Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Hoa Hồng Vượt Rào

Hoa Hồng Vượt Rào Tôi đã làm chó liếm của Hoắc Kiêu hơn hai mươi năm. Một lần tình cờ, tôi nghe được Hoắc Kiêu cười đùa, nói với đám bạn: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào, chuẩn một cô gái ngoan. Nếu không phải ông cụ đã định hôn từ bé thì anh đây vốn sẽ không cưới cô ấy.” Đám bạn cười nhạo anh ta: “Anh Kiêu thảm quá mà, bị ép phải cưới sớm.” Một tay Hoắc Kiêu ôm eo cô gái ngồi cạnh, nhả khói thuốc phì phèo: “Đúng vậy, ông đây quá thảm.” Hai tháng sau, tôi công khai mang thai, chuẩn bị tổ chức lễ cưới. Hoắc Kiêu gọi video tới lớn tiếng mắng: “Tạ Thính Vãn, ông đây chưa chạm vào cô, cô lấy đâu ra con? Nói mau! Gian phu là ai?” Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi, Hoắc Kiêu ngây người: “Chú, chú út?” Người đàn ông nghiêm khắc, mắng khẽ: “Không được vô lễ với thím út cháu!”

THẾ THÂN PART TIME

Tôi là chú chim hoàng yến được thái tử nhà họ Tần là Tần Thâm bao nuôi.Có lẽ là vì tôi có vài nét giống với mối tình đầu khi ở nước ngoài của anh ấy, Thẩm Bạch Liên.Anh ấy đã chi mười vạn một tháng để bao nuôi tôi.Nhưng tôi cũng chẳng phải một chú chim hoàng yến đạt tiêu chuẩn cho lắm.Tôi nói nhiều, thù dai, lại thích bịa chuyện.Mỗi khi Tần Thâm đối xử không tốt với tôi, tôi lại tung tin đồn rằng anh ấy “không được”.Cho đến một ngày, chuyện tôi tung tin đồn đã bị Tần Thâm phát hiện.

ẢNH ĐẾ NHÀ TÔI GHEN RỒI

Tham gia chương trình tạp kỹ gây sốc đang hot, tôi được yêu cầu bày tỏ tình cảm với người khác trên WeChat trong lúc phát sóng công khai. Mười giây sau, ảnh đế tức giận gọi video đến.“Đồ vô lương tâm này, em định bày tỏ tình cảm với ai vậy, anh và con trai em không phải là đối tượng bày tỏ sao? Em là đồ con gái hư hỏng!”Tối hôm đó, Weibo sập.Cả mạng đều biết tôi và ảnh đế đã có con.

Giả Liên Của Tôi

Giả Liên Của Tôi Mẹ tôi, bà ấy ghét tôi. Người ta thường nói, người may mắn thì dùng tuổi thơ để chữa lành cả cuộc đời, còn kẻ bất hạnh thì dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ. Còn tôi, thuộc về trường hợp sau.

LỪA GẠT MẸ CỦA THÁI TỬ GIA

Mẹ của Thái tử gia ở Bắc Kinh luôn dùng tiền để đuổi những cô gái xinh đẹp đeo bám xung quanh anh ấy. Tôi nhìn thấy mà cảm thấy ganh tị không thôi.Để mẹ anh ấy cũng dùng tiền đuổi tôi đi, tôi quyết định theo đuổi anh ấy, và còn tạo ra cho bà ấy cảm giác rằng chúng tôi đang hẹn hò với nhau.Quả nhiên mẹ anh ấy liền bị mắc lừa. Bà ấy đưa tiền cho tôi và yêu cầu tôi tránh xa con trai bà ra.Sau một thời gian xa cách Thái tử gia, mẹ anh ấy rất hài lòng và trả cho tôi số tiền còn lại.Nhưng, khi tôi cầm lấy thẻ ngân hàng, một bàn tay dài thon đè lên tay tôi.Thái tử gia lạnh lùng nhìn tôi, nhếch mép cười khẩy: “Bảo sao tự dưng lại không đeo bám nữa.”Anh ấy cúi sát người xuống, ghé vào tai tôi thì thầm: “Dám đùa giỡn tôi? Chán sống rồi sao?”

