Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

BẠN GÁI CŨ GIÁ MƯỜI TỶ

Thái tử gia đình Kinh thành, Giang Trinh, vì bạch nguyệt quang mà chia tay với tôi, còn cho tôi mười tỷ.Tôi giả vờ không nỡ, khóc lóc nức nở.Tôi cầm tiền, lăn tròn mà rời đi, cười đến không nhịn được.Một ngày nọ, kẻ thù của bạn trai cũ lại muốn yêu đương với tôi.Không ngờ bá đạo thái tử gia lại cưỡng hôn tôi.Sau đó, anh ta nói: “Quay lại với tôi, tôi sẽ cho em mười tỷ mỗi tháng.”“Được thôi, thần tài.”

Nam Ngữ

Nam Ngữ Cặp song sinh hot boy trong trường bày trò trêu chọc tôi, giả vờ là một người rồi thay nhau yêu đương với tôi. Ban ngày là anh trai lạnh lùng, ban đêm là em trai cuồng nhiệt. Tôi thấy có bình luận nói: 【Vì hạnh phúc của anh trai và nữ chính, cậu em đúng là liều mạng.】 【Để tránh nữ phụ phát hiện anh đang hẹn hò với nữ chính, cậu em đành cắn răng dây dưa với nữ phụ vào buổi tối, tội ghê.】 Tôi không khóc cũng chẳng tức. Thanh niên trẻ trung lại có gương mặt xinh đẹp, tôi không kén chọn. Buổi tối, tôi tùy tiện nói với người em: “Yêu nhau ba tháng rồi, chắc cũng nên tiến thêm bước nữa chứ?” Cậu ta sững người. Tôi giả ngốc nghiêng đầu: “Ban ngày anh không phải đã đồng ý rồi sao?” Ban ngày tôi nói với người anh lạnh lùng: “Ban đêm anh ngoan ghê, em thích phiên bản đó hơn.” Anh trai tức điên.

Bí Mật Không Thể Tiết Lộ Của Mẹ Chồng

Bí Mật Không Thể Tiết Lộ Của Mẹ Chồng Kiếp trước, tôi phát hiện mẹ chồng cùng một người đàn ông bước vào nhà tắm công cộng. Hai người còn thuê phòng riêng để tắm cùng nhau. Tôi lén lút quay về kể chuyện này với chồng. Không ngờ, anh ta không tin lời tôi, còn bảo tôi bịa đặt. Sau đó, anh cùng bố chồng lao vào đ/á.n/h tôi một trận thừa sống thiếu ch .t, đ/á.n/h đến mức phải đeo túi phân, người lở loét khắp nơi. Cuối cùng, vì tiếc tiền chữa bệnh cho tôi, chồng còn n h/ấ.n đầu tôi vào nồi nước s.ô/i. Lúc tôi mở mắt ra, thì đã quay lại đúng ngày hôm đó, cái ngày tôi thấy mẹ chồng dắt trai đi tắm. Lần này tôi không nói nhiều, lập tức gọi thẳng 110. “Alo, cảnh sát phải không ạ? Tôi tố cáo nhà tắm công cộng có bà già cung cấp dịch vụ đen…”

Tặng Vàng Giả Làm Của Hồi Môn? Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Không Gả Nữa

Tặng Vàng Giả Làm Của Hồi Môn? Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Không Gả Nữa Khi bàn chuyện cưới xin, mẹ chồng lấy ra 2000 gram vàng làm sính lễ, khiến hàng xóm láng giềng ai nấy đều kinh ngạc. Tôi cảm động vô cùng, sau khi kết hôn thì dốc lòng dốc sức phụ giúp nhà chồng, lo cho chị dâu và cháu của chồng, thậm chí đến cả tiền bồi thường vụ tai nạn của cha cũng mang ra đầu tư vào việc làm ăn của chồng. Đến khi mẹ tôi lâm bệnh nặng, tôi tìm chồng xin tiền chữa trị. Anh ta lại nói: “Cô chẳng phải còn sính lễ đó sao?” Tôi mang số vàng ấy đi bán thì mới phát hiện tất cả đều là vàng bọc đồng, chỉ mạ một lớp mỏng bên ngoài, hoàn toàn không đổi được bao nhiêu tiền. Tôi tìm mẹ chồng và chồng lý lẽ, kết quả bị hai người họ liên thủ đẩy ngã xuống cầu thang. Tôi chết rồi, mẹ tôi cũng qua đời trong bệnh viện vì không có tiền chữa bệnh. Trọng sinh trở lại ngày đi đăng ký kết hôn, tôi ném trả “vàng sính lễ”, dứt khoát nói: “Cuộc hôn nhân này, tôi không lấy nữa!”

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn Trong lễ đính hôn của chị gái tôi, em trai của chú rể mở miệng nói bậy ngay trước mặt mọi người. “Em vợ còn đẹp hơn cả chị dâu, anh, lần này anh lời to rồi nha!” Tôi lập tức ném đũa, thẳng tay tạt lên mặt hắn ta: “Cái lưỡi và cái bên dưới của anh mọc ngược hả? Há miệng ra toàn là phân!”

