Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

GIÓ THỔI NGÀY HÈ

Kỳ thi đại học kết thúc, các thí sinh bước ra khỏi phòng thi nhận phỏng vấn và được hỏi cảm nghĩ lúc này.Một nam sinh điển trai, đôi mắt như sao trời trăng sáng, đứng trước ống kính, thản nhiên nói: “Chỉ mong thực hiện được lý tưởng của mình.”Rồi anh khẽ bổ sung một câu, giọng rất nhỏ: “Và gặp được cầu vồng trong tim.”Máy quay chuyển cảnh, hiện lên một cô gái lúm đồng tiền rạng rỡ như hoa, trên đầu là chiếc kẹp cầu vồng lấp lánh.Cô ấy lè lưỡi tinh nghịch: “Xong đời rồi, hình như không đậu được Q Đại mất! Nếu phải học lại thì, Phó Chi Dục! Anh phải chờ em đó nha!”Phó Chi Dục chính là người tôi thích.Nhưng tôi… lại không phải cô gái xinh đẹp ấy.Khi đoạn phỏng vấn đó được phát sóng, tôi đang trốn trong nhà, gào khóc vì thi đại học thất bại.Cả cuộc đời tôi và mối tình đầu của tôi… dường như đều đang sụp đổ.

Mối Tình Trả Ơn

Mối Tình Trả Ơn Sau khi Tống Lương Thần bị gãy chân, tôi đã mất tròn 5 năm để chăm sóc anh ấy hồi phục. Thế nhưng, khi Từ Chân Chân dội cả bình rượu vang lên đầu tôi, anh lại không hề lên tiếng bênh vực. Qua khe cửa, tôi nghe thấy có người hỏi anh: “Anh không sợ cô ấy nổi giận à?” Anh ngạc nhiên nói: “Nổi giận? Sao có thể? Tư Vũ sẽ không giận đâu, cô ấy bỏ nhà đi cũng chưa từng quá một đêm.” Người kia không tin, anh bèn đưa ra một ví dụ: “Anh từng nuôi chó chưa? Khi anh giận và đuổi nó đi, nó có sủa lại anh không? Nó có rời khỏi nhà không?” Người kia chợt hiểu, lại hỏi: “Vậy nếu Chân Chân quay về, anh còn cưới Tư Vũ không?” Anh không trả lời. Một tuần sau, tôi chia tay Tống Lương Thần và rời khỏi nhà họ Tống. Về sau, tôi nghe nói thiếu gia nhà họ Tống vì muốn níu kéo vị hôn thê, đã lại tự ngã gãy chân lần nữa.

Bách Hoa Sát

Bách Hoa Sát Tại Bách Hoa yến, Thái tử đem đóa mẫu đơn vương do Hoàng hậu đích thân tuyển chọn, dâng tặng cho nữ tử Tô gia. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta. Trong những ánh nhìn chế giễu, mỉa mai, còn xen lẫn vài tiếng cười khúc khích đầy ác ý. Ta mỉm cười nâng chén rượu trước mặt, mà đầu móng tay đã găm sâu vào lòng bàn tay. “Đóa hoa này thật đẹp, rất hợp với Tô muội muội.” Một đôi xứng lứa vừa đôi như thế, ta cũng chẳng cần chen chân vào nữa. Chỉ mong đời này của Phó Hạc Minh có thể được như tâm nguyện, vừa có giang sơn, vừa có mỹ nhân. Lập Tô Phù Doanh – người hắn yêu nhất – làm hậu. Để Giang gia ta không còn rơi vào cảnh toàn tộc bị xử trảm, để ta – đường đường là một vị Hoàng hậu của Đại Thịnh– không phải bị đày ra biên cương, trở thành quân kỹ để an ủi tướng sĩ. Chỉ là… khi không còn Giang gia ta dốc toàn tộc trợ lực, ta thật muốn nhìn xem, Phó Hạc Minh hắn, làm sao bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.