TỰ NHIÊN CÓ CHỒNG CỰC PHẨM

Về nhà ăn tết, tôi phát hiện cả nhà dán đầy câu đối đỏ.Tôi nhìn em trai và giơ ngón cái lên biểu dương thán phục:“Trâu bò thật! Mới tốt nghiệp đã kết hôn.”Em trai tôi: “Có khi nào, người phải kết hôn là chị không?”Tôi: “???”Tôi kéo chiếc vali lớn ra khỏi ga tàu cao tốc, nhìn quanh mà không thấy em trai đâu.Gọi điện cho em trai thì cậu ấy nói: “Chị, chẳng phải có người đến đón chị rồi sao?”Rồi cúp máy.Ai đến đón tôi?Đang thắc mắc thì tôi nghe thấy một giọng trầm ấm có sức hút vang lên bên tai: “Đi thôi!”Cùng lúc đó, một đôi tay có khớp xương rõ ràng xuất hiện trong tầm mắt tôi.Tôi ngẩng lên, thấy một người đàn ông lạ mặt lấy chiếc vali từ tay tôi.Anh ấy có khuôn mặt rất đẹp, đường nét rõ ràng. Vẻ sang trọng tự nhiên tỏa ra, khiến tôi cảm thấy có một khoảng cách vô hình, nhưng cũng làm tim tôi đập loạn.Anh ấy đẹp trai quá!Chắc anh ấy là người em trai tôi nói sẽ đến đón tôi?Giấu đi sự phấn khích trong lòng, tôi theo bước anh ấy.Khi anh ấy bỏ chiếc vali màu hồng vào cốp xe Rolls-Royce, tôi càng bất ngờ hơn.Em trai tôi đúng là có phúc thật! Thế mà nó lại có bạn bè giàu có như thế!Lúc đầu tôi định ngồi ghế sau, nhưng anh ấy sau khi bỏ vali vào lại tự nhiên mở cửa ghế phụ cho tôi. Lần đầu ngồi Rolls-Royce, tôi hào hứng đến mức không thắt được dây an toàn.“Để tôi giúp em.” Anh ấy ngồi vào ghế lái, nghiêng người qua và thắt dây an toàn cho tôi.Mùi bạc hà nhẹ nhàng từ người anh thoảng qua, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh khi ở gần.Cả người tôi căng cứng, không dám thở mạnh.Cảm giác khoảng cách giữa tôi và anh ấy quá gần, hành động của anh ta có chút… thân mật. Nhưng anh ấy đang giúp tôi, tôi cũng không thể nói gì.

Công Chúa Ép Hôn

Công Chúa Ép Hôn Công chúa mang thai, nói là của ta, tiểu hoàng đế cuồng tỷ tỷ hết thuốc chữa, ép ta chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần không có khả năng đó!” Ta kêu oan. Công chúa thân cao bảy thước, khuynh quốc khuynh thành, cúi mắt mỉm cười: “Tám tháng sau, nếu bản cung không có con, sẽ chỉ hỏi tội ngươi.” Ta sờ bụng, chua xót, mẹ con ta sắp xong rồi…  

ĐỊNH MỆNH CỦA ANH

Tết Thanh Minh sếp không cho nghỉ, tôi không nhịn được mà đăng trong nhóm:“Tại sao? Chẳng lẽ sếp không có mộ tổ à?”Tối hôm đó, một ông cụ chống gậy bước vào giấc mơ của tôi, gõ đầu tôi rồi bảo rằng tôi có tinh thần phản kháng hiếm có. Ông rất thích tôi và quyết định tìm cho tôi một anh bạn trai.Sáng hôm sau, anh sếp mặt lạnh, độc miệng ngồi nghiêm chỉnh trước mặt tôi, gương mặt đầy mâu thuẫn:“Tôi… ông cố tôi tối qua báo mộng bảo cô phải làm cháu dâu của ổng…”

May mắn của Hoài Tân

May mắn của Hoài Tân Giang Từ, thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, vốn nổi tiếng phong lưu phóng khoáng, vậy mà lại chịu thu tâm vì tôi. Cho đến một ngày, tôi tận mắt thấy anh ta ngồi trong một góc phòng, để cho cô gái trong lòng rót rượu vào miệng. Anh ta cười cợt, “Tôi theo đuổi Nhiếp An chỉ vì một cuộc đánh cược thôi.” Người đó chính là tôi. Một năm sau, tôi xuất hiện trước mặt anh ta với tư cách là chị dâu của Giang Từ. Vào một đêm, anh ta ép tôi vào góc tường cạnh cửa sổ. Giọng nói đầy giận dữ: “Anh trai tôi có biết mối tình đầu của em là tôi không? Hửm?”

Thái Bình Thịnh Thế

Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”

Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện

Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện Vào ngày kỉ niệm tròn bảy năm ngày cưới, trong bảo tàng Tình yêu tan vỡ, tôi nhìn thấy bức ảnh chị kế của chồng. Bên dưới bức ảnh là chữ ký của anh ta: “Xin lỗi em, cả đời này anh chỉ có thể bảo vệ em dưới danh nghĩa người nhà.” Chồng tôi gửi tin nhắn đến: [Chị anh về nước rồi, chúng ta sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới sau nhé.] Tôi nhìn dòng chữ ấy, chợt nở nụ cười. Cố Thừa Trạch, lúc kết hôn tôi đã nói mình là một người phụ nữ điên, anh thật sự không nên chọc giận tôi.

Lòng Người Khó Dò

Lòng Người Khó Dò Ngày tận thế đến, tôi may mắn được rút trúng suất tránh nạn. Mẹ chồng và chồng tôi lại nổi lên lòng thương người, nhất định muốn đưa cả hai mẹ con nhà hàng xóm đi cùng. Đến nơi, tôi nộp tài liệu và chỉ điền tên con gái mình vào. Họ sốt sắng hỏi tôi sao không ghi tên cả nhà. Tôi nhìn đứa bé trai đứng sau chồng tôi, khuôn mặt giống anh ta đến lạ, rồi lắc đầu: “Tôi không quen họ.”