Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Thiên Hạ Của Thục Nữ

Thiên Hạ Của Thục Nữ Thành hôn 4 năm, Quý Tu lại nuôi một ngoại thất ở trang tử. Ta bình tĩnh đề xuất hòa ly. Hắn kinh ngạc, tức thì nổi giận. “Ta vẫn nể tình nghĩa phu thê, chưa từng đưa nàng ấy vào phủ, đều là nữ nhân, sao ngươi lại không dung người như thế! Ôn gia sớm đã suy bại, người nên tự biết thân biết phận, ngươi tưởng ngươi còn là thiên kim cao môn khiến người người ngưỡng mộ năm nào sao?” Hắn cười lạnh bỏ đi. Từ đó dọn ra trang ngoài, công khai ra vào với tiểu thiếp kia, còn rầm rộ chuẩn bị nghi lễ bình thê, lại buông lời cuồng vọng giữa bữa tiệc cười đùa: “Đến lúc đó chén trà bình thê ấy, nàng uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống.” Mọi người đều nhìn ta cười nhạo. Ta hoàn toàn chẳng bận tâm, bận rộn thu xếp mọi việc còn dang dở. Chỉ vì mới không lâu trước, có thư từ Kiềm Châu đưa đến. Phụ thân cùng huynh trưởng được minh oan, chẳng bao lâu nữa sẽ vào kinh, được Hoàng đế ban thưởng.

Trở Về Năm 1999: Làm Học Bá Vì Con Gái

Trở Về Năm 1999: Làm Học Bá Vì Con Gái Tôi nghỉ việc hơn 2 năm để kèm con học, vậy mà con gái tôi thi đại học chỉ được 200 điểm. Tôi sốc đến mức nghẹn thở, ngất xỉu luôn tại chỗ. Lúc mở mắt ra, mẹ tôi đang dùng ngón tay chọc vào trán tôi: “200 điểm? Mễ Tiểu Lộ, con là heo à? Heo học ba năm chắc cũng không thấp đến thế đâu!” Khoan đã, câu này… sao nghe quen thế? Chẳng phải tôi vừa mắng y chang thế với con gái mình sao?!

CHUYỆN TÌNH CÂY LỰU VÀ CÔ NHÂN VIÊN THAM ĂN

Vì tham ăn, tôi lỡ ăn mất quả lựu mà sếp đã chăm bẵm mấy năm mới kết quả.Sợ bị anh ấy mắng, tôi lập tức gọi cho cô bạn thân nhờ mua giùm một quả lựu khác.Ai ngờ khi hàng được giao đến, tôi lại thấy một chàng trai đẹp trai xuất hiện.“Quả lựu của tôi đâu?”“Chị tôi nói cô tìm tôi, có chuyện gì sao?”Chúng tôi cùng lúc cất lời, rồi nhìn nhau trân trối trong im lặng.Đáng chết thật, Linh Ngọc! Cô ấy không nói với tôi rằng “lựu” này không phải “lựu” kia…

Cưới Ai?

Cưới Ai? Và sau bảy năm yêu đương dài lâu với Bùi Vân Châu, cuối cùng chúng tôi cũng đã định ngày kết hôn. Thế nhưng, ngay đêm trước ngày cưới, người con gái trong lòng Bùi Vân Châu – Diệp Thính Tuyết bị bắt gặp say xỉn ngoài phố, bị người ăn xin kéo vào trong ngõ, và cảnh đó bị quay video đăng lên mạng. Bùi Vân Châu lại dùng khả năng của mình, nhanh chóng thay mặt Diệp Thính Tuyết trong video bằng khuôn mặt của tôi, rồi cho đội quân mạng nói rằng tôi trước ngày cưới thì ăn chơi trác táng, đó là quả báo. Anh ta nói với tôi: “Không thể phá hoại hình ảnh trong sáng thuần khiết của Diệp Thính Tuyết được. Dù sao thì em cũng sẽ cưới anh rồi, hình tượng gì không quan trọng, anh không chê, sẽ cưới em như thường.” Tôi cười tức giận, xé rách bộ váy cưới, “Tôi không cưới anh nữa.” Anh ta khinh bỉ nói: “Không cưới anh thì cưới ai? Ngoài anh ra ai thèm lấy em?” Tất nhiên là có người muốn. Chính là kình địch của anh ta, Tổng Giám đốc Cố. Người bạn học tiểu học từng nói dù lúc nào cũng có thể cưới tôi.

