Danh sách truyện mới cập nhật
Tôi đã để ý đến anh trai của chồng bạn thân tôi. Anh ấy hiện đang là giáo sư đại học, tên là Mạnh Quan Hạc.Đêm khuya tôi nhắn tin cho anh ấy: “Chồng ơi, anh đẹp trai thật đấy.”Anh ấy chỉ trả lời hai chữ: “Tự trọng.”Tôi theo đuổi hơn một tháng, nhưng “đóa hoa trên đỉnh núi” không hề lay động.Sang tháng thứ hai, bạn thân tôi khóc lóc bảo muốn ly hôn.Tôi vỗ ngực nói: “Tôi sẽ đi cùng cậu!”Sau đó, tôi nhắn tin cho Mạnh Quan Hạc: “Ông già, nhìn sơ qua là biết ông không được rồi!”“Tạm biệt, không bao giờ gặp lại!”Tối hôm đó, tôi bị Mạnh Quan Hạc nhốt trong phòng. Tôi hai mắt đẫm lệ xin lỗi: “Em sai rồi.”Anh ấy cười lạnh, giọng trầm thấp: “Muộn rồi.”
Từ Đứa Trẻ Ăn Mày Đến Ám Vệ Khi còn nhỏ, ta từng cứu một đứa trẻ ăn mày. Sau này, đứa trẻ ấy trở thành ám vệ trong phủ, phụ trách bảo vệ ta. Tuy nhiên, hắn luôn đặt A tỷ ta lên hàng đầu. Khi ta và A tỷ gặp phải giặc cướp, hắn cũng lựa chọn cứu A tỷ trước tiên. “A tỷ của người thể trạng yếu ớt, ta sẽ đưa nàng ấy đến nơi an toàn trước, rồi mới quay lại cứu người.” Ta chờ mãi, chờ mãi, nhưng không thấy hắn quay lại. Chỉ thấy bọn cướp thay nhau làm nhục, rồi treo thi thể ta lên đầu trại. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm phụ thân để ta chọn ám vệ, và ta chỉ vào thiếu niên bên cạnh hắn: “Ta chọn người này.”
Biên Giới Hòa Thân Ta là công chúa, quốc sư là thanh mai trúc mã của ta, còn hoàng đế là ca ca của ta. Thế nhưng, ta lại nghe thấy quốc sư đề xuất với hoàng đế, gửi ta đến biên giới để hòa thân, nhằm đổi lấy bạch nguyệt quang trong lòng cả hai. “Ngươi là công chúa của một quốc gia, theo lý nên có trách nhiệm giữ gìn hòa bình. Hứa Chiêu chỉ là một cô gái yếu đuối, nàng không thể đảm đương nổi.” Từ trên xuống dưới triều đình đều nói rằng do gia đình Hứa Chiêu làm việc thiếu cẩn trọng, dẫn đến sự thất bại của triều ta. Hứa Chiêu vì tùy tiện đi theo đến chiến trường nên đã bị người man tộc bắt giữ. Ta không muốn bị ép buộc đi hòa thân thay cho một người như vậy, nhưng họ chẳng hề quan tâm đến nguyện vọng của ta, cưỡng chế trói ta lại. Ta cảm thấy vô cùng thất vọng với họ, và cũng đổ hết sự oán giận lên Hứa Chiêu. Nhưng sau khi ta gặp Hứa Chiêu tại vùng man tộc, ta phát hiện nàng hoàn toàn không giống như những gì ta từng nghe. Nàng nói với ta: “Ngươi không phải là sợi tơ hồng trong cung cấm, mà là một cây cổ thụ, rồi sẽ có một ngày cành lá xum xuê.”
Tôi và vị hôn phu đi đăng ký kết hôn, khi vừa chuẩn bị ký tên thì trong đầu tôi vang lên một giọng nói:“Vị hôn phu của cô không chỉ có một người vợ ở quê, mà còn bí mật có con bên ngoài nữa.”“Đứa bé giờ đã hai tuổi rồi!”
Tôi có một tiệm bánh và đã tung ra một số hộp quà đặc biệt dành riêng cho dịp Ngày Nhà giáo sau khi trường học khai giảng. Mẹ của bạn học Châu Hạo đã nhìn thấy quảng cáo của tôi trên trang cá nhân và tìm đến tôi.“Mẹ của Kỳ Kỳ ơi, Ban phụ huynh đang thảo luận về quà tặng cho giáo viên nhân dịp Ngày Nhà giáo. Sao không chọn hộp quà của tiệm chị nhỉ?”Tôi đồng ý ngay: “Được thôi, chúng ta bày tỏ chút tấm lòng cũng là điều nên làm mà.”Thế nhưng, bà ấy liền quay sang thông báo trên nhóm phụ huynh rằng:“Ban phụ huynh đã tìm được nhà tài trợ tặng mỗi giáo viên trong trường một hộp quà handmade, nhiệm vụ năm nay coi như đã hoàn thành.”
