Danh sách truyện mới cập nhật
Tôi là con gái ruột của nhà giàu bị bảo mẫu cố tình tráo đổi. Từ nhỏ, tôi lớn lên trong một nơi đầy ác nhân, nơi mà tôi đã quen với mặt tối trên thế gian này. Sau khi trở về với cha mẹ ruột, mọi người luôn yêu cầu tôi nhường cho cô con gái giả kia, bảo tôi đừng tranh giành sự yêu thương với cô ta. Nhưng họ không biết rằng, sự cưng chiều hời hợt ấy chẳng bao giờ thỏa mãn được tham vọng của tôi.
Tôi đã thích Giang Từ nhiều năm, luôn giữ vị trí là bạn thân của anh ấy.Thậm chí chưa từng có cơ hội tỏ tình.Năm bố mẹ anh ấy qua đời vì tai nạn xe hơi, tôi bỏ học, đi tàu suốt đêm để về nhà, ở bên anh ấy lo liệu tang sự.Giang Từ ôm chặt tôi, đầu tựa vào vai tôi, giọng khàn khàn nói: “Tớ chỉ còn mình cậu thôi.”Tôi không giỏi ăn nói, không biết cách an ủi, chỉ có thể vụng về và thẳng thắn hứa rằng, sẽ ở bên anh ấy cả đời.Khi mọi chuyện được lo liệu xong, tôi định nói ra tình cảm đã chôn giấu suốt tuổi thanh xuân, nhưng anh ấy lại đỏ mắt cầu xin tôi đừng nói ra.Lúc đó tôi không hiểu tại sao, cũng không dám hỏi nhiều.
Kẻ thù của tôi phá sản rồi, ba tôi hỏi tôi có muốn giúp anh ta một tay không.Giỡn kiểu gì vậy!Tôi đã tỏ tình với Nghiêm Húc không biết bao nhiêu lần, toàn bị từ chối, từ yêu thành hận, tôi biến thành ‘nữ vương thương trường’ trong giới kinh doanh.Thế mà ngày hôm sau, anh ta xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề, giọng nói trầm thấp và lười biếng: “Tôi vừa giúp cậu chốt hợp đồng triệu đô, chắc cậu không định đuổi tôi đi đấy chứ?”Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp mê hồn đó, tôi khó kiềm chế sự rung động trong lòng.Ai ngờ giây sau, một đứa bé giống Nghiêm Húc y như đúc ôm chặt lấy chân tôi.“Cô xinh đẹp, nhận cháu và ba cháu đi, xin cô đấy!”
Đêm khuya, thanh mai trúc mã của tộ uống say, để lộ chiếc đuôi cáo.Cậu ấy ôm chặt tôi vào lồng ngực nóng bỏng, giọng khàn khàn đầy mê hoặc:“Mình sinh một bé cáo nhỏ nhé?”Thấy tôi không đồng ý, cậu ấy đặt tay tôi lên cơ bụng rắn chắc, chậm rãi xoa nhẹ:“Tớ sẽ làm cậu hài lòng mà.”Cậu ấy quá giỏi dụ dỗ, khiến tim tôi mềm nhũn.Trong cơn mê mờ ngắn ngủi, tôi đành lao vào vòng tay cậu ấy, nhưng ngày hôm sau, tôi lại sợ hãi bỏ chạy trong đêm.Hai năm sau, cậu ấy ôm một đứa trẻ tìm thấy tôi ở một thị trấn nhỏ miền Nam, ánh mắt đầy vẻ oán trách:“Anh sinh chứ có phải em sinh đâu, sao lại chạy trốn?”
Ở nhà bạn thân, tôi trần như nhộng chạy nhảy và bị anh trai của cậu ấy bắt gặp.“Xin lỗi.”Chưa kịp để tôi phản ứng, người đứng ở cửa đã quay đi thật nhanh và đóng cửa lại.Tôi đứng đơ tại chỗ, trong đầu chỉ toàn gương mặt đẹp trai quen thuộc vừa xuất hiện.Chiếc máy sấy tôi đang cầm làm micro vẫn còn “rè rè” phát ra âm thanh.1Khi bạn thân tôi, Giang Tình, bước vào phòng, tôi đã mặc đồ đàng hoàng và ngồi trên giường.Tôi nhíu mày trông như đang suy tư mà không nhìn lên cậu ấy, đầu óc vẫn còn rối bời.“Lạ ghê, hồi nãy anh tớ tự nhiên nói lắp, lên đây mà không lấy thứ ổng cần, lại còn bắt tớ phải chạy đi lấy, Niệm Niệm, cậu biết tại sao không?”Giang Tình vừa lẩm bẩm vừa đầy vẻ khó hiểu đi về phía kệ sách của cậu ấy.Lời nói của Giang Tình giúp đầu óc tôi tạm tỉnh táo lại đôi chút.Cảnh tượng lúc nãy từ từ hiện lên.Tôi đang cầm máy sấy, giả vờ mình là Chun Song Yi, vì quá phấn khích nên còn nhảy múa điên cuồng không mặc gì theo phong cách nhảy nude “locking.”“Xin lỗi.”
