Danh sách truyện mới cập nhật
Bỗng Chốc Thành Vương Phi Chuyện lạ ? Lạ đến kỳ quặc? Nàng đang yên ổn sống hạnh phúc ở thế kỷ 20 bỗng dưng bị chết oan uổng không rõ nguyên nhân. Thì ra là Tống Tử nương nương năm xưa vất vả nhào nặn ra loài người đang tìm cách xoay chuyển lại tình hình Được lắm ,người thời đại mới tự dưng bay về làm con dân nhà đại Đường Chẳng những chiều cao từ 1m70 bây giờ lùn xuống hơn 1m50, giọng nói lại còn ỏn ẻn kiểu gì ý! Thôi thì để thực hiện giấc mộng làm nữ cường nhân của mình Nàng sẽ dựa vào “Y học Trung Quốc thời hiện đại” chạy vào Vương phủ cứu người lấy tiền thưởng. Ai ngờ bị tên Vương gia chọn trúng nàng làm người bên gối của hắn. Ngày nào ái tình cũng vô cùng hào phóng, chưa kể đến đêm đêm nàng toàn bị hắn kéo vào bể dục mất hồn, số lần hắn ‘quấy rầy’ nàng không thể đếm hết nổi. Thế là từ nay về sau ngoài việc chữa trị cho ông cụ già trong Vương phủ nàng còn phải “làm yên lòng’ nhi tử của lão. Thêm một việc nho nhỏ nữa đó là chút ‘việc vặt’ đối với hai ả thị thiếp của tên vương gia chết tiệt vì ghen tị mà thích mở mồm ‘dạy dỗ’ nàng. Nàng chỉ có một thân mà kiêm nhiều chức như vậy, quả nhiên lời lẽ lợi nhuận ở cổ đại cũng không dễ kiếm đâu!
Tôi sống chung với Trần Vọng Tân ba năm, thỉnh thoảng lên giường, nhưng không bao giờ hôn nhau.Mối quan hệ của chúng tôi thuần túy chỉ là chuyện nam nữ.Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp anh và cô thư ký thân mật, để cô ấy ra vào không gian riêng tư của anh một cách thoải mái.Tôi hiểu và tinh ý nhường chỗ cho họ.Đêm rời đi, tôi gửi cho anh một tin nhắn coi như lời tạm biệt:[Tôi về quê lấy chồng rồi, sau này đừng liên lạc nữa.]Sau đó, khi tôi tiễn người mà mình vừa đi xem mắt ra về. Quay lại, ánh mắt tôi liền chạm phải Trần Vọng Tân.Anh không còn giữ được vẻ mặt ôn hòa và lý trí như mọi khi; anh mất kiểm soát mà dồn tôi vào góc tường:“Hắn có điểm nào hơn tôi? Tiền, quyền… hay là giỏi chiều chuộng em hơn tôi?”
Sau khi tôi được nhận lại gia đình hào môn, cô con gái giả đã xây dựng một mối quan hệ tình cảm sâu sắc với vị hôn phu của tôi.Vấn đề làm sao thực hiện hôn ước trở thành một việc nan giải.Mẹ tôi vung tay quyết định: “Vậy thì cùng gả đi!”Thế là tôi và cô con gái giả cùng gả vào nhà họ Lục.Cô ấy gả cho anh cả, Thái tử gia, còn tôi gả cho em trai, một người trầm tĩnh như Phật tử.Từ chị em trở thành chị em dâu, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục truyền thống cạnh tranh đối đầu.Cô con gái giả: “Công ty tôi lợi nhuận năm vạn rồi!”Tôi: “Tôi sáu vạn.”Cô con gái giả: “Chồng tôi 18cm, có cơ bụng!”Tôi: “Chồng tôi cũng có.”Cô con gái giả: “… Lần sau thi tiếp!”Sau này, nữ thư ký của Thái tử gia bỏ thuốc để quyến rũ anh ta.Cô con gái giả khóc lóc thảm thiết: “Chồng tôi có tiểu tam, tôi muốn ly hôn.”Tôi vừa xoa cái lưng đau nhức, vô thức đáp lại: “Chồng tôi cũng có.”Cô con gái giả vẫn đỏ mắt đáng thương nhìn tôi.Tôi: “Vậy tôi cũng ly hôn nhé?”Chồng Phật tử của tôi: “?”
Sẽ Không Tha Thứ Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại chết Quý phi, tay nhiễm máu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắt lưỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà chết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.
Tuyệt Tình Cổ Nhiếp chính vương trúng phải tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Thanh bởi vì chúng ta là song thánh nữ của Miêu Cương, mà giải tuyệt tình cổ chỉ có một cách, chính là thánh nữ nguyện ý lấy máu nuôi dưỡng cổ trùng của hắn, tự mình trở thành tử cổ của hắn. Hắn hứa rằng: “Ai có thể cứu ta, ngôi vị vương phi của nhiếp chính vương sẽ thuộc về người đó.” Tống Thanh không muốn bị tuyệt tình cổ trói buộc, ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, sau khi tỷ cứu hắn mặc dù cũng sẽ trúng tuyệt tình cổ nhưng tỷ cũng sẽ trở thành vương phi! Tỷ sẽ không trơ mắt nhìn người ta chết chứ?” Sau đó, nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Còn Tống Thanh, thánh nữ cuối cùng, lại không giữ được trong sạch, suýt nữa bị vạn ngàn cổ trùng của tộc nhân cắn chết. Ta phái người đi cứu nàng nhưng nàng lại vì ghen ghét, muốn phóng hỏa thiêu chết ta nhưng lại bất cẩn cùng ta đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, chúng ta đã trở về ngày nhiếp chính vương hứa hẹn. Nàng không chút do dự lựa chọn ngôi vị vương phi. Ta cười. Quên mất không nói với nàng, việc nhiếp chính vương trúng cổ là một trò lừa bịp. Hắn chỉ muốn lừa một thánh nữ Miêu Cương về, ngày ngày lấy máu tim nuôi dưỡng hắn.