Em Không Phải Là Người Thứ Tha

Em Không Phải Là Người Thứ Tha Khi đi bệnh viện khám thai, tôi lại bị sắp xếp bí mật để phá thai. Giữa cơn mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh. “Chủ tịch Chung, là bé gái, hơn nữa rất khỏe mạnh.” Tâm tôi hơi ổn định lại. Nhưng ngay sau đó, một câu của Chung Tự Châu khiến tôi hoàn toàn sụp đổ. “Cho nó an lạc đi, tôi không cần đứa trẻ này.” Giọng bác sĩ mang chút bất đắc dĩ: “Cô Giang mới là vợ chính thức của ngài, còn cô Lâm đang nổi tiếng, cô ấy sẽ không vì ngài mà rút khỏi giới giải trí. Ngài không thể tự tay kết thúc sinh mạng cốt nhục ruột thịt chỉ vì một tia hy vọng mong manh.” “Anh biết gì chứ? Chi Noãn kiêu ngạo như vậy, tuyệt đối sẽ không chấp nhận làm mẹ kế. Đứa trẻ còn sống, tôi sẽ không còn cơ hội.” “Vậy ngài định ly hôn sao?” “Đừng hỏi nữa, mau an lạc đi.” Tôi giãy giụa tuyệt vọng, nhưng không sao mở mắt ra được. Chốc lát sau, tiếng khóc của em bé đột ngột ngưng lại. Trong bóng tối, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Lần này, tôi không còn lý do gì để tha thứ cho anh ta nữa.

Một Ngàn Lẻ Ba Đêm

Một Ngàn Lẻ Ba Đêm Lần đầu tiên của tôi, bị người nhà  b á n  cho một lão già 70 tuổi với giá một triệu tệ. Giá cả hợp tình hợp lý, dù sao thứ tôi bán không chỉ là t ri n h tiết, mà còn là cả mạng sống này. Đêm viên phòng, ông ta  b op cổ tôi hỏi: “Cô còn tâm nguyện gì chưa thực hiện?” Vì muốn sống, tôi kể cho ông ta ba câu chuyện. Và tiên đoán: “Ông sẽ ch.t trong câu chuyện thứ ba của tôi.”

Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau

Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau Nửa đêm đang trực ca, có một cô gái trẻ bị mang thai ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Tôi bình tĩnh hỏi: “Phải phẫu thuật ngay, người nhà đâu?” Cô gái đau đến mức không thể nói thành lời, cố gắng gọi một cuộc điện thoại rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên giọng nói của chồng tôi. “Bảo bối, có chuyện gì vậy?”

HỌC BÁ LẠNH LÙNG KHÓ THEO ĐUỔI

Tôi đã tán tỉnh học bá lạnh lùng nam thần suốt hai năm, cũng bị bố tôi ghét bỏ suốt hai năm.Bố tôi nói: “Một cây cải trắng tốt lành thế này, sao lại để heo nó vầy cho được.”Cải trắng ấy chính là học sinh giỏi nhất mà ông – giáo sư của trường trọng điểm – từng dạy dỗ, còn con heo… chính là tôi, con gái ruột học dốt của ông.Bố tôi còn nói: “Rùa thì phải đi với đậu xanh”, rồi ép tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã, cũng con nhà học bá nhưng thân phận là học dốt y như tôi, đi xem mắt. Để hai đứa “tai hoạ” này tự dằn vặt nhau, ông mới yên tâm.Nhưng học bá lạnh lùng bị tôi tán tỉnh hai năm chẳng chút động lòng ấy, bỗng nhiên không chịu nữa.Anh ấy nắm lấy tay tôi, ấn vào cơ bụng rắn chắc của mình.“Em không phải vẫn luôn muốn sờ sao?”Tôi: …

Phiên Toà Tội Ác

Phiên Toà Tội Ác Người cha dượng nuôi tôi suốt mười tám năm đang mắc bạo bệnh, chờ tôi đưa tiền cứu mạng. Vậy mà tôi lại thờ ơ quay đi, đem toàn bộ số tiền đưa cho người cha ruột chưa từng đoái hoài tới tôi, để ông ta trả nợ cờ bạc. Mẹ ruột tôi lập tức mở livestream xét xử công khai, nếu tôi bị định tội, không chỉ mất hết tài sản, mà cả mạng sống cũng nằm trong tay bà ấy. Mẹ tôi nói: “Chỉ cần con bỏ tiền chữa bệnh cho cha con, mẹ sẽ rút đơn kiện, còn nếu không thì…” Bà chưa nói hết câu, tôi đã ký tên lên giấy đồng ý khởi tố. “Mẹ à, giờ thì cho dù mẹ muốn rút đơn, cũng không kịp nữa rồi.”

Bán Chồng Cho Tiểu Tam

Bán Chồng Cho Tiểu Tam Tôi bán chồng được 5 triệu tệ. Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi. Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt. Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước. “Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.” “Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.” “Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.” “Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.” …Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”

Nghiệp Duyên

Nghiệp Duyên Yêu đơn phương Lâm Dịch tám năm, cuối cùng hắn cũng rung động vì tôi. Đêm trước ngày đính hôn, cô bạn thanh mai của hắn sống lại. Đêm mưa to, người cô ta ướt sũng, gõ cửa phòng rồi lao vào lòng hắn: “Kiếp trước tôi nhìn lầm người.” “Chết rồi mới biết, anh đã yêu tôi nhiều năm như vậy.” “… Anh còn muốn tôi nữa không?” Tôi nhìn cảnh tượng cảm động trước mặt. Quay đầu gọi điện cho anh hắn: “Người đính hôn ngày mai, đổi người đi.” Giọng Lâm Chiếu trầm thấp: “Em định đổi ai?” “Anh à, cho anh thành chính thức, được không?”