Lý Đào Lý

Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”

Tôi Xuyên Thành Bà Nội Của Nam Chính

Tôi Xuyên Thành Bà Nội Của Nam Chính Năm 70 tuổi, tôi xuyên thành bà nội ác độc của nam chính trong một bộ truyện ngược tâm. Hệ thống nói: “Bà phải đi theo cốt truyện.” Tôi đeo kính lão, hỏi: “Đi theo cốt truyện là sao?” Hệ thống ngập ngừng: “Ờ… tức là bà phải NGƯỢC đãi cậu ta. Giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Đuổi cậu ta ra ngoài!” Tôi ngoảnh mặt đi. Nam chính lúc này chỉ là một thiếu niên gầy gò như cọng rơm, quần áo mỏng manh, hung hăng trừng mắt nhìn tôi. Tôi quay người đi vào bếp. Cậu ta nghiến răng ken két: “Bà định cầm d ao gi .t tôi à?” “Con mụ già chết tiệt, tôi liều mạng với bà!” “Cháu gầy quá.” Tôi thở dài, bật bếp lửa, “Bà nấu chút cơm cho mà ăn.” Xin lỗi nhé, tôi là bà nội! Có bà nội nào mà không muốn vỗ béo cháu mình chứ?

Vở Kịch Cuối Cùng

Vở Kịch Cuối Cùng Tôi kết thúc chuyến du lịch sớm để về nhà. Phát hiện mọi thứ trong nhà, cả ở công ty, đều đã thay đổi. Bộ đồ ngủ bằng vải bông mỏng mà tôi từng mua cho Kỷ Thì đã bị thay bằng đồ vải lanh thô. Trà trong phòng làm việc cũng bị đổi thành cà phê. Cô thư ký nhỏ – kẻ làm ra tất cả những chuyện này – đang nhìn tôi đầy thách thức: “Xin lỗi chị Linh nhé, tổng giám đốc Kỷ nói rồi, cái cũ không đi, cái mới sao đến.” Tôi thở dài một tiếng gần như không nghe thấy. Thực ra, cô ta rồi cũng sẽ thành “cái cũ” thôi. Bởi vì đây đâu phải lần đầu Kỷ Thì ngoại tình. Anh ta coi đám người đó là bạn giường, bạn ăn uống, bạn thể thao… Tôi nhẫn nhịn là vì khối tài sản trong hôn nhân. Chứ còn mấy cô kia, không hiểu là đang mơ tưởng điều gì?

GIẢ LÀM SHIPER ĐỂ GẶP NGƯỜI YÊU QUA MẠNG

Để gặp người yêu qua mạng, tôi đã đặc biệt đặt trà sữa cho anh, giả làm shipper tự mình mang đến.Đứng trước cửa nhà anh, tôi hồi hộp nhắn tin:[Anh yêu à, em đặt trà sữa cho anh rồi đó! Em chu đáo vậy, anh có thể thưởng cho em bằng cách gặp mặt rồi ăn sạch em luôn được không?]Cạch — cửa mở ra.Tôi sững người nhìn thấy anh đứng đó, áo vest phẳng phiu, khí chất nghiêm nghị.Anh khẽ nhíu mày, giọng lạnh nhạt:“Cô Nguyễn, cô đi làm shipper à?”Tôi cố giữ bình tĩnh, khẽ cười đáp:“Vâng, tôi đang thiếu tiền nên tranh thủ làm thêm chút thôi ạ.”Anh không nói gì, chỉ rút một xấp tiền nhét thẳng vào túi tôi.“Nhận đơn này giúp tôi.”“Tôi vừa mua cho bạn gái một ký vàng. Cô đem qua cho cô ấy, tiện thể xem luôn mặt mũi thế nào.”Tôi:“???”

Anh Nghĩ Anh Là Ai?

Anh Nghĩ Anh Là Ai? Trên máy bay, tôi giúp trông một đứa bé giùm người khác, tình cờ gặp lại người từng bao nuôi tôi. Đứa bé cứ gọi tôi là mẹ không ngừng. Lúc tôi vừa đi vệ sinh quay lại thì thấy hắn đang chơi với đứa trẻ, còn dạy bé gọi: “Gọi ba đi.” “Hoa Anh, gan em to thật đấy, sinh con cho tôi mà dám giấu à?” Tôi còn chưa kịp phản bác thì ba ruột của đứa nhỏ đã xuất hiện.

