn hồi hộp trong từng trang.
Ngọc Mạn Uyên Châu Công lược quá thành công, bệnh kiều phản diện vì giữ ta lại, không tiếc dùng sinh tử đan sinh con cho ta. Ta lại chẳng tin nam nhân có thể sinh con, dứt khoát quay về thế giới thực. Đến khi hắn cùng đứa nhỏ mỗi đêm đều xuất hiện trong giấc mơ của ta. “Phụ thân, con muốn mẫu thân.” Nam nhân vẻ mặt lạnh lùng đáp: “Mẫu thân con chế1 rồi.” Ta: “…” Hỏi hệ thống mới biết, hắn thật sự vì ta mà sinh một đứa nhỏ. Sau đó, chỉ còn đứa nhỏ xuất hiện trong giấc mơ của ta, rơi lệ tố cáo: “Mẫu thân, có nữ nhân xấu muốn ngủ với phụ thân, còn lén lút bắt nạt con.” “Nếu người không quay lại, con sẽ bị ức hiếp đến chế1 mất.” Không những dám ngủ với nam nhân của ta mà còn dám đánh con ta! “Hệ thống, ta muốn quay lại!”
“Chàng rể câm” của tôi Ngày tôi kết hôn với Tống Thành, bạn gái cũ của anh ấy xuất hiện trong bộ váy cưới để cướp hôn. “Tống Thành, cả đời này em chỉ dám liều lĩnh một lần này thôi, anh đi với em nhé?” Tôi nhìn Tống Thành mặt mày tái mét, định bụng rằng những cảnh phim sến sẩm này lại xảy ra với mình. Tống Thành cầm lấy micro của MC, lớn tiếng nói: “Cô là ai vậy? Lạc phim trường rồi à? “Còn dám quấy rầy đám cưới của tôi nữa, tôi sẽ đánh cho cô một trận nhớ đời.”
Công Chúa Trở Về Hoàng huynh hận ta đến tận xương tủy. Hắn luôn tin rằng chính ta là kẻ đã đẩy người trong lòng hắn xuống vách núi. Sau này, khi hắn lên ngôi hoàng đế, người con gái ấy quay về trong bộ váy trắng, đường hoàng được lập làm Hoàng Hậu. Còn ta, bị nhốt vào u đình lạnh lẽo, sống trong cảnh sống không bằng chết. Hắn mặc kệ, để nàng ta nhục mạ ta, giẫm đạp lên tôn nghiêm của ta, bắt ta phải quỳ gối xin lỗi. Chẳng ai hay biết rằng ta đã trúng độc nặng, sinh mệnh chỉ còn lại trong chốc lát. Khi nàng ta huênh hoang khoe khoang mình đang mang long thai, ta siết chặt con dao giấu trong tay áo, đâm thẳng vào bụng nàng ta: “Thích Oản Oản, cùng chết đi!” Sau khi giết nàng, ta cũng chết vì độc phát. Nhưng không ngờ rằng khi mở mắt ra, ta lại trở về năm mười sáu tuổi. Khi đó, Thích Oản Oản còn chưa dựng màn kịch nhảy núi giả chết, còn ta vẫn là công chúa Đường Nguyệt được sủng ái của Đại Chiếu. Nhìn nàng ta chuẩn bị giở trò như kiếp trước, ta lạnh lùng mỉm cười. Muốn giả chết ư? Vậy để ta cho ngươi chết thật luôn!