Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Âm Mưu Con Dấu Giả Của Cha Mẹ

Âm Mưu Con Dấu Giả Của Cha Mẹ Mẹ tôi gửi một tấm hình biên bản báo án vào nhóm gia đình.Bà viết: “Mẹ bị lừa qua điện thoại mất bốn mươi vạn (~1 tỷ 400tr), tiền tiết kiệm không còn đồng nào, cả tiền sính lễ của Nhị Nha cũng không còn. Tháng này chắc phải nhịn đói rồi.”Chị cả xót quá, định chuyển tiền về ngay.Tôi vội ngăn lại:“Dấu mộc trên biên bản báo án là giả.”

Tuyết Rơi Trắng Trời

Tuyết Rơi Trắng Trời Trong lễ cưới, Đoạn Tri Hứa ném bó hoa cưới trong tay xuống, ngay trước mặt tất cả mọi người dắt theo cô thanh mai trúc mã rời khỏi hiện trường. Chỉ còn lại tôi – cô dâu hữu danh vô thực – bị khách mời đến dự lễ cưới nhìn như xem trò khỉ, chỉ trỏ bàn tán. Người anh em thân thiết của anh ta, Lục Dữ An, bất ngờ nhảy lên sân khấu, mặc kệ ánh mắt xôn xao của đám đông, nhìn tôi đầy sâu sắc: “Mạn Mạn, em cũng nhìn anh một lần đi được không? Anh có điểm nào thua kém Đoạn Tri Hứa chứ?” “Cho anh một cơ hội, để quãng đời còn lại anh được chăm sóc em, được không?” Tôi không do dự chút nào, khoác tay anh ta, quyết tâm hoàn thành buổi lễ đến cùng. Năm đó, dưới sự dịu dàng tấn công không ngừng của anh ta, tôi yêu anh ta một cách toàn tâm toàn ý. Lễ Tình Nhân đầu tiên sau khi kết hôn. Lục Dữ An đưa tôi đến núi Phúc Sơn trượt tuyết, nhưng lại vô tình gặp Giang Lạc Nhan – người xuất hiện một mình. Khi tôi quay người rời đi thì bị cô ta va vào. Lúc xe cứu thương đến, Lục Dữ An không nghĩ ngợi gì mà bế Giang Lạc Nhan lên xe: “Mạn Mạn, em đợi ở đây nhé, anh đưa Lạc Nhan đến bệnh viện kiểm tra trước đã!” Tôi sững sờ nhìn người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi, lại có thể không chút do dự đẩy tôi ra ngoài thế giới của anh ta…

Dưỡng Phản Vi Chính

Dưỡng Phản Vi Chính Năm bận rộn nhất của hệ thống công lược, tôi đồng thời phải công lược cả phản diện bệnh kiều và nữ phụ độc ác. Nhưng lúc tôi đã học thuộc mọi kỹ thuật tán trai, nắm chắc toàn bộ bí kíp công tâm, chuẩn bị bung lụa thì… Lại phát hiện thứ chờ đón tôi không phải là các nam chính cool ngầu hay nữ phụ chua ngoa, mà là… hai nhóc tì mềm mại đáng yêu! Trời đánh mà, tôi đành chấp nhận số phận, vừa định dắt hai đứa nhỏ về nhà. Ai ngờ ngay giây tiếp theo, tôi nghe thấy được tiếng lòng của bọn trẻ: 【Cô ta chắc cũng như mấy người nhận nuôi trước thôi, về nhà là lột mặt nạ liền, không biết lần này là đánh hay chửi đây.】 【Hừ, đồ ngốc đáng thương, không biết cô hành hạ bọn tôi mấy ngày thì sẽ bị anh tôi xử lý cho mất xác đâu ha.】 Tôi lạnh cả sống lưng. Trước khi hai đứa kịp phản ứng, tôi vội nhét hai miếng bánh kem dâu thơm ngọt vào tay bọn chúng.

CÔ BẠN THÂN THẢO MAI

Cô bạn thân của tôi lúc nào cũng thích dùng tôi để kiểm tra lòng trung thành của bạn trai cô ấy.Dùng tài khoản của tôi để nhắn tin mờ ám cho bạn trai.Lấy danh nghĩa tôi gửi nội y gợi cảm cho anh ta.Sau đó thì hào hứng xem anh ta từ chối tôi đầy chính khí, sỉ nhục tôi, rồi quay sang thể hiện lòng trung thành với cô ta.Lần này không biết lại học được trò gì mới trên mạng.Cô ta cố ý rủ tôi đi ăn, bắt bạn trai gắp đồ ăn cho tôi, rồi mỉm cười xinh đẹp, chăm chăm nhìn phản ứng của tôi.Tôi xấu hổ vô cùng, đang định mở miệng từ chối thì ngẩng đầu lên, thấy trước mắt lướt qua một dãy bình luận như đạn bay.【Nữ chính lại đang lấy nữ phụ làm công cụ nữa rồi. Rõ ràng vừa có tiền vừa có tình yêu hơn hẳn, sao cứ phải nghĩ cách khiến người khác ghê tởm mình vậy?】【Nữ phụ chắc còn chưa biết, nữ chính làm đủ trò như vậy là vì hiểu lầm nam chính thích nữ phụ, nên mới cố tình phá học bổng của cô ấy, lại còn lấy cớ tài trợ để làm bạn thân.】【Nữ phụ đúng là có tính nhẫn nại, bị nữ chính dở chiêu như vậy suốt mà vẫn tưởng chỉ là tính tiểu thư, không có ác ý. Nếu là tôi thì đã tát cho một cái rồi.】【Nữ phụ à, chị cứ ăn đi, ăn cho con vợ nhỏ đó tức chết, rồi dẫm lên tên nam chính mà ngoi lên, xem ai cười đến cuối cùng.】

