Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

OAN GIA NGÕ NHỎ

Năm đó còn nhỏ dại, tôi đã suýt cắt của quý của Tống Diễn.Lớn lên nghe tin phải kết hôn với anh ta, tôi sợ đến bốc khói bảy màu, lập tức bỏ chạy.Tống Diễn tóm chặt lấy tôi, nghiến răng nghiến lợi:“Chơi tôi xong còn muốn chạy?”Tôi run lẩy bẩy:“Tôi… tôi sợ anh trả thù, nhốt tôi lại!”Tống Diễn nhắm mắt, thở dài:“Làm ơn, xóa ngay cái app đọc tiểu thuyết của em đi!”

Bậc Thầy Photoshop

Bậc Thầy Photoshop “Tiệc đính hôn” kết thúc, bạn trai tôi liền công khai trên vòng bạn bè. Anh ta đăng ảnh, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi phát hiện trong ảnh cổ tay tôi đeo vòng, cổ mang dây chuyền, trên tai còn có đôi khuyên tai to nổi bật. Dòng trạng thái đi kèm: “Hôm nay giá vàng 864 tệ một gram, nhưng anh vẫn muốn dành cho em những điều tốt nhất.” Bạn bè trong phần bình luận rộn ràng cả lên, người thì khen anh ấy là kiểu đàn ông sẵn sàng tiêu hết tiền cho bạn gái, người lại trêu chọc đầy hâm mộ. Vài phút sau, bạn trai tôi trả lời tất cả bình luận: “#Đầu chó #Mỉm cười #Bông vải là vợ tôi, tôi đương nhiên phải cưng chiều cô ấy hết mức rồi! Dù sao thì, người thiệt thòi với vợ thì tài lộc cũng chẳng đến, còn yêu vợ thì gió thuận chiều mà!” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay trống không, chợt bừng tỉnh.

TÌM LẠI TÌNH YÊU NƠI ANH

Tôi theo đuổi anh bác sĩ đẹp trai nhà đối diện suốt ba tháng, nhưng chẳng có kết quả gì.Tôi thở dài than vãn với bạn thân.“Tớ thấy Cố Kỳ Bạch chắc chắn là ghét tớ.”Chu Kỳ Kỳ nghe xong thì giật bắn người.“Cái gì? Cố Kỳ Bạch là tình cũ cấp ba của cậu mà!”Cuối cùng, tôi tìm thấy bằng chứng trong cuốn nhật ký thời cấp ba của anh ấy.“Hôm nay lần đầu tiên đưa Tống Miên Miên về nhà, vui quá.”Nhưng tôi từng bị bắt nạt đến mất trí nhớ hồi cấp ba, và quên luôn Cố Kỳ Bạch trong mùa hè năm ấy.

Tìm Kiếm Hư Vô

Tìm Kiếm Hư Vô Đêm cập kê, phu quân nuôi từ nhỏ của ta đỏ mặt trèo lên giường. Ta đau đến run rẩy, nhưng trong lòng vẫn thầm vui mừng, nghĩ rằng từ nay về sau sẽ không còn cô độc nữa. Trời chưa sáng, hắn đã rời khỏi giường. “Thế tử, có cần đưa tiểu thư Tống Man theo về kinh không?” Tựa như nghe được một trò cười hoang đường, Lục Tầm Triệt khẽ nhếch môi cười khẩy. “Một nữ tử săn bắn quê mùa, sao có tư cách bước vào hầu phủ?” “Chỉ là thấy nàng ta si mê ta nhiều năm, ban cho một đêm vui vẻ mà thôi.” Gió lạnh như lưỡi dao sắc, khoét sâu vào tận tâm khảm. Ta vứt bỏ chiếc vòng ngọc trên cổ tay, khoác lên vai bọc hành lý, bước chân trần vào màn tuyết trắng. Nghe nói trong kinh đang tuyển bộ đầu, cũng tốt, ta có thể đi bắt cẩu tặc rồi.

Ly Hôn Cũng Phải Đúng Cách

Ly Hôn Cũng Phải Đúng Cách Thẩm Bắc Mậu gặp tai nạn. Khi tôi đến bệnh viện, nữ thư ký đang gọt táo cho anh ta. Quá hoảng loạn, lưỡi dao trượt cắt vào tay cô ấy. Thẩm Bắc Mậu lập tức nắm chặt tay cô ta, căng thẳng kêu lên: “Chảy máu rồi, y tá, gọi y tá mau!” Sau một hồi rối loạn, anh ta chạm phải ánh mắt tôi, sắc mặt lập tức cứng đờ. Tôi bình tĩnh đặt quả táo xuống. “Táo này, anh còn muốn ăn không?”

