Danh sách truyện mới cập nhật
Quay Lại Thời Niên Thiếu
Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”
Bạn Cùng Ký Túc Xá Ai Cũng Xin Chuyển Phòng Bạn cùng phòng tôi lén xin chuyển phòng. Tôi tò mò hỏi cậu ấy: “Sao lại chuyển phòng? Mọi người ở với nhau đang vui mà?” Cô ấy cười khan mấy tiếng: “Cái này… Phòng khác rủ mình qua…” Lúc trả lời, cậu ấy gục đầu, giọng cũng run run, không dám nhìn tôi. Tôi nhìn lại, thấy cậu ấy nói chuyện với bạn cùng phòng khác thì cơ thể thả lỏng đi rất nhiều. Trong lòng tôi đánh bộp một cái: “Mình có chỗ nào chưa tốt, làm cậu ở đây không thoải mái hả?” “Không phải! Không có! Sao mà có chuyện đó!” Bạn cùng phòng tôi hoảng hốt chối bay, “Cậu đừng nghĩ nhiều, không phải tại cậu đâu, thật đó!”
Giả Vờ Vào tuổi mười tám. Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch gặp Phó Diên, anh đứng bên cạnh Nhan Khả – kẻ thù cũ của cô. Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tựa như ranh giới giữa hai thế giới, cô không thể bước qua, còn anh cũng không có ý định đi tới. Sau này, trong một buổi chiều hè nắng cháy, giữa căn phòng u tối, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay khẽ mân mê làn da cô, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.” Năm hai mươi bốn tuổi. Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp lại nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm. Cô đứng từ xa, cầm sơ yếu lý lịch, nhìn anh rồi lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.” Anh không hề thay đổi sắc mặt, chỉ liếc nhìn cô một cái. Công ty này là của anh, cô hiểu rõ rằng mình không có cơ hội. Vậy nên cô xoay người, rời đi. Nhìn bóng dáng cô dần xa khuất, lòng bàn tay anh siết chặt. Lần gặp lại sau đó. Ngày hôm ấy sương mù dày đặc phủ kín khung cửa sổ, những giọt mưa tí tách lăn dài. Khi cô càng tiến đến gần, anh vươn tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn sâu vào mắt cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn đùa giỡn với tôi không?” Ngày ấy, lớp sương phủ đầy cửa kính xe, trên đó in đậm hình bóng của cô.
Sau ba năm chịu phạt, Cố Đình Quân dẫn theo “bạch nguyệt quang” đến đón tôi. Anh nói: “Nghe nói em đã ngoan ngoãn hơn rồi, vậy cho em một cơ hội để hối cải.”“Chị Tô Vận của em dịu dàng rộng lượng, hãy học hỏi chị ấy, sau này đừng gây chuyện nữa.”Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc tủi thân, bám lấy anh như cây cỏ cứu mạng. Nhưng tôi chỉ bình tĩnh cúi đầu thật sâu để cảm ơn.Cố Đình Quân nhíu mày: “Triều Nhan, anh là vị hôn phu của em, em không cần phải khách sáo như vậy.”Tôi khẽ mỉm cười, sớm thôi, sẽ không còn là như vậy nữa.Ba năm bị đày đ.ọa, chịu đựng đủ chuyện, cuối cùng tôi cũng tích đủ điểm.Chỉ còn mười ngày nữa thôi, tôi sẽ mãi mãi rời khỏi thế giới này.Từ nay trở đi, *triều nhan mộ lạc, cùng anh đoạn tuyệt mãi mãi.( “Triều nhan mộ lạc” thể hiện ý niệm về sự ngắn ngủi, thoáng qua của cuộc sống, hoặc những điều tốt đẹp nhưng không lâu dài. )
Vào tháng thứ ba sau khi Cố Gia Trần và bạn gái cũ quay lại với nhau, anh đột nhiên hỏi về tôi.“Những ngày gần đây Hạ Vũ có phải lại trốn đâu đó khóc một mình không?”Bạn bè nhìn nhau ngơ ngác: “Hình như đã lâu rồi không thấy cô ấy.”“Tôi nghe nói, dạo gần đây cô ấy đã lấy chồng rồi?”“Không thể nào, chắc chỉ là tin đồn thôi, muốn ép Gia Trần quay lại đó mà.”Giọng Cố Gia Trần nhẹ nhàng: “Đi bảo cô ấy, tối nay gặp ở chỗ cũ.”Bạn bè trêu chọc: “Nếu Hạ Vũ khóc, cậu sẽ mềm lòng chứ?”Anh khẽ cười: “Xem đã.”Nhưng đêm đó anh chờ mãi đến khuya, tôi vẫn không đến.Anh gọi điện cho tôi, nhưng tôi cũng không nghe máy.Anh có bạn gái, tôi cũng đã có chồng, vậy thì càng nên tránh đi mới phải.