Tạm Biệt Bắc Đại
Nợ Duyên Không Trả Anh bế tôi đến cạnh chiếc tủ rồi đặt tôi ngồi xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt tôi. “Vừa rồi em nói tôi đã từ chối em bao nhiêu lần nhỉ?” Anh hỏi. “Một trăm hai mươi tám lần.” Tôi cụp mắt xuống, trái tim trong lồng ngực đập loạn nhịp. “Vậy thì tôi sẽ hôn em một trăm hai mươi tám lần để bù lại, em thấy thế nào?” Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, chưa nói hết câu đã bắt đầu hôn lên cổ, lên vành tai, rồi lên khuôn mặt tôi, từng cái một: 1, 2, 3, 4, 5, 6… Lúc đầu, cô một mực theo đuổi anh. Khi anh cuối cùng cũng quay đầu lại, cô đã không còn ở đó nữa. Thật may mắn, đó không phải là kết thúc.
Buổi sáng ngày thứ hai sau buổi họp lớp, khi tôi còn chưa mở mắt, đã chạm phải một cái chân đầy lông. Tò mò không kiềm được, tôi lại sờ sờ mấy lần…Ngay giây tiếp theo, “Rầm!” – cửa mở ra, một đám người ập vào phòng.Tôi hoảng hốt rụt tay lại, mở mắt ôm chặt cái chăn.“Lục thần, trưởng khoa gọi anh…”Mấy người đàn ông vừa vào phòng hình như bị cảnh tượng làm cho sợ hãi, há hốc miệng kinh ngạc.Tôi: ???Lục thần nào cơ?Theo ánh mắt của họ, tôi liếc sang bên cạnh – một người đàn ông nằm ngay bên cạnh tôi.Đôi chân thẳng tắp, dài, lông chân rậm rạp, đầy vẻ nam tính… Nhìn lên chút nữa…Tôi như muốn mù luôn.
Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi Trên mặt chị tôi có một vết bớt hình cá Koi. Sau khi nhận sự chúc phúc của chị ấy, bố tôi trúng 5 triệu tệ, mẹ tôi thì có được dáng người thon thả. Chỉ mình tôi là không cần gì cả. Bởi tôi biết vết bớt trên mặt chị tôi chính là cá Koi đen. Lấy gì của chị ấy thì sẽ phải trả lại gấp đôi.
Để theo đuổi Giang Bạch, tôi một tiểu thư với tiền tiêu vặt hàng tháng vài trăm triệu đã giả nghèo suốt ba năm trời, chỉ để ăn ké và uống ké của anh ấy.Nhưng giờ đây, ánh trăng sáng của anh ấy bỗng nhiên quay lại và còn mỉa mai tôi là đứa nghèo nàn.Được thôi! So tiền đúng không?Tôi không giả vờ nữa!
Anh trai tôi mang về nhà một cô gái.Anh ta nói tôi là đứa con gái giả, bị bảo mẫu tráo đổi.Cô gái đó mới chính là em gái ruột của anh ta, là tiểu thư thực sự của nhà họ Cố.Nhìn khuôn mặt cô ta có nhiều nét giống anh ta.Tôi bật cười thành tiếng.Có bao giờ anh ta nghĩ đến khả năng…Tiểu thư thật là tôi, còn hàng giả mới chính là anh ta ?
Trở Lại Không Phải Để Làm Thiên Kim Sau mười bốn năm mất tích, cuối cùng tôi cũng được ba mẹ ruột đưa về nhà. Trong bữa tiệc trở về, bạn bè danh viện của em gái cười nhạo tôi lớn lên trong khe núi. Nói tôi chưa từng trải qua việc đời. Cho dù bay lên đầu cành cũng vẫn là gà rừng. Nhưng cô ta không biết. Tôi chưa bao giờ cần bay vào hào môn để làm thiên kim. Viên ngọc lam giá trị liên thành bên hông kia, đã đủ biểu lộ thân phận của tôi.