Người đàn ông trước mặt tôi là đại ca xã hội đen.Nhân lúc anh bị mất trí nhớ, tôi đã nói dối rằng chúng tôi là người yêu của nhau.Những việc nên làm, không nên làm, chúng tôi đều đã làm cả.Nhưng những kẻ dám lừa anh ta đều đã chết.Và bây giờ, anh ta đang dí súng vào đầu tôi.01Tôi không ngờ rằng Văn Ứng Giác lại hồi phục trí nhớ nhanh đến vậy.Nói thật, tình huống hiện tại có chút hỗn loạn.Tôi đang ngồi trên đùi anh ta, chiếc áo sơ mi trắng nửa mặc nửa cởi vắt vẻo trên cánh tay, anh ta cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.Vạt áo xộc xệch, trên cổ còn in vài dấu đỏ đậm, vài giây trước, đôi mắt ấy còn ngập tràn dục vọng.
Trong chương trình truyền hình thực tế, tôi được yêu cầu tham gia thử thách: đi vay tiền người yêu cũ.Tôi ngượng ngùng nói:“Liên lạc của anh ta tôi xóa hết rồi.”Nam diễn viên chính đang ngồi bên cạnh tôi cười nhạt và nói:“Xóa liên lạc chứ có phải anh ta chết rồi đâu, trực tiếp mượn đi chứ.”
Trong những năm tháng tuổi trẻ mà tôi nghĩ chẳng có gì đặc biệt, lại có người đã cẩn thận và vụng về bảo vệ tôi hết năm này qua năm khác.Trang cuối của cuốn sổ tay là dòng chữ anh ấy viết bằng nét chữ nhỏ, chỉnh chu từng nét:“Tiểu Cà Lăm, cậu có muốn ở bên tớ không?”“Ngày 15, tớ sẽ đợi cậu ở ngã tư Thiên Diệp.”1Ngày trước khi lên Bắc Kinh báo danh, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng trên mạng.“Điều hối tiếc nhất trong thời trung học của bạn là gì?”Nhìn thấy câu hỏi đó, trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt thanh tú và rạng ngời của một người.“Có lẽ điều hối tiếc lớn nhất là chẳng đủ can đảm để tạm biệt người mình thích khi mười bảy tuổi.”
Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra Tiểu Thanh Mai bị chẩn đoán ung thư, Cố Thành vì cô ta mà bỏ rơi tôi ngay tại lễ đường. Mọi người đều khuyên tôi nên rộng lượng: “Cô ấy sắp chết rồi, cô đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.” Sau này, tiểu Thanh Mai mang thai. Cố Thành muốn tôi nhận con của họ: “Đây là di nguyện của cô ấy, chẳng lẽ em không thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chào đời sao?” Tôi cười lạnh: “Vậy cô ta còn muốn được sống chết bên anh, sao anh không đi chết cùng cô ta luôn đi?” Sau khi tôi và Cố Thành hủy hôn, kẻ thù không đội trời chung của anh ta đã công khai theo đuổi tôi. Cố Thành như muốn phát điên. Nhưng liên quan gì đến tôi, Cố Thành hay kẻ thù của anh ta, tốt nhất đừng dính dáng đến tôi nữa.
Tôi là phản diện trong một cuốn sách, nhưng lại đem lòng yêu nhân vật chính đầy chính nghĩa.Vậy nên khi anh ta dần dần tiêu diệt thế lực của tôi, cuối cùng tự mình cầm súng ép vào đầu tôi buộc tôi đầu hàng, tôi chỉ ngẩng đầu cười và hỏi anh ta:“Đội trưởng Bạch, anh có thích phần thưởng hạng nhất mà tôi tặng không?”Kèm theo tiếng súng vang lên, tôi chết dưới tay anh ta.Nhưng vài ngày sau, tôi sống lại, trở thành một nhân vật bình thường nhất trong cuốn sách.
Cha, Xin Đừng Tạo Phản! Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.
Vong Tình Chú Khi thành hôn, ta đã tự hạ vong tình chú cho chính mình. Nếu phu quân thay lòng đổi dạ, ta sẽ dần quên hết mọi chuyện về chàng. Khi chàng chọn đi tìm pháp khí cho sư muội, ta quên mất chúng ta đã cùng nhau chống lại hung thú, trấn giữ một phương. Khi chàng chọn xuất quan, chăm sóc sư muội đang bệnh, ta quên mất chúng ta từng thức trắng đêm uống rượu tâm tình. Khi chàng chọn bênh vực sư muội, trách móc ta, chàng đã trở thành người hoàn toàn xa lạ trong mắt ta.