Chị gái tôi vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, tính tình trong sáng ngây thơ. Chính chị đã xin ba mẹ đi nhận nuôi một cậu bé từ cô nhi viện tên là Thẩm Tự Cẩn.Ở trường, tôi bị bắt nạt, chị chỉ khuyên nhủ tôi rằng nhịn một chút cho thế giới được yên bình. Nhưng khi Thẩm Tự Cẩn bị kỳ thị, chị lập tức đứng ra bảo vệ cậu ấy, rồi quay sang nói với tôi:“Tình cảm giữa chúng ta là thứ tình cảm cao quý vượt lên cả nam nữ.”Chị tôi chăm sóc cậu ấy từng li từng tí, khi lớn lên thì bí mật đính ước, rồi đưa cậu ấy vào làm việc tại công ty gia đình. Kết quả, Thẩm Tự Cẩn hại công ty phá sản. Ba nhảy từ sân thượng xuống, mẹ đau lòng quá mà hóa điên. Chị lại cùng Thẩm Tự Cẩn cao chạy xa bay.Tôi hỏi chị tại sao lại đi cùng kẻ thù của gia đình, chị chỉ ngây thơ đáp lại:“Tự Cẩn là nam chính, chị đi cùng cậu ấy không phải là lẽ đương nhiên sao? Hơn nữa, chính ba mẹ đã khiến gia đình cậu ấy phá sản, chết trong tay cậu ấy cũng chỉ là báo ứng thôi.”Thì ra chị ấy tự cho mình là người xuyên không, muốn trở thành nữ chính định mệnh của nam chính.Khi tôi mở mắt lần nữa, trước mặt là cậu bé cô đơn lạnh lùng ngồi trong góc cô nhi viện. Tôi lập tức bước qua Thẩm Tự Cẩn, quay sang ba mẹ, nói:“Ba mẹ, con muốn nhận nuôi anh trai đẹp trai kia!”Kiếp này, để kẻ nam phụ âm trầm đánh bại nam chính chắc không phải là quá đáng đâu nhỉ.
Làm Giả Hoá Thật Phu quân mất tích. Hộ vệ đến bẩm báo rằng phu quân đã bị bọn cướp tấn công, hiện tại không rõ tung tích. Mãi về sau ta mới biết, hóa ra hắn đã dẫn theo một nữ nhân trốn vào núi ẩn cư, sống những ngày tháng thần tiên quyến lữ . Khổ cho cả phủ phải lo lắng, thấp thỏm vì hắn. Nếu đã như vậy, ta nguyện thành toàn cho bọn họ. Ta công bố với bên ngoài rằng phu quân đã qua đời. Đợi đến khi hắn chán cảnh núi non, muốn quay về phủ, lại bị gác cổng đá một cái bay ra ngoài: “Đồ ăn mày từ đâu đến, cút ngay!”
Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh Lúc tôi đi du học về, trúc mã đã thành tổng giám đốc, đang quấn quýt với thế thân của tôi. Mẹ anh đến tìm tôi: “Một ngàn vạn, quay lại bên cạnh con trai tôi.” Tôi nhã nhặn từ chối: “Dì, dì hiểu lầm rồi, tiêu chuẩn để làm ánh trăng sáng chính là giống như người chết vậy.” “Một trăm triệu, có làm không?” “Không thành vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”
An Tuế Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta lớn tuổi, muốn bán ta đi. Trúc mã mà ta thầm thương suốt nhiều năm đã đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp. Ta lại linh hoạt cự tuyệt hắn, dùng số tiền đã dành dụm suốt những năm qua để tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ. Các tỷ muội không hiểu: “Ngươi ngưỡng mộ Bùi đại nhân nhiều năm như vậy, sao lại không chấp nhận hắn?” Ta cười đáp: “Kỹ nữ là bán cho nhiều người, tiểu thiếp chỉ bán cho một người. Dù sao cũng đều là bán, từ giờ ta chỉ muốn sống cho bản thân, không muốn bán mình nữa.”
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?
Kế Hoạch Chinh Phục Trai Thẳng Mẹ của Thái tử gia Bắc Kinh thả ra tin tức, người phụ nữ nào có thể ngủ thẳng đứa con trai gay của bà ấy thì sẽ được thưởng 10 triệu nhân dân tệ. Tôi thấy tiền liền sáng mắt, ngày nào cũng nghĩ ra đủ chiêu trò khác nhau để quyến rũ Thái tử gia. Lúc đầu, anh ta không hề lay động, nhưng về sau anh lại ta tóm lấy tôi đêm nào cũng chiến đấu, đến cả bạn gay trên Wechat cũng xóa hết. Nhiệm vụ hoàn thành, tôi cầm tiền giả chết nhưng lại bị Thái tử gia dẫn người chặn ở sân bay. Anh ta dùng cà vạt từng vòng từng vòng trói chặt cổ tay tôi, cười lạnh. “Lúc tôi mút em, sao em không nói tôi thích đàn ông? “Bây giờ để em xem rõ, tôi thẳng đến mức nào.”