Hẹn Hò Cùng Đối Thủ Bị bắt đi xem mắt. Để đối phương biết khó mà lui, tôi bịa ra: “Tôi không thể có con.” Chàng trai đẹp trai đối diện ngạc nhiên: “Ồ, thật trùng hợp, tôi cũng không thể có con.” Tôi quyết định cởi áo khoác ngoài, lộ chiếc áo bó sát bên trong. Anh ta nhướng mày, khoe đôi sục Chelsea bằng vàng. Tôi: “…” Mọe, gặp phải đối thủ rồi.
Mối Thù Trong Đêm Tuyết Người sắp trở thành tẩu tử của ta đã có người trong lòng, trước ngày đại hôn, nàng dùng tương lai của huynh trưởng để uy hiếp, yêu cầu ta giúp nàng trốn đi. Ta đồng ý, vì vậy huynh trưởng đã oán hận ta. Sau đó, người trong lòng huynh ấy không chịu nổi cuộc sống khó khăn, liền quay lại tìm huynh ấy, và đổ hết mọi tội lỗi về việc bỏ trốn năm đó lên đầu ta. Huynh trưởng, vì muốn giúp nàng trút giận, đã gả ta cho một gã thư sinh nghèo nghiện cờ bạc. Trong đêm tuyết rơi, ta bị gã thư sinh ấy đánh đập và hành hạ đến chết. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về vào ngày mà Ninh Thư Nghiên cầu xin ta giúp nàng bỏ trốn.
Em dâu tôi từ sau khi kết hôn vẫn luôn công khai lẫn ngấm ngầm muốn đuổi tôi ra khỏi nhà.“Chị à, em và anh ấy đã kết hôn rồi, chị ở nhà mãi thế này thật không tiện đâu.”Tôi không thèm đáp lại, nhưng cô ta lại dùng con cái để uy hiếp bố mẹ tôi.“Hôm nay chị ta không dọn đi thì con sẽ mang con của con về nhà ngoại!”Bố mẹ tôi nhìn nhau không nói gì, tôi lập tức lấy sổ đỏ ra và ném lên bàn: “Nhìn kỹ đi, đây là nhà của tôi. Muốn đi thì mau đi đi!”
“Chúng ta ly hôn đi.” Tôi ngước nhìn người đàn ông chỉ mới nổi tiếng gần đây.“Chỉ vì tôi không cho cậu mở thẻ thành viên để xem cơ bụng của tôi? Ở nhà có sẵn, sao phải tốn tiền xem làm gì?”Tôi bị câu nói đó doạ cho sợ hãi, nên tôi nhanh chóng quay đầu chạy ra ngoài, nhưng tiếc thay vẫn không tránh khỏi thực tại này.
Chúng tôi đối diện nhau trong căng thẳng, thì bỗng nhiên một giọng nam từ ngoài cửa vang lên: “Tôi muốn về nhà, về… nhà, tại sao không cho tôi về nhà. Cô là người xấu, tôi không chơi với cô nữa.”Tiếng nói đứt quãng của một đứa trẻ tầm bảy, tám tuổi vang lên.Tôi không thể ngồi yên, liền đứng dậy và nhìn ra, thấy một cậu bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang giằng co với một phụ nữ mang thai, nhất quyết muốn đi về phía chúng tôi.Khi tôi thấy món đồ chơi trên tay cậu bé, tôi lập tức lao lên.Con gấu bông đó là tôi mua cho Nhuyễn Nhuyễn, con bé luôn mang theo bên mình.Tôi định giật lại, nhưng cậu bé cũng không màng đến người phụ nữ mang thai kia, mà dùng cả hai tay để giằng co với tôi.Không giành lại được, cậu bé hét lớn về phía người đàn ông râu ria: “Bố, bố, cô ấy xấu, đây là của con.”Tôi mạnh tay giật lại con gấu bông, cậu bé mất thăng bằng ngã xuống đất.Người đàn ông râu ria không giả vờ nữa, vội vàng lao lên ôm lấy con trai mình.Tôi phủi bụi trên con gấu bông, còn người phụ nữ mang thai thì định rời đi, nhưng Tăng Huệ đã nhanh chóng giữ cô ta lại.Cậu bé nằm trên đất không ngừng chỉ vào con gấu bông trong tay tôi: “Đó là của tôi, của vợ tôi.”Tôi hơi bất ngờ, còn người đàn ông râu ria thì vội bịt miệng cậu bé lại.Nhìn người phụ nữ mang thai đang cố thoát khỏi Tăng Huệ, tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, liền tiến tới hỏi cô ta: “Nhuyễn Nhuyễn đâu? Nói mau!”
Khi còn nhỏ tôi thường nghĩ, giá như có hai anh chàng đẹp trai bên cạnh để ôm cả hai bên thì thật là tuyệt.Đến khi học trung học, tôi đã thực hiện được một nửa giấc mơ ấy, thật sự đã có hai anh chàng đẹp trai luôn kề sát tôi từ hai bên.