Danh sách truyện mới cập nhật
Đòi Tiền Nuôi Con Từ Bạn Trai Cũ Là Luật Sư Que thử thai hiện hai vạch, tôi gọi cho người yêu cũ là một luật sư. “Phí khám thai, tiền bồi bổ thai kỳ, làm phiền anh chi trả giúp nhé.” Đầu dây bên kia bật cười vì tức. “Trần Hạ, tôi có cần nhắc cho cô nhớ là chúng ta đã chia tay 3 năm rồi không?” Tôi thở phào: “Vậy tốt quá, anh không bỏ tiền thì cũng chẳng có lý do gì để tranh quyền nuôi con cả.” Không còn cách nào khác, yêu một luật sư thì bản thân cũng phải có chút mưu mẹo.
Tôi đòi ly hôn, anh chồng bình thường lạnh lùng giờ lại cuống lên.Tôi và Phó Cảnh Thâm kết hôn được một năm thì tôi đòi ly hôn.“Lý do ly hôn?”“Tự mình làm mệt quá!”Ông chồng bình thường ít nói, đột nhiên bế thốc tôi lên rồi đi thẳng về phòng ngủ.“Vợ ơi, sau này sẽ không để em phải mệt nữa.”
Thua trò chơi “đại mạo hiểm”, tôi phải nhắn một tin cho một người khác giới:“Tôi mang thai con anh rồi, chính là đêm hôm đó. Không tin thì chuyển khoản cho tôi 100 tệ, tôi đi kiểm tra cho anh xem.”Tôi không do dự mà gửi thẳng tin nhắn đó cho thanh mai trúc mã.Bên kia lập tức trả lời:“Hôn một cái mà cũng mang thai? Đợi đó, ông đây tự mình đưa cô đi khám!”
Trong buổi học online, bạn trai quên tắt micro. Hơn hai trăm người đã nghe trọn cuộc hẹn hò của hắn với nhỏ đàn em. Hôm sau, hắn bàn với tôi chuyện cưới xin, còn nhỏ đó thì ngọt ngào đòi tôi tặng quà sinh nhật. Cả khối lặng lẽ theo dõi màn diễn của hai người, không ai mở miệng nhắc là hôm qua micro chưa tắt. Tất cả bọn họ đều là đồng minh báo thù của tôi.
Thử Thách Bạn trai tôi thua trò chơi “thử thách lớn”, phải hôn một người khác giới. Tôi còn chưa kịp hôn hắn thì Lâm San San đã đẩy tôi ra rồi hôn lên môi hắn. “Đừng nghịch nữa, hôm nay là sinh nhật của chị dâu em đấy.” Tần Tụng vừa nói vừa cưng chiều nhéo má cô ta. Mọi người nhìn tôi bị đẩy ngã trên ghế sofa, không ai dám thở mạnh. Lâm San San cười khúc khích: “Chị đừng giận, anh ấy có bao giờ coi em là con gái đâu mà.” Tần Tụng cũng khuyên tôi: “Chỉ là trò chơi thôi, đừng nghiêm trọng quá.” Tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tháo nhẫn đính hôn xuống, đeo vào tay cô bạn thanh mai của hắn: “Khi nào mời cưới thì nhớ báo tôi.”
Khi Nhà Không Còn Là Nơi Để Về Mẹ tôi nhặt được hai chiếc vali to đùng, bên trong nhét đầy năm trăm vạn tiền mặt. Sợ số tiền này là bất hợp pháp, tôi gọi điện báo cảnh sát từ bốt điện thoại đầu làng. Tiền bẩn bị thu giữ, chúng tôi được thưởng năm vạn. Còn chưa kịp kể công, tôi đã bị cả nhà treo lên đánh cho một trận. “Biến năm trăm vạn thành năm vạn, đồ sao chổi!” Bố bắt tôi đền nhà mới, xe mới. Anh thì bắt tôi đền tiền cưới vợ. Càng mắng càng hăng, cuối cùng bọn họ lỡ tay đ*nh tôi ch.t tươi. Đến lúc ch.t, tôi vẫn không hiểu—rõ ràng là tôi giúp cả nhà tránh bị truy s á t bởi tội phạm, sao lại đáng bị đánh ch.t chứ? Lúc mở mắt ra, trước mặt là một đám đàn ông mặt mày dữ tợn, đầy sẹo. Tôi chủ động bước tới, dẫn đường: “Các chú đang tìm hai cái vali to phải không?”
