Danh sách truyện mới cập nhật
Khi bị ép phải cầu hôn với Phó Trạm, tôi đã vô tình nhìn thấy nhóm chat của anh ta:【Nếu cô ta dám nhắc tới chuyện kết hôn, tôi sẽ lập tức đá cô ta ngay.】Tôi chớp chớp mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vui sướng khó tả.Mỗi cô bạn gái trước đây của Phó Trạm khi chia tay đều nhận được một khoản phí chia tay khổng lồ.Tôi đã chờ suốt ba năm.Cuối cùng cũng đến lượt tôi rồi.
Mẹ Con Tôi Cùng Trọng Sinh Người chồng sống cùng tôi 20 năm, đã bao nuôi nhân tình bên ngoài suốt 15 năm. Để ép tôi nhường chỗ, mỗi tháng hắn chỉ đưa tôi đúng 1.000 tệ (~3.5tr) sinh hoạt phí. Tôi không chịu thua, một mình nuôi hai đứa con trai trưởng thành, cuối cùng lại ch .t vì kiệt sức. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày hai vợ chồng lần đầu cãi nhau vì chuyện ly hôn. Hai đứa con trai khi ấy chủ động đòi theo cha. Tôi hiểu rồi, bọn nó cũng trọng sinh.
Không Còn Là Người Ấy Nữa Đã yêu “bạch nguyệt quang” đến thế, vậy thì tôi thành toàn cho bọn họ. Năm thứ năm tôi “công lược” phản diện trong tiểu thuyết, cuối cùng anh ta cũng chịu mở miệng đồng ý cưới tôi. Vào ngày cưới, đèn chùm trong sảnh tiệc bất ngờ rơi xuống, đúng lúc nguy hiểm, anh ta lập tức đẩy tôi ra, ôm chặt lấy nữ chính đang run rẩy. Cánh tay anh ta bị kính vỡ cứa trúng, bộ vest trắng loang một vệt máu lớn. Còn nữ chính trong vòng tay anh ta thì không hề hấn gì. Tôi ôm lấy cổ đang rỉ máu, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật, anh ta chưa từng yêu tôi. Lúc đó, hệ thống xuất hiện, hỏi tôi: “Có muốn kết thúc nhiệm vụ trước thời hạn không?” Tôi gật đầu. “Đã biết sau này anh ta phải chịu kết cục tan xương nát thịt vì nữ chính… thì tôi sẽ thành toàn cho anh ta.”
Xanh Biếc Vươn Mầm Sau khi tôi cứu bà ngoại thoát khỏi cái ch .t, mẹ lại mang em trai bỏ trốn suốt 8 năm. Cho đến một ngày, cảnh sát tìm đến tận cửa: “Mẹ cô… là do cô gi .t đúng không?”
Có người chi rất nhiều tiền để đặt tôi vẽ tranh qua mạng. Anh ta gửi cho tôi đủ kiểu ảnh cơ bụng, từ mọi góc độ khác nhau.“Vẽ… cái này á?” Anh ta đáp cộc lốc: “Ừ, phải vẽ giống y chang.”Vị khách này cứ nhiệt tình đặt vẽ suốt một tuần liền. Từ ảnh cơ bụng, ảnh nửa người, thậm chí còn có cả ảnh…Tôi tưởng mình gặp được nam thần. Cho đến một ngày, tôi tiện đường đưa sếp về nhà, nhìn thấy đồ đạc trong nhà anh ta. Tôi lập tức quay đầu bỏ chạy, ai ngờ lại bị anh ta ôm chặt trong lòng.“Chẳng phải em cũng thích à?”
Anh Ở Bên Thanh Mai, Tôi Gả Cho Trúc Mã Trong lễ đính hôn, thanh mai trúc mã của Thiệu Thần gọi điện nói cô ta sợ bóng tối.Anh bỏ lại tôi một mình, vội vã đến bên cô ta.Sau đó tôi hỏi anh một lời giải thích, anh chỉ nói:“Nghiên Nghiên nhút nhát lại sợ người lạ, cô ấy không thể rời xa anh.”Tôi không dây dưa thêm, xé váy cưới, hủy hôn lễ, chấp nhận cuộc hôn nhân liên kết gia tộc.Nửa tháng sau, Thiệu Thần nhìn thấy ảnh cưới của tôi và Tổng giám đốc Tống tại tiệm áo cưới, sắc mặt anh tái xanh.Anh đuổi đến nhà tổ, chất vấn tôi trong lòng Tống Thiếu Hoài vì sao lật mặt như trở bàn tay.Tống Cẩm Trạch mỉm cười, xoắn lấy lọn tóc tôi:“Anh chồng cũ gấp gì thế? Anh chọn ở bên thanh mai, thì cô ấy cũng có thể gả cho trúc mã mà.”
Thanh Mai Đột Ngột Xuất Hiện Bạn thân gửi tôi một đoạn video: trong một buổi tiệc rượu, chồng tôi bị bôi đầy kem lên mặt, còn cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta thì đang… liếm từng chút một. Tôi xách nguyên cái bánh kem to đến đó, không nói không rằng, úp thẳng vào đầu chồng. Quay sang nhỏ thanh mai, tôi lạnh giọng nói: “Liếm hết đi! Không liếm sạch thì đừng hòng bước ra khỏi đây!”