Trung Thu, Cả Nhà Đều Nghĩ Rằng Tôi Đã Chết

Trung Thu, Cả Nhà Đều Nghĩ Rằng Tôi Đã Chết Kỳ nghỉ Trung thu, công ty phát quà tặng cho nhân viên là một hộp cua lông. Sợ cua bị hỏng, tôi đặc biệt xách theo nó về nhà ngay sau khi tan làm. Không ngờ còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của bố chồng. “Chuyện tốt đây! Tạ Du gặp tai nạn rồi, bị nghiền nát luôn! Chắc chắn là chết rồi!” Mẹ chồng cũng cười đến không khép miệng lại được: “Con gà không biết đẻ trứng đó, tôi đã sớm muốn đuổi nó ra khỏi nhà rồi!” Đúng lúc này, điện thoại tôi nhận được thông báo tin tức về vụ tai nạn liên hoàn trên tuyến đường bắt buộc phải đi qua để về nhà. Mà cái tên được nhắc đến trong tin tức kia, Tạ Du chính là tôi. Nhưng người lái xe hôm nay lại là chồng tôi.

MỐI TÌNH KHÔNG QUÊN VỚI ANH TRAI HÀNG XÓM

Tôi thuê một anh bạn trai giả để về nhà ăn Tết, ai ngờ lại thuê ngay anh trai nhà hàng xóm.Càng không ngờ hơn, bạn trai cũ cũng mò đến nhà tôi.Nhìn khuôn mặt có vài phần giống mình, anh ta đắc ý nói:“Chưa nhận ra à? Cậu chỉ là người thay thế của tôi.”“Biết điều thì tự rút lui đi, tôi mới là mối tình đầu của cô ấy.”Người đàn ông bên cạnh tôi bỗng bật cười.“Thật sao?”Anh ta lén cào nhẹ vào lòng bàn tay tôi, hơi thở ấm nóng phả bên tai:“Nếu cậu ta là mối tình đầu, vậy anh là gì?”

Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh

Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh Tôi vì đứng trước cổng bệnh viện đánh tra nam cùng tiểu tam một trận ra trò mà vô tình lọt vào mắt xanh của một ông lão đi ngang qua. Ông cụ vung tay đưa tôi mười triệu, muốn tôi làm vị hôn thê của cháu trai ông, dạy dỗ hắn trong giai đoạn nổi loạn này. Tiền không quan trọng, nhưng là một bạo long Trùng Khánh – Tứ Xuyên, cả đời tôi căm ghét nhất chính là tra nam. Dưới sự sắp xếp của ông cụ, tôi dọn vào biệt thự của cháu trai ông. Chỉ là, ông cụ lại không nói cho tôi biết, cháu trai ông chính là Tô Lưu Ca – kẻ trăng hoa khét tiếng trong giới thượng lưu, công tử nhà họ Tô. Vừa gặp mặt, Tô Lưu Ca đã hất cằm, lạnh giọng đuổi tôi đi. Tôi chẳng thèm đôi co, lập tức quăng hắn một cú qua vai, nắm đấm như mưa rơi xuống người hắn. “Nhớ kỹ, từ nay về sau, trong căn nhà này, tôi là người quyết định!”

Năm Tám Tuổi, Tôi Vì Cứu Trúc Mã Mà Bị Bắt Cóc

Năm Tám Tuổi, Tôi Vì Cứu Trúc Mã Mà Bị Bắt Cóc Năm tám tuổi, vì cứu trúc mã, tôi đã bị bọn buôn người bắt cóc. Mười năm sau trở về, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gái giống tôi đến bảy phần, thế thân tôi, chiếm lấy cuộc sống của tôi. Cô ta đường hoàng bước vào nhà tôi, ôm chầm lấy cha mẹ tôi, thân thiết đến mức không chút e dè. Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cô ta gọi bọn buôn người là “ba mẹ”, còn đang thương lượng với bọn chúng về kế hoạch bắt cóc tôi một lần nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô ta lái xe đâm chết tôi. Càng đáng sợ hơn là Trúc mã của tôi lại giúp cô ta che giấu tội trạng, ném xác tôi xuống biển. Khi mở mắt ra lần nữa Tôi quay về ngày bọn buôn người sắp sửa bắt cóc trúc mã. Tôi trầm tư suy nghĩ: Không xa đây có một trại trẻ mồ côi… Hình như ở đó có một cậu bé trông rất giống trúc mã của tôi?