Giới Hạn Của Dối Trá

Giới Hạn Của Dối Trá Năm tôi 22 tuổi, theo lời gia đình, tôi kết hôn với Tưởng Chính Lâm. Nhưng ai ai cũng biết, dù đã cưới vợ, anh vẫn chẳng thể quên được cô bạn học nghèo kiêu ngạo năm xưa. Ba năm sau, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Người đàn ông ấy ngậm điếu thuốc vừa châm, giọng nói lạnh nhạt mà dứt khoát: “Được, khi nào làm thủ tục?” “Tốt nhất là càng sớm càng tốt.” Năm 28 tuổi, tôi bắt đầu một mối quan hệ mới. Bạn trai là bạn học cấp ba của cả hai chúng tôi. Trong buổi họp lớp, có người cảm thán: “Không ngờ đi một vòng lớn, cuối cùng Thẩm Kiều vẫn là người ở bên cậu ấy.” Tối hôm đó, Tưởng Chính Lâm gọi cho tôi cuộc điện thoại đầu tiên kể từ khi ly hôn: “Em nôn nóng ly hôn với anh như vậy, là vì cậu ta sao?”

Kẹo Đường Gai

Kẹo Đường Gai Năm thứ ba sau khi kết hôn với đại lão giới Kinh Thành – Tạ Trầm Chu, tôi mang thai rồi. Anh không yêu tôi. Cưới tôi chỉ để khiến thanh mai trúc mã của tôi hoàn toàn chết tâm. Bởi vì bạch nguyệt quang – em kế của anh, lại thích thanh mai trúc mã của tôi. Mà người kia lại thích tôi. Anh muốn giúp em kế dọn sạch tình địch là tôi. Ngày tôi phát hiện ra mình mang thai, trùng hợp em kế của anh cũng tuyên bố ly hôn. Tôi sắp bị đuổi ra khỏi cửa. Cả người tôi run rẩy không thôi. Vì sự an toàn của tôi và con, tôi rất biết điều mà cao chạy xa bay, chỉ để lại một tờ giấy. 【Cô ấy ly hôn rồi, anh phải chủ động lên nhé, đừng làm nam phụ thâm tình chỉ biết âm thầm bảo vệ nữa, chúc hai người hạnh phúc.】 Nửa tháng sau, khi tôi đang chọn đồ chơi cho bé trong cửa hàng mẹ và bé, bị Tạ Trầm Chu chặn lại ngay tại chỗ. Trong mắt người đàn ông ấy ánh lên ý cười, giọng nói dịu dàng: “Phu nhân Tạ, em đang chúc tôi và ai hạnh phúc vậy?”

Vật Hoàn Chủ Cũ

Vật Hoàn Chủ Cũ Mười vạn năm trước, ta bị người ta đánh cắp tiên tuỷ. Những năm tháng nghèo khổ khốn cùng ở trần gian, ta hoàn toàn không biết có kẻ đang ôm tiên tuỷ của mình, sống vinh hoa phú quý trên thiên giới. Cho đến khi ta gặp được Minh Hoa – nữ thần tài sắc vẹn toàn. Tiên tuỷ nhận chủ, tự động quay về cơ thể ta. Vậy mà Minh Hoa lại khăng khăng nói ta là phàm nhân hèn hạ ăn trộm tiên cốt của nàng ta. Nàng ta dựa vào chỗ dựa là Thần Quân, phế đôi chân ta, vứt ta vào Quỷ Vực làm mồi cho ác quỷ. Đến ngày ký ức trở lại, ta quay về thiên giới, đạp Minh Hoa dưới chân mình, mỉm cười hỏi: “Chạy gì chứ? Dùng đồ của ta bao nhiêu năm như vậy, sao không nói một tiếng cảm ơn với bổn điện hạ?”

Tình Yêu Ràng Buộc

Tình Yêu Ràng Buộc Bạn trai bảo tôi từ bỏ kỳ thi đại học để đi làm kiếm tiền nuôi anh ta học tiếp. Anh ta nói đợi đến khi công thành danh toại, sẽ cho tôi sống cuộc sống như bà hoàng. Tôi lập tức từ chối và thi đỗ vào một trường 985*. *”985″ là cách nói tắt của những trường đại học trọng điểm ở Trung Quốc, tương đương với nhóm đại học hàng đầu. Anh ta mắng tôi là kẻ ăn sẵn, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu chân thành của đàn ông. Mười năm sau gặp lại, bạn trai cũ bế vợ con trong lòng, cười nhạo tôi cô đơn một mình. Người cộng sự bên cạnh lập tức kéo anh ta lại, nhắc nhở: “Câm miệng, cô ấy là sếp bên phía khách hàng.”