Ăn Miếng Trả Miếng, Chơi Khăm Trả Khốn Nạn

Ăn Miếng Trả Miếng, Chơi Khăm Trả Khốn Nạn Đăng ảnh bữa ăn lên vòng bạn bè, không cẩn thận để lộ mã đặt món ở góc bàn. Ăn gần xong, nhân viên phục vụ bất ngờ bưng ra thêm cả chục món. Nói là bàn chúng tôi gọi thêm, toàn là những món đắt nhất trong quán, gần như gọi hết một lượt. Tổng cộng phải trả thêm 12.000 tệ. Ông chủ tra số điện thoại đặt đơn, phát hiện đơn thứ hai là do một số lạ đặt. Tôi bừng tỉnh ngộ — có người đã lợi dụng mã đặt món trong vòng bạn bè của tôi để chơi khăm! Tôi chụp lại số đó, rồi đem đăng ký nó lên nền tảng bán xe cũ, trung tâm điều trị vô sinh, và ứng dụng gọi mát-xa tận nhà. Đến đây đi, đôi bên tổn thương, ai sợ ai nào! —

Hậu Cung Và Ánh Trăng

Hậu Cung Và Ánh Trăng Trước khi ta chết, ánh trăng sáng của Hoàng thượng trở về. Hắn ngầm cho phép nàng ta giương oai trong cung của ta, dung túng nàng ta hại chết đứa con duy nhất của ta. Ta tan nát cõi lòng, đứt ruột đứt gan. Nhưng hắn không hề mảy may thương xót ta, mà lại bảo vệ ánh trăng sáng chặt chẽ, sợ ta nổi điên lên tổn thương nàng ta. Cuối cùng, ta vẫn tìm được một cơ hội, ám sát ánh trăng trong lòng hắn. Hắn tức giận tột độ, tống ta vào lãnh cung. Hắn nói, năm xưa khổ cực, nhờ vào bánh ngọt mà ánh trăng sáng mang đến mới có thể sống sót. Nhưng những món đồ ngọt ta đem đến những năm này, nếu hắn chỉ cần nếm qua một chút thôi, tức khắc sẽ nhận ra, người năm đó giúp đỡ hắn trong cơn hoạn nạn, chính là ta. Nhưng ta đã bị hắn hại đến bệnh tật vô phương cứu chữa, sắp chết rồi.

Cắt Đứt Quan Hệ Mười Năm, Mẹ Chồng Muốn Tôi Dưỡng Già

Cắt Đứt Quan Hệ Mười Năm, Mẹ Chồng Muốn Tôi Dưỡng Già Tôi đã chờ suốt 10 năm, cuối cùng mẹ chồng cũng đổ bệnh. Lúc này, tất cả mọi người đều thi nhau dùng “đạo đức” để ràng buộc tôi, ép tôi phải chăm sóc bà ta lúc về già. Em chồng tôi là người lên tiếng trước: “Chị dâu, chuyện ân oán mấy năm trước chúng ta đừng nhắc lại nữa. Mẹ giờ đã lớn tuổi rồi, cần người chăm sóc. Anh cả là con trưởng, chắc chắn phải có thái độ rõ ràng.” Em gái chồng thì dí thẳng điện thoại vào mặt tôi, đe dọa: “Chị dâu, em đang livestream đấy. Nếu chị không chịu chăm mẹ, đừng nói em không đồng ý, cư dân mạng cũng không tha cho chị đâu.” Mẹ chồng tôi là Vương Tú Phân thì nhìn tôi với dáng vẻ đương nhiên, cứ tưởng tôi sẽ nhún nhường. Tôi không nói nhiều, quay người mở tủ lôi ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ phủ đầy bụi. Từ trong đó, tôi lấy ra một chiếc máy ghi âm cũ, ấn nút phát. Ngay lập tức, giọng mắng chửi của bà ta từ mười năm trước vang lên chói tai: “Vương Tú Phân tôi có con trai con gái đầy đủ, già rồi thì chẳng đời nào trông cậy vào Triệu Chi Mai cô nuôi dưỡng tôi cả! Mà cô cũng đừng hòng trông mong tôi giúp gì cô. Tay chân lành lặn như cô mà còn muốn lấy đạo đức ra ép một bà già như tôi? Hứ, đúng là không biết xấu hổ!”

Em Gái Tâm Cơ

Em Gái Tâm Cơ Tôi vô tình thấy một bài đăng xin lời khuyên trên mạng, một cô em gái yêu anh rể mình, đang tìm cách để khiến anh ấy chấp nhận tình cảm của cô. Tôi tiện tay đưa bài đó cho chồng mình là Hạ Dương xem. Anh lặng lẽ đọc xong, nhìn tôi một cái rồi nói: “Em không nhận ra à… người đăng bài đó là em gái em đấy.”