Cưới Ai?

Chương 5
Hiện đại
Ly Hôn Xong, Các Con Chỉ Tin Mình Tôi

Ly Hôn Xong, Các Con Chỉ Tin Mình Tôi Tối hôm kết thúc kỳ thi vào cấp ba, tôi đang cùng chồng bàn xem sẽ đưa 2 đứa sinh đôi, một trai một gái đi đâu nghỉ ngơi, thư giãn. Bỗng anh ta nhìn tôi, giọng nghiêm túc: “Chúng ta ly hôn đi. Hai đứa con theo anh, tài sản chia đôi.” Tôi như bị sét đánh, miệng há ra mấy lần mà không thốt nổi một lời. Cảm giác chua xót nơi lồng ngực lập tức dâng lên đến mắt. Lúc nước mắt sắp trào ra, hai đứa trẻ vừa về tới nhà. Chúng rất bình tĩnh, hành động cũng thản nhiên như thể đã sớm biết chuyện gì sẽ xảy ra. Con gái ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ nắm lấy tay tôi. Con trai đứng chắn trước mặt tôi và em gái, lạnh lùng nói với chồng tôi: “Chúng con đồng ý ly hôn. Con và em gái sẽ theo mẹ. Tiền chu cấp nuôi dưỡng tính hai phần. Tài sản trong hôn nhân, mẹ con muốn ba phần tư.”

TÌNH CẢM THEO GIÓ CUỐN BAY

Tôi và Thái tử gia nhà họ Tạ từng có một mối tình học đường.Anh ta kiêu ngạo, khó thuần phục, tính tình lại tệ.Nhưng chỉ đối với tôi là ngoan ngoãn, nghe lời.Cho đến khi tôi đá anh ta, ôm tiền biến mất, anh ta hận tôi thấu xương, gần như sụp đổ đến mức mất nửa mạng.Sáu năm sau gặp lại, anh ta đã trở thành tay đua nổi tiếng.Tôi bị kéo đến phỏng vấn anh ta một cách gượng gạo.Tôi lúng túng đọc kịch bản: “Lý do anh và mối tình đầu chia tay là gì?”Mắt anh đỏ hoe, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm:“Không biết.”“Chính tôi cũng muốn hỏi, sao cô ấy lại không cần tôi nữa.”

BẢY NĂM YÊU THẦM, MỘT GIÂY BUÔNG BỎ

Tôi và Lục Dĩ Bạch kết hôn vì gia đình sắp đặt.Đêm hôm đó, sau khi làm thủ tục đăng ký kết hôn, anh đứng trước cửa sổ sát đất, hút thuốc suốt cả đêm. Rồi anh nói với tôi rằng, anh có một cô gái mà anh thích.Cô ấy nghèo, kiên cường, sống trong bùn nhơ mà chẳng vấy bẩn.Tôi im lặng một lúc. Tôi không nói với anh rằng, thật ra tôi cũng đã thầm thích anh nhiều năm. Tôi chỉ hỏi: “Vậy… phải làm sao bây giờ?”Anh khẽ cười, nụ cười có chút lạnh lùng: “Hai năm, coi như một kỳ hạn. Anh sẽ không để mình mãi bị người ta sắp đặt như hôm nay nữa.”“Đến lúc đó, chúng ta ly hôn. Nhưng em yên tâm, anh sẽ bù đắp cho em và nhà họ Tô.”Tôi đồng ý.Nhưng đến đúng ngày đó, anh lại không muốn ly hôn nữa.

Hết Mình Cũng Chỉ Vì Em

Hết Mình Cũng Chỉ Vì Em Trong giờ học, tôi cố tình nhắn tin cho vị giáo sư dạy thay: “Chồng à, tối nay có thể ‘bịch bịch bịch’, nhưng mà chỉ cần anh cười thôi là coi như vô hiệu.” Khóe môi người đang đứng trên bục giảng khẽ cong lên. … Tối đó, tôi tức giận mắng anh không tuân theo luật chơi. Giáo sư thì chậm rãi mở một hộp bcs siêu mỏng 0.01 mới toanh. “Anh cười rồi thì đúng là vô hiệu thật mà.” Tôi: “??”

