Danh sách truyện mới cập nhật
Hi Châu Một Đời Bên cạnh Phó Hàn Thanh được bảy năm, anh ta nói anh ta chán rồi, xoay người tìm một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi hơn. Lần này tôi không nháo, ném nhẫn, cắt chiếc áo cưới vừa mới mua. Đêm khuya lên máy bay rời khỏi thủ đô. Bạn bè anh ta đã cá cược, xem tôi sẽ cúi đầu và yêu cầu làm hòa sau bao lâu. Phó Hàn Thanh cười lạnh: “Không quá ba ngày, cô ta sẽ khóc lóc trở về cầu xin tôi.” Nhưng ba ngày rồi lại ba ngày, tôi vẫn hoàn toàn không có tin tức gì. Phó Hàn Thanh rốt cuộc ngồi không yên, lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho tôi: “Trần Hề a, nháo đủ rồi thì trở về đi…” Đầu dây bên kia lại truyền đến một tiếng cười khẽ của người đàn ông: “Phó tổng, dỗ con gái cũng không thể để qua đêm, nếu không, sẽ bị người khác bắt đi đó.” Phó Hàn Thanh hai mắt đỏ ngầu nghiến răng nghiến lợi: “Để Trần Hề nghe điện thoại!” Thẩm Lương Châu cúi đầu hôn tôi: “Không nghe được, người còn đang ngủ, tôi phải hôn cho cô ấy tỉnh trước đã.”
Bị ép đi xem mắt, tôi vốn định đối phó cho qua chuyện, không ngờ đối phương còn “trừu tượng” hơn tôi tưởng.Anh chàng đẹp trai nhấp một ngụm trà sữa, tỏ vẻ ngầu lòi:“Chào em, anh năm nay 27 tuổi, sở thích ngoại tình, cờ bạc rượu chè không gì không giỏi, thu nhập không cố định, chủ yếu xem bạn gái gửi cho bao nhiêu tiền. Không biết nấu ăn. Anh rất ưng em, thêm liên lạc nhé?”Tôi: “……”Trên điện thoại là tin nhắn từ mẹ tôi gửi thông tin về đối phương: bác sĩ thú y, chưa từng yêu ai, còn có bằng đầu bếp. B a p cai dnag yeuAnh chàng đẹp trai vẫn tiếp tục: “Sao? Không hài lòng à? Thế thôi vậy, ly trà sữa này mình chia đôi nhé.”Tôi: “Khoan đã, tới lượt tôi rồi”“Tôi năm nay 25 tuổi, sở thích thuê người mẫu nam, sở trường tố cáo các hành vi phạm pháp, thu nhập mỗi tháng lên đến 300.000 điểm. Tôi cũng rất ưng anh, mai ra mắt gia đình nhé?”Anh ta bổ sung: “Anh b ạ o nự/c gia đình.”Tôi: “Tôi báo cảnh sát.”Anh ta: “Anh không chơi trừu tượng nữa, anh ngoan rồi, em tha cho anh đi.”
Đóng phim mà gặp phải người yêu cũ, nhìn cảnh thân mật trong kịch bản, tôi có chút bối rối.Ai ngờ anh ta chẳng thèm ngẩng đầu, mắt cũng không buồn mở, thản nhiên nói: “Chúng ta là diễn viên, có thể chuyên nghiệp một chút không?”Nghe vậy, tinh thần chuyên nghiệp của tôi lập tức bùng nổ, tôi liền hôn tới, vừa hôn vừa vuốt ve. Không ngờ ảnh đế vốn luôn chuyên nghiệp lại lập tức đỏ tai, phản ứng còn nhanh hơn cả tôi tưởng!
Phù Dung Nở Ông trùm Bắc Kinh – Chu Kinh Nam mắc bệnh nan y sắp không qua khỏi. Ngay cả vị hôn thê cũng chạy mất dép. Thế mà tôi lại quyến rũ được anh ta phá giới, thuận lợi lên làm chim hoàng yến trong lồng son. Tôi âm thầm lên kế hoạch mang thai con của anh ta, chờ anh ta kiệt sức rồi thừa kế khối tài sản hàng tỷ. Vì thế, mỗi đêm tôi đều chuẩn bị đầy đủ: roi da, đồng phục y tá, các loại đạo cụ chiến đấu. Ngay cả khi anh ta vừa xuất viện sau cơn bạo bệnh, tôi vẫn bám riết không tha cả đêm. Kết quả là, Chu Kinh Nam chưa c/h/ết, tôi đã sắp không trụ nổi rồi. Đến mức nửa đêm mộng du cũng phải kiểm tra hơi thở, sờ mạch xem tim anh ta còn đập không. “Sao vẫn còn thở thế này, làm mất công quá.” Trong giấc mơ, tôi thất vọng quay người rời đi. Chu Kinh Nam mắt còn chưa mở, liền giữ chặt cổ tay tôi: “Giang Dĩ Phù, đừng nóng vội như thế.” “Mấy bộ chiến giáp em chuẩn bị vẫn chưa mặc hết đâu. Trong một sớm một chiều, chồng em còn chưa ch/ết được.”
