Danh sách truyện mới cập nhật
Tại hầu phủ này, ngoài ta ra, cả nhà đều đã trọng sinh, kể cả con chó. Nhưng mà, đại tỷ thì đắm chìm trong ái tình; nhị ca lại là một Diêm Vương sống; tam tỷ chỉ là mọt sách; tứ tỷ keo kiệt như thần giữ của; lục đệ thì hay khóc nhè; còn con chó… chỉ biết phá nhà. Việc trọng sinh này vốn chẳng can dự gì đến ta, một thứ nữ. Dù sao ta cũng sắp xuất giá rời nhà rồi. Nào ngờ, bọn họ lại đột ngột phá hủy lễ đính hôn của ta với thanh mai trúc mã, đoạn tuyệt nhân duyên của ta, rồi lại khe khẽ nói: “Phải dập tắt khí phách của nó, không thể để nó nổi bật như kiếp trước!” Thì ra, tất cả mọi người trọng sinh chỉ để chặn đứng tiền đồ của ta.
Mẹ Tôi Là Đại Ca Xã Hội Đen Chồng tôi lén sau lưng tôi, chuyển một triệu tiền hồi môn mẹ tôi cho—sang cho em trai dưới quê xây nhà, cưới vợ. Bị tôi phát hiện, anh ta còn lớn tiếng: “Nhà em giàu như vậy, sao phải so đo? Em trai anh là hương hỏa duy nhất của nhà này đấy!” Bà mẹ chồng cũng đứng cạnh phụ họa: “Lấy vợ thành phố là để nhờ cậy, không thì cưới về làm gì?” Tôi giận đến run người, lập tức gọi cho mẹ. “Mẹ ơi, con bị ức hiếp rồi…” Nửa tiếng sau, mẹ tôi dẫn theo năm mươi người mặc đồ đen, đạp thẳng cửa bước vào nhà tôi.
Minh Nguyệt Ca Ta là thiên kim giả của phủ Thừa tướng. Sau khi đi lễ Phật trở về, trừ ta ra, cả nhà đều nghe thấy tiếng lòng của thiên kim thật. Cha mẹ tin chắc ta sẽ vu oan nàng tư thông, làm hại danh tiếng nàng. Ngay cả vị hôn phu cũng mắng chửi ta đ/ộc á/c. Quả nhiên, ta làm đúng như trong cốt truyện, dẫn thiên kim thật ra ngoài. Cả nhà trốn trong bóng tối chờ xem ta có đ/ộc á/c, thâm hiểm như tiếng lòng kia nói không. Ta chỉ thoáng nhìn gã nam nhân thô lỗ ở gần đó, cười dịu dàng. “Người đâu, tên vô lại kia ở đâu ra, đ/ánh chet hắn cho ta!”
Cậu ấm đất Bắc Kinh là kiểu yêu đương kiểu Plato. Còn tôi là hệ “ăn thịt”. Mập mờ dây dưa ba tháng trời. Thế mà anh ta lại cùng cô gái khác bước ra từ khách sạn. Tôi lập tức chặn số, đổi người khác để thả thính. Sau đó, anh ta ép tôi lên tủ, cắn rất mạnh. “Em thích tốc độ nhanh đúng không? Thế này đủ chưa?”
Năm anh ấy yêu tôi nhiều nhất, tôi nhận ba triệu đồng từ mẹ anh, p/h á bỏ đứa con của chúng tôi, phản bội anh.Sáu năm sau gặp lại, anh đã có một cô bạn gái môn đăng hộ đối, xinh đẹp, và sắp kết hôn.Tôi mỉm cười nhẹ, chúc mừng anh.Anh dập tắt điếu thu0^c, thản nhiên nói:“Đám cưới thì đừng đến.Vợ tôi thấy cô sẽ không vui.Cô ấy không vui, tôi sẽ đau lòng.”
Ba mươi ba tuổi, không chồng không con, tôi đang ở nhà ôm mèo thì nhận được điện thoại của mẹ: “Alô! Khu bên cạnh có đứa bé bị bỏ rơi, con có muốn không?” Vừa nghe đến chữ “bỏ”, tôi liền buột miệng đáp: “Muốn!” Rồi vừa chửi bới vừa ra khỏi nhà. Đến khu bên cạnh, tôi sững người. Hóa ra do ôm mèo nhiều quá, cuối cùng không phải là mèo bị bỏ mà là đứa bé bị bỏ! Mẹ tôi nhét đứa trẻ vào lòng tôi, rồi quay đầu bỏ chạy. Vừa chạy vừa ngoái lại nói: “Từ giờ nó là cháu ngoại của mẹ, là con ruột của con đấy.” “Giấy tờ mẹ làm xong hết rồi, con không nuôi cũng phải nuôi.” Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể ôm con “thú hai chân nuốt vàng” này về nhà. Cực khổ nuôi nó khôn lớn thành người. Nào ngờ, nó lại là một thiên kim tiểu thư thật sự!
Tôi vất vả trăm cay nghìn đắng mới theo đuổi được Tạ Thư Ngôn, vừa chuẩn bị làm một trận quên trời quên đất. Mở mắt ra, tôi lại quay về năm năm trước. Thiếu gia Tạ gia mười tám tuổi cao quý kiêu ngạo, không chút nể tình ném thẳng một lá thư tình vào mặt tôi. “Tôi, Tạ Thư Ngôn đây, có thích chó cũng không thích cô.” “Khuyên cô sớm dập