Danh sách truyện mới cập nhật
Hoàng Yến Bị Giam Cầm Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?”
Phu Nhân Trở Về Ta thay phu quân đỡ một mũi tên, đả thương đến lục phủ ngũ tạng. Dưỡng bệnh bốn năm, đến khi trở lại kinh thành, trong nhà đã có thêm một nữ tử. Con cái lệ thuộc vào nàng, lão phu nhân coi trọng nàng. Ngay cả phu quân khi cùng giường với ta cũng gọi nhũ danh của nàng. Sau đó, bọn họ liên thủ đ ẩy ta xuống vực, người một nhà vui vẻ hòa thuận. Lại mở mắt, ta trở lại trước cửa Ngụy phủ, nhìn khuôn mặt âm tình bất định của cả nhà cười lạnh: “Đương gia chủ mẫu hồi phủ, còn không quỳ nghênh đón?”
Cảm Xúc Người Rắn Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.
Mười Năm Trả Hận Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất mấy năm. Chỉ vì nàng ta bẩm sinh thể hàn, không thể mang thai nên đã dùng ta để thay mận đổi đào. Sau khi sinh được hai người con trai, ta liền bị bọn họ âm thầm xử tử. Ta trùng sinh vào năm sáu tuổi, bị Thái phó, cha ruột của mình phái sát thủ đuổi giết nhưng cuối cùng lại được tên sát thủ đó tha mạng. Một năm kia, Thái tử phi thay thế ta trở thành đích nữ của Thái phó. Những việc này đều diễn ra đúng như quỹ tích kiếp trước. Nhưng có một thứ không giống. Tên sát thủ đã tha cho ta một mạng lần này không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, vì lúc ở trong phủ ta đã trộm được một hộp đông châu thượng hạng để đổi lấy hắn sẽ dạy ta võ công, y thuật cùng cách giết người. Ta cũng tránh đi người nông phụ đã nhận nuôi ta ở kiếp trước, đi bộ mười dặm để tìm tới một nữ quan từng sống trong cung, mỗi ngày dạy ta đọc sách, viết chữ, học cách đối nhân xử thế. Về sau, tất cả bọn họ đều làm việc cho ta. Ta đã chuẩn bị cho trận báo thù này suốt mười năm.
Khi tôi tỉnh lại, họ nói tôi là tiểu thư thực sự của nhà họ Tần, vì bị trao nhầm lúc còn bé nên mới dẫn đến sự xa cách này. Thế nhưng trong nhà đã có một cô tiểu thư khác, người được nuôi dưỡng suốt hơn mười năm, được gọi là “tiểu thư giả.”Gia đình đó mong tôi sẽ cảm thấy tự ti, ghen tị, căm phẫn số phận bất công và dần chìm vào nỗi buồn không lối thoát.Nhưng khi xem xét thế giới này – một thế giới không có chiến tranh, không có nạn đói, không còn nỗi sợ hãi về cái chết – tôi nhận ra đây chính là nơi phù hợp nhất dành cho tôi.
Chủ Mẫu Hầu Phủ Phu quân ta chết trận nơi sa trường, một mình ta gánh vác trách nhiệm vực dậy Uy Viễn Hầu phủ. Mời thầy dạy học cho nhi tử, mong con cưới được thiên kim tiểu thư về làm thê tử. Nào ngờ, nhi tử lại say mê một kỹ nữ, nhất quyết đòi hòa ly với thê tử để cưới kỹ nữ về nhà. Ta lấy cái chết ra uy hiếp, nhi tử thà giả chết chứ nhất quyết không từ bỏ ý định cưới kỹ nữ về làm thê. Nửa đêm thanh vắng, hắn đốt lửa thiêu rụi Uy Viễn Hầu phủ, rồi ngang nhiên bỏ đi. Cả nhà đều chết thảm trong biển lửa, bao gồm cả đứa cháu đáng thương chỉ còn một tháng nữa là chào đời của ta. Mở mắt ra choàng tỉnh dậy, ta quay về đêm hôm đó, cái đêm trước khi hắn phóng hỏa. Ta nở nụ cười. Lần này, ta sẽ bảo vệ gia đình, mặc kệ hắn muốn giả chết để chạy trốn. Sau đó, hắn lại quỳ gối dưới chân ta, khóc lóc van xin: “Mẫu thân, con là thân nhi tử của người mà!”
Cha Đã Muộn Mất Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.
Tối hôm đó, tôi bị lên hot search với toàn những lời chửi rủa!Thật oan ức.Đó đều là những bức ảnh tôi tự ghép khi còn là fan cuồng nhiều năm trước…Chưa kịp giải thích, Weibo của Ảnh đế đã @ tôi: “Cô gái của tôi.”Tôi: ???
Chồng tôi đọc xong một bài viết ngắn trên WeChat rồi lao thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa mạnh đến nỗi nhà rung bần bật.Tôi lén áp tai vào cửa nghe ngóng.Một giáo sư đại học đàng hoàng, giờ lại khóc không thành tiếng.Cứu tôi với, sao anh ấy lại buồn đến mức này.Tay giơ lên định gõ cửa, mà không biết gõ hay không gõ.Bối rối quá, tôi lén lút mở một chủ đề mới trên weibo.#Chồng khóc vì thất tình, có nên an ủi không?#
Nỗi Oán Hận Của Mẹ Mẹ tôi nói tôi là một tai họa chết tiệt. Lúc tôi được sinh ra, bà đã muốn bóp chết tôi nhưng không thành. Về sau, như bà mong muốn, tôi chết trong tay của một kẻ biến thái. Thời điểm nhặt xác cho tôi, bà không hề mảy may thương xót. Mọi người xung quanh đều chỉ trích bà là người nhẫn tâm, không xứng làm mẹ. Nhưng sau đó, bà lại ở trước mặt tất cả mọi người, tra tấn kẻ đó đến chết. Bà nói: “Đó là con gái của tôi.” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã xuyên về năm mẹ tôi 16 tuổi.
Hầu Phủ Kiếp trước, ta phải gả vào Hầu phủ để xung hỷ, nhưng ngay lúc bái đường ta đã khắc chết phu quân. Bị ép buộc thủ tiết, ta lên núi làm ni cô, cuối cùng chết trong một trận hỏa hoạn. Tỷ tỷ của ta trở thành thê tử Trạng Nguyên, con đàn cháu đống, nhưng cuối cùng lại qua đời khi đang sinh. Mở mắt ra lần nữa, ta với trưởng tỷ xuất giá vào cùng một ngày. Ta dụ dỗ nàng: “Tỷ tỷ, tiểu hầu gia tuy quyền cao chức trọng nhưng bạc mệnh, sẽ chết sớm.” Nàng mê hoặc ta: “Muội muội, thư sinh tuy tuấn tú nhưng thân cường thể tráng, sức khỏe tốt.” Nàng đưa ngân phiếu cho bà mối, ta đưa châu báu cho người khiêng kiệu. Cả hai “vô tình” lên nhầm kiệu hoa.