ĐẶT NHẦM CHIẾC BÁNH SINH NHẬT

Sinh nhật tôi, tôi tự mình đặt một cái bánh kem.Kết quả là bánh giao tới không đúng kích cỡ.Tôi từ nhỏ đã bị chứng ngại giao tiếp, không dám gọi điện, đành cẩn thận nhắn tin cho tiệm bánh.【Xin lỗi, nhưng hình như kích thước của anh hơi nhỏ thì phải?】【……Cô có ý gì?】Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nhắn lại.【Kích thước nhỏ quá, không đáp ứng được nhu cầu của tôi, anh hiểu không!】Vài phút sau, đối phương gọi đến.Tôi vừa bắt máy thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc đến mức chết lặng——“Hà Mặc, mở cửa đi, chúng ta nói chuyện một chút về… kích thước.”

Kẹo Sữa Bạch Thố

Kẹo Sữa Bạch Thố Tôi nằm trên bàn mổ, bác sĩ chính lại là bạn trai cũ của tôi. Anh nhìn xuống chỗ đó của tôi, rồi tức quá mà bật cười: “Em xăm cái quỷ gì ở đây vậy?”

Nơi Ánh Nắng Không Chạm Tới

Nơi Ánh Nắng Không Chạm Tới Khi tôi 6 tuổi, vì rót nước nóng mà bị ngã, làm phỏng mặt, để lại vết sẹo hủy dung. Từ đó ba mẹ rút kinh nghiệm, không bao giờ cho em gái làm việc nhà, hễ có ai gặp là lại khen em xinh xắn đáng yêu, còn chê tôi xấu xí. Năm 10 tuổi, tôi bị sốt cao nhưng ba mẹ không coi trọng, để đến lúc não bị tổn thương, trí nhớ giảm sút. Từ đó họ rút kinh nghiệm, chỉ cần em gái ho một tiếng là ngay trong đêm đưa đi bệnh viện chăm sóc chu đáo. Tôi giống như vật thí nghiệm của họ, tất cả những sai lầm từng mắc phải đều sửa sai trên người em gái. Tôi xấu xí, ít nói, đần độn, chẳng ai quan tâm. Em gái thì xinh đẹp, miệng dẻo, thông minh, được tất cả mọi người yêu thương cưng chiều. Sau khi được chẩn đoán mắc trầm cảm, tôi lấy hết can đảm để tâm sự với họ. Nhưng mẹ lại quát vào mặt tôi, bảo tôi có bệnh thần kinh, nhỏ nhen, rồi gào lên: “Nếu mày giỏi thì đi ch .t đi!” Sau khi tôi bị em gái đ ẩ.y từ tầng cao xuống, họ mới phát hiện, sai một ly đi cả dặm rằng em ấy chẳng phải con ruột của bất kỳ ai trong số họ. Người con gái duy nhất mang huyết thống của họ… thật ra là tôi.

Ba Trăm Tờ Giấy Nợ

Ba Trăm Tờ Giấy Nợ Từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi, bố mẹ bắt tôi viết tổng cộng hai trăm chín mươi chín tờ giấy nợ. Mỗi khoản tiền tôi xin họ đều phải ghi nợ lại, đợi đến khi tôi trưởng thành sẽ phải trả lại. Cho đến khi tôi gặp tai nạn xe, lúc cần nộp tiền phẫu thuật, trong thẻ vẫn còn thiếu ba nghìn tệ. Đường cùng, tôi chỉ có thể cầu xin bố mẹ. Nhưng họ chỉ cười lạnh lùng nói: “Tần Sơ, con đã mười tám tuổi rồi, chúng ta không có nghĩa vụ phải cho con tiền nữa! Con viết thêm một tờ giấy nợ đi!” Tôi rơi nước mắt viết tờ giấy nợ thứ ba trăm. Sau ca phẫu thuật, tôi lướt thấy dòng trạng thái trong vòng bạn bè của con gái nuôi trên mạng xã hội. Trong ảnh, con ấy đang ở trên du thuyền nước ngoài tổ chức sinh nhật mười tám tuổi, được mọi người vây quanh như một nàng công chúa nhỏ. Quà bố mẹ tặng cô ấy là một căn hộ lớn ở trung tâm Thượng Hải và chìa khóa xe một chiếc Maserati. Còn cậu bạn trúc mã của tôi, ánh mắt nhìn cô ấy cũng đầy yêu thương. Cô ấy nói, cảm ơn những người yêu thương nhất đã cho cô ấy tất cả những điều tốt đẹp nhất. Còn tôi cúi đầu nhìn tờ giấy nợ nhàu nát trong tay, bỗng bật cười. Trả hết nợ rồi, một gia đình như vậy, tôi cũng không cần nữa.