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa Tôi nấu cơm miễn phí cho các cụ già trong làng đã ba năm nay. Mỗi ngày một bữa tối, có thịt có rau, nhà nào có trẻ nhỏ bị bỏ lại thì tôi sẽ phần thêm một suất. Ba năm qua, chưa từng lấy của họ một xu. Chi phí nấu nướng đều do tôi quay video ngắn, livestream kiếm tiền để trang trải. Hôm đó, như thường lệ, tôi nấu xong nồi giò heo lớn, đợi các cụ đến nhận cơm. Không ngờ lại đợi được ông trưởng thôn mới nhậm chức, dẫn theo một đám người khí thế hừng hực đến trước mặt tôi. “Cô đã quay video người già trong làng suốt ba năm nay để kiếm tiền, vậy số tiền đó lẽ ra phải chia cho cả làng chúng tôi!” Tôi giải thích: “Tôi đâu có không bỏ công sức đâu, ngày nào tôi cũng tự tay nấu cơm, làm đồ ăn ngon cho các cụ mà.” Bọn họ nổi giận: “Trưởng thôn đã nói rồi! Cái kiểu nấu cơm này của cô chỉ là làm bộ tốt bụng, thực chất là để câu view! Tiền cô bỏ túi hết, còn người già trong làng bị quay lên thì không được một đồng nào!” Ngay sau đó, họ đập luôn bộ đồ nấu của tôi, còn vứt nồi giò heo tôi mất ba tiếng để nấu đi. Họ còn tuyên bố: nếu tôi không chia tiền cho dân làng thì không được phép tiếp tục nấu cơm kiếm tiền nữa. Mà cũng tốt thôi, làm ba năm rồi, tôi cũng mệt rồi. Tôi cũng muốn xem vị trưởng thôn mới này sẽ làm cách gì để lo cho các cụ già neo đơn trong làng.

TÌNH YÊU BẮT ĐẦU TỪ CÂU NÓI ĐÙA

Khi hoa khôi tỏ tình với nam thần học đường, tôi lại vừa vặn đi ngang qua, tay còn đang cầm cây kem.“Xin lỗi, nhưng tôi không thích cậu.”Lục Tinh Trạch vẻ mặt ngớ ngẩn, nhưng lại đẹp trai đến mức khiến người ta muốn tha thứ.Tôi giữ thái độ “không liên quan đến mình” và vội vã bước nhanh rời khỏi hiện trường.“Anh thích Đường Tinh Nhiên đúng không?”Hoa khôi bất ngờ chỉ đích danh tôi, khiến tôi không chỉ thấy oan uổng mà còn như bị sét đánh ngang tai.Liên quan quái gì tới tôi?“Ờ… chắc là…” – Giọng Lục Tinh Trạch lắp bắp vọng lại.Anh ta đang do dự cái gì chứ?“Đúng vậy, tôi rất thích Đường Tinh Nhiên.”Tôi đứng hình tại chỗ.Lục Tinh Trạch, anh đùa tôi đấy à?

Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy?

Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy? Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén leo lên giường hắn. Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người bệnh hoạn kiểm soát cực mạnh, dù ngủ rồi cũng phân biệt được có phải tôi hay không. Hắn mở mắt ra, một cú đá đạp mẹ kế lăn xuống đất: “Cút, bà mà cũng xứng dùng đồ của cô ấy à?” Mẹ kế sững sờ. Chồng tôi quay đầu nhìn tôi, vẻ tội nghiệp: “Vợ ơi, anh thấy bẩn quá, cần được khử trùng.”

Tặng Cả Chồng Lẫn Bệnh Tật Cho Tiểu Tam

Tặng Cả Chồng Lẫn Bệnh Tật Cho Tiểu Tam Đi công tác về nhà, tôi phát hiện ra… bệnh nhân của mình lại đang lăn lộn trên giường với chồng tôi. Cô ta trưng ra vẻ đáng thương. “Bác sĩ Mạnh, từ khi ở bên Minh Thành, tôi cảm thấy bệnh của tôi tiến triển tốt hẳn.” “Chị tốt bụng chút đi, nhường anh ấy cho tôi được không?” Tôi vừa tát vừa lao đi làm thủ tục ly hôn, chia tài sản trong chớp mắt. Chúc hai người họ trăm năm hạnh phúc. Hay lắm, một người vừa được chẩn đoán ut, một người thì đang giấu chuyện nhiễm H I V. Tôi chỉ muốn xem, cuối cùng ai là người hại ch.t ai.