Năm Tháng Rực Rỡ

Năm Tháng Rực Rỡ Thẩm Xuyên là một nhà ngoại giao danh tiếng, nhưng năm đó, khi còn là thanh niên trí thức xuống nông thôn, anh ta lại vô tình kết hôn với tôi – một cô gái quê chưa từng được học hành tử tế. Tôi không phải con ruột của gia đình này. Lúc nhỏ bị chị gái ruột – Điền Chi làm lạc mất, mãi đến mười ba năm sau mới được tìm thấy và đưa về. Cuộc hôn nhân này là sự bù đắp mà chị ta dành cho tôi, nhưng trong mắt người ngoài, nó lại trở thành bằng chứng cho việc tôi đã cướp đoạt thứ vốn dĩ thuộc về chị ấy. Thế nên, ở ngoài xã hội, Thẩm Xuyên luôn tự tin, nói năng lưu loát, nhưng khi ở trước mặt tôi, anh ta chẳng khác gì một pho tượng gỗ – không bao giờ chủ động nói chuyện. Tôi tìm đề tài để nói, anh ta hiếm khi trả lời. Tôi mua quần áo mới cho anh ta, nhưng anh thà mặc đến rách bộ đồ cũ chứ không bao giờ đụng đến thứ tôi mua. Mãi đến khi tôi vô tình làm rơi cây bút máy mà chị gái tặng anh, Thẩm Xuyên đột nhiên nổi giận, hoàn toàn mất kiểm soát. Anh ta trừng mắt nhìn tôi, giọng điệu đầy chán ghét: “Kẻ trộm thì nên biết thân biết phận.” Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy thật mệt mỏi. Sau khi biết mình mắc bệnh nan y, tôi quyết định từ bỏ điều trị và chấm dứt cuộc đời mình. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về đúng cái ngày đã làm rơi cây bút, nghe lại câu nói tàn nhẫn ấy từ miệng anh ta. Tôi không còn đau lòng hay tức giận nữa, chỉ bình thản nói: “Khi nào anh rảnh, mình đi ly hôn đi.”

BÉ CƯNG YÊU DẤU CỦA ANH

Mẹ tôi dạo này trả lời tin nhắn WeChat rất lạnh nhạt.Trước đây mẹ luôn gọi tôi là “bé cưng yêu dấu”.Tôi nũng nịu với mẹ cả buổi, cuối cùng mẹ cũng chịu gọi tôi như cũ.Một tháng sau, mẹ đột nhiên gửi lời mời kết bạn cho tôi.【Bé cưng, sao lại xóa mẹ rồi?】Tôi nhìn danh bạ, thấy một người có cùng ảnh đại diện hoa sen vàng giống hệt mẹ mình.Nếu đây là mẹ tôi, vậy người nghe tôi làm nũng bấy lâu nay là ai?Hôm sau, nam thần lạnh lùng xách một chiếc bánh nhỏ đứng đợi dưới ký túc xá của tôi.“Chào em… bé cưng yêu dấu.”

CUỐI CÙNG CŨNG CƯỚI ĐƯỢC EM

Lúc mới vào showbiz, tôi sợ bị công ty chèn ép, nên nhắm trúng thái tử gia của công ty mà ra tay.Anh ta đích thân giúp tôi che chở, giành vai diễn, cướp hợp đồng đại diện, còn đưa tôi đi tham gia đủ loại sự kiện.Bảy năm sau, tôi kiếm tiền đầy túi, liền đưa ra thỏa thuận chấm dứt hợp đồng.Vì ba tôi nói rằng công ty đã kiếm được tiền, và ông ấy muốn giới thiệu con trai của một đối tác làm ăn cho tôi.Tôi trang điểm kỹ càng để đi xem mắt, ai ngờ vừa đến nơi đã thấy “đối tượng hẹn hò” là Kỷ Kiến Chu đang trò chuyện rôm rả với ba tôi.Kết thúc buổi gặp mặt, tôi bị anh ta nhét thẳng vào ghế phụ chiếc Maybach: “Tiểu bảo bối, giờ chúng ta đường hoàng danh chính ngôn thuận rồi!”