Thiên Kim Giả Có Hệ Thống Trao Đổi Sau khi được cha mẹ ruột tìm thấy, tôi và thiên kim giả bị ràng buộc vào hệ thống trao đổi. Ngày có kết quả thi đại học, tổng điểm của cô ta là 748. Thiên kim giả kích động đến mức vặn vẹo. “Hàng giả thì sao? Người được ông trời thiên vị không phải chính là tôi sao.” Cô ta nhận được thông báo nhập học của Đại học Bắc Đại, còn tôi vừa vặn được tiến cử vào Đại học Thanh Hoa. Cười chết, điều cô ta không biết là trong lúc đổi điểm, cô ta còn được giao nhiệm vụ công lược tên cặn bã. Ngày đầu tiên đến trường, cô ta liền nghe thấy tiếng hệ thống cảnh báo: [Nhiệm vụ công lược thất bại, vật chủ sắp bị xóa sổ. 】
Thái Tử – Ngươi Dám Lừa Ta? Thái tử rơi xuống vách đá, tỉnh dậy liền cho rằng ta là Thái tử phi của hắn, ngày nào cũng quấn lấy gọi ta là vợ, Hoàng đế thấy vậy thì vô cùng vui mừng, đích thân chỉ hôn. Ta phong quang mà gả vào Đông cung, sau khi thành hôn, ta và Thái tử gắn bó như keo như sơn. Nhưng vào ngày lên ngôi, hắn lại dùng một ly rượu độc để giết chết ta, thay vào đó đón về một ả ngư nữ gia cảnh nghèo khổ. Thái tử nắm tay ả ngư nữ, nói với ta một cách trịnh thượng: “Từ đầu đến cuối, ngươi chỉ là hòn đá lót đường để ta cưới nàng ấy mà thôi”. Sau đó ta mới biết Thái tử được ả ngư nữ này cứu khi rơi xuống vực sâu, hai người đã sớm tự định chung thân. Lúc đó địa vị của Thái tử không ổn định, không thể lấy ả làm chính thê nên đành giả vờ mất trí nhớ để lừa ta. Sau khi lên ngôi, hắn liền phong ả ta làm Hoàng hậu bất chấp mọi sự phản đối. Còn ta, người vợ tao khang của hắn, lại bị hắn qua cầu rút ván. Mở mắt ra lần nữa, ta quay lại ngày Thái tử ngỏ lời cầu hôn. Ta liền đích thân giúp hắn đưa ả ngư nữ nghèo khổ hồi kinh: “Điện hạ nên cưới ân nhân cứu mạng chứ không phải ta!” Nhưng Thái tử lại hối hận rồi.
Tôi nhặt được điện thoại của ảnh đế Giang Kỳ trong phòng phỏng vấn.Điện thoại reo, trên màn hình hiển thị ba chữ to rõ ràng: “Anh vợ”.Truyền thông nổ tung, tất cả máy quay đồng loạt chĩa vào tôi.Trước sự chứng kiến của bao người, tôi đành cắn răng nhận cuộc gọi: “Alo, xin chào, tôi nhặt được…”“Bạch Hy Hy? Sao lại là em?!”“Anh? Sao lại là anh?!”