Ván Cờ Hôn Nhân Khi con vừa tròn 1 tuổi, tôi đề nghị ly hôn. Tôi chán ghét vợ mình đầu tóc rối bù, người lúc nào cũng nhếch nhác, vóc dáng thì xuống cấp nghiêm trọng. Vậy mà cô ấy lại lập tức đồng ý. “Có thể ra đi tay trắng, nhưng điều kiện là anh phải tự mình chăm sóc bé Sóc trong nửa năm. Anh thấy sao?” Buồn cười thật, yêu cầu đó thì có gì khó? Tôi không nhịn được mà chế giễu cô ấy: “Chỉ là trông con thôi mà. Ai mà chịu nổi cái bộ dạng hiện tại của cô chứ?”
Chán Rồi, Bị Chồng Bệnh Kiều Ép Buộc Yêu Năm tôi si tình mù quáng nhất. Học bá lạnh lùng bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Giang Lê, bộ dạng vẫy đuôi cầu xin này của em thật rẻ mạt.” Tôi dè dặt hôn lên môi anh. “Cầu xin anh, tôi thật sự thích anh mà…” Bị anh đè trong phòng thiết bị, hôn đến mức rơi lệ. Sau khi kết hôn, ai cũng nói tôi có phúc, cưới được Thái tử gia của Giang Thành. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi. Lâng lâng trong men say, tôi ôm lấy chàng trai nhỏ, nói: “Người đàn ông già cỗi đó, vừa rẻ tiền vừa gây buồn nôn, sao so được với trai trẻ được chứ?” Anh ta đỏ hoe mắt. Vừa run rẩy cởi từng món đồ, vừa tuyệt vọng nhìn tôi. “Tôi đã dưỡng da, còn đeo dây lưng và chuông nhỏ mà em thích… nhìn tôi đi, có thể nhìn tôi một cái được không?”
Chồng Tôi Lấy Tiền Của Tiểu Tam Để Nuôi Tôi Chồng tôi dạo này thất nghiệp, nhưng vận may lại cực kỳ tốt. Trúng xổ số được tám vạn tám, đi siêu thị bốc thăm cũng trúng ngay máy làm đẹp đắt tiền. Xuống lầu đổ rác còn nhặt được về cho tôi một hộp đầy trang sức vàng. Nhưng tôi càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn. Tôi lên mạng đăng bài cầu cứu, cư dân mạng đồng loạt khuyên tôi: của bất chính, tốt nhất nên tìm người điều tra thử hắn. Cho đến khi tôi lướt thấy một bình luận được nhiều lượt thích:【Biết đâu hắn có người bên ngoài rồi, mấy hôm trước chẳng có một chị ba đăng bài nghi ngờ tình nhân ăn trộm sao?】 Tôi giật bắn người, lập tức lần theo chỉ dẫn đi xem bài viết. Kết quả, mỗi món đồ mà chị ba kia báo mất đều khớp hoàn hảo với những thứ chồng tôi đem về. Đang cân nhắc có nên báo cảnh sát không thì hắn chuyển khoản cho tôi hai trăm ngàn tệ. Má nó, còn cân nhắc cái gì nữa! Hắn đã trộm của chị ba để nuôi tôi rồi, chẳng phải tôi nên mắt nhắm mắt mở hay sao?
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối Bị vu oan là tiểu tam mang theo con riêng trèo cao đổi đời. Còn cô ta lại là thiên kim tiểu thư bị đuổi khỏi nhà, sống uất ức đáng thương. Kiếp trước, tôi bị những lời đồn bịa đặt của cô ta khiến bạn học xa lánh, bắt nạt. Cuối cùng bị fan của cô ta t//ạt axit vào mặt rồi ép uống hóa chất đến chết. Còn cô ta lại giả vờ quỳ trước mặt cha mẹ tôi, nói muốn thay tôi báo hiếu. Rồi hiên ngang dọn vào căn nhà của tôi, tiêu xài tiền của tôi, mặc quần áo của tôi đi khoe khoang khắp nơi. Cuối cùng còn nhận danh hiệu “hoa khôi dịu dàng nhân hậu” của trường. Lúc mở mắt ra, tôi thấy cô ta đang quẹt thẻ của tôi, mặc lễ phục của tôi đi chiêu đãi tặng quà. Tôi lập tức gọi báo cảnh sát, tố cáo cô ta trộm tài sản.