Nếu Năm Tháng Có Thể Quay Lại Sau khi nghỉ hưu, để phụ thêm chi tiêu trong nhà, tôi xin được một công việc ở khu dân cư, chuyên phụ trách dọn dẹp di vật cho những cụ già sống cô độc qua đời vì bệnh tật. Những năm qua, mỗi ngày tôi đều đang sắp xếp lại câu chuyện cuộc đời của người khác. Cho đến hôm qua, khi đang dọn di vật cho một người phụ nữ góa bụa, tôi phát hiện một quyển album ảnh. Album này kéo dài suốt ba mươi lăm năm. Từng bức ảnh trong đó đều là chồng tôi và một người phụ nữ khác cùng nhau du ngoạn khắp núi sông đất trời. Trên người người phụ nữ ấy là trang sức đắt tiền, váy áo, túi xách hàng hiệu – những thứ mà tôi chỉ từng thấy qua tivi. Tôi bỗng nhớ lại, ba mươi lăm năm trước, sau khi sinh con trai, anh ta bảo tôi nghỉ việc ở nhà làm nội trợ, chăm sóc gia đình. Nhưng mỗi tháng anh ta chỉ mang về một nửa tiền lương, không đủ chi tiêu sinh hoạt. Tôi hỏi nửa còn lại ở đâu, suốt ba mươi lăm năm, anh ta chỉ trả lời là mang đi đầu tư tài chính. Thì ra, không phải là đầu tư gì cả, mà là dùng để nuôi người phụ nữ khác bên ngoài….
Sự Phản Bội Của Chồng Và Con Trai Sau khi tiễn cháu trai đến trường, tôi quay về nhà thì vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa chồng và con trai trong phòng làm việc. “Ba, chuyện đi du lịch nước ngoài với dì Hạ đều sắp xếp xong hết rồi chứ?” “Xong rồi. Còn bên mẹ con, nhớ chú ý đừng để bà ấy phát hiện.” “Yên tâm đi ba, bao nhiêu năm nay mẹ có phát hiện ra gì đâu. Chỉ tội cho ba, nửa đời người phải sống bên một người phụ nữ mà mình không yêu.” “Ba không sao cả. Dì Hạ của con là cánh chim trên bầu trời, không nên bị ba trói buộc, ngày ngày vì ba mà quanh quẩn nơi căn bếp.” “Cái tên ba đặt cho con – là ‘Trạch Hòa’, chính là vì lựa chọn ‘Hân Hạ’. Dù ba ở đâu, lòng ba cũng luôn hướng về dì Hạ của con.” Tôi lảo đảo bước đi, cuối cùng nằm ngủ thiếp trên ghế dài trong công viên. Nhưng khi tỉnh dậy, tôi không trọng sinh, không có cơ hội làm lại từ đầu. Hai bàn tay tôi vẫn thô ráp, già nua, mái tóc rũ xuống vẫn lốm đốm bạc trắng. Chỉ có điều tôi đã có — một mối hận muốn kéo cả bọn họ cùng xuống địa ngục.
Thiên Kim Giả Và Giấc Mơ Nuôi Lợn Sau khi “thiên kim thật” được tìm về, tôi lập tức xách hành lý quay về làng. Bố mẹ nuôi ra sức giữ tôi lại, nhưng tôi kiên quyết từ chối. Danh nghĩa thì gọi là “chuộc lỗi”. Về đến làng, tôi ngửa mặt hét lên: “Cuối cùng cũng thoát rồi! Nghẹt thở muốn chết!”
Ly Hôn Rồi, Tôi Càng Tỏa Sáng Ba tháng sau ly hôn, tôi nhận được một cuộc gọi quen thuộc. “Cô là mẹ của Phương Trạch Tích phải không? Hôm nay nhà trường tổ chức hoạt động Ngày của Mẹ, sao cô không đến? Con trai cô vẫn đang đợi cô đấy!” Tôi lạnh nhạt đáp lại cô giáo: “Thằng bé đâu phải đang đợi tôi. Sau này đừng gọi cho tôi nữa, cô Lý.” Đứa con trai mà tôi từng yêu thương nhất, từng toàn tâm toàn ý nuôi nấng, theo dõi từng bước trưởng thành của nó… Vậy mà khi ba nó phản bội tôi, chạy theo người cũ, nó lại đứng về phía anh ta. Thậm chí còn nói thẳng: “Con không thích một người mẹ như mẹ. Dì Bạch dịu dàng hơn nhiều. Con muốn dì ấy làm mẹ của con!” Chồng phản bội. Con trai quay lưng. Tôi gào khóc đến tuyệt vọng… Nhưng sau đó, tôi đã nghĩ thông suốt: Nếu họ đều không cần tôi… Vậy thì tôi cũng chẳng cần họ. Vậy mà giờ đây, tại sao họ lại bắt đầu hối hận rồi?