Sau Khi Tái Sinh, Tôi Tiêu Diệt Cả Gia Đình Tôi đã được tái sinh. Vừa mở mắt, phát hiện mình đang ở ngân hàng, bên cạnh là mẹ và em trai tôi. Hai người đang nhìn chằm chằm sổ tiết kiệm trong tay tôi, còn không ngừng thúc giục: “Con còn chần chừ cái gì? Mau rút tiền ra, không thì căn hộ tốt đều bị cướp hết mất.” Nhìn hai gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, lại nhìn thoáng qua sổ tiết kiệm trong tay. Đây là toàn bộ tài sản của tôi và Quý Hưởng! Tôi nhét sổ tiết kiệm vào trong túi, đứng dậy rời đi. Mẹ tôi đuổi theo túm lấy cánh tay tôi, vội hỏi: “Con đi đâu vậy?” Em trai tôi chặn trước mặt tôi không cho tôi đi: “Đưa tiền cho tôi!” Tôi không nói hai lời giơ tay tát nó một cái, sau đó đưa tay chặn một chiếc taxi, nghênh ngang rời đi. Kiếp trước, tôi làm Phù đệ ma* suốt cả một đời. {*Theo lời giải thích của 1 bạn thì Phù đệ ma: chỉ những cô gái bị bố mẹ tẩy não từ nhỏ, mục đích sống chỉ là để cống hiến cho em trai, sau lấy chồng thì bòn rút của nhà chồng cho em trai.} Đem những món đồ đáng giá đưa hết cho em trai Lưu Đông, nhưng kết quả là gì? Ly hôn với Quý Hưởng không lâu, tôi liền mắc bệnh nan y. Lúc nằm ở bệnh viện không có tiền chữa trị, Lưu Đông ngay cả mặt cũng lười lộ, mẹ ruột của tôi ngược lại lại tới, cũng mang cho tôi một bình bách thảo khô. Mặc dù sống lại một đời, tôi vẫn nhớ rõ vẻ mặt của bà ấy lúc đó. Vẻ mặt bà ấy chán ghét, đại khái là cảm thấy xui xẻo: “Chet sớm đầu thai sớm. Không đâu lại mắc loại bệnh này, đừng làm ảnh hưởng đến vận may của em trai mày!” Khi thuốc tràn vào cổ họng của tôi, cảm giác nóng rát như lửa, cố đốt cháy lồng ngực, lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi muốn biến thành á c q uỷ đ òi m ạng. Nhưng ông trời có đức hiếu sinh, đã giúp cho tôi sống lại!
Sắp tốt nghiệp, tôi đang loay hoay tìm việc thì tình cờ thấy một chương trình thực tế tuyển người chơi không chuyên. Cũng chẳng nghĩ nhiều, tôi đăng ký luôn.Lên chương trình, khách mời bắt đầu kể về những người bạn thuở nhỏ.Tôi nói: “Hồi nhỏ tôi chỉ thích chơi với con trai.”Cư dân mạng: [Lại xuất hiện rồi, “trà xanh” phiên bản tomboy!]Nhưng câu tiếp theo của tôi là: “Hồi bé tôi mê nhất trò nổ phân bò. Con gái chẳng ai chịu chơi chung, còn chê tôi ghê quá. Giờ nghĩ lại thấy đúng là hơi kinh thật. Bị cô lập cũng đáng.”Cư dân mạng: [“Không, chị ơi… cái này…”]
Chồng tôi tráo đổi con của tôi và Bạch Nguyệt Quang Chồng tôi đã tráo đổi đứa con của tôi với con của bạch nguyệt quang của anh ta. Khi Chu Trạch đặt đứa trẻ vào tay tôi, nhìn cổ tay trắng nõn của đứa bé, tôi liền nhận ra có điều không đúng.
Người Mẹ Già Tôi rất ghét mẹ mình, bởi vì bà sinh tôi khi đã 42 tuổi. Mỗi lần họp phụ huynh, bà là người mẹ già nhất, thậm chí còn bị nhầm thành bà nội của tôi. Từ khi tôi lên 10, mẹ bắt đầu thường xuyên ốm đau. Dù có phải nhập viện, bà vẫn lén lút trốn về nhà nấu cơm cho tôi. Thế nhưng tôi vẫn ghét bà. Khi tôi vào cấp hai, mẹ gần 60 tuổi. Bà liên tục đổ bệnh, tôi buộc phải chăm sóc bà. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đang tận hưởng tuổi thanh xuân tươi đẹp, tôi lại phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc một người già. Những ngày tháng ấy như một con đường không thấy điểm dừng. Tôi không thể kiềm chế được sự oán hận đối với bà. Một ngày nọ, khi tôi đang học lớp 12, mẹ bất ngờ để lại một bức di thư rồi rời khỏi nhà. Bà nói, bà không muốn trở thành g/ánh nặ/ng của tôi, nên quyết định tự k/ết t/húc cuộ/c đời mình.
Chỉ trẻ con mới chọn, người lớn lấy hết! Tôi có ba người bạn trai, mỗi người đều cho rằng tôi yêu bọn họ như mạng. “Cô thay cô ấy ngồi tù nhé, sau khi cô ra tù tôi sẽ lấy cô.” Cố Tây Châu nhìn tôi với ánh mắt không chút dao động. Tôi thoải mái đồng ý, và tìm đến người bạn trai số 2, Thẩm Minh, một người đàn ông quyền lực ở thành phố A. “Chỉ cần anh đồng ý cứu tôi ra khỏi tù, thì tôi sẽ ly hôn với anh.” Trầm Minh cười lạnh, bóp cằm tôi, “Tốt nhất cô đừng lừa dối tôi.” Sau khi ký đơn ly hôn, tôi đến gặp người bạn trai số 3 Giang Dã và nói: “A Dã, em ly hôn rồi, chúng ta ở bên nhau nhé!” Trong mắt anh hiện lên tia lạnh lùng, tràn đầy khinh thường nói, “ Cô thật sự cho rằng tôi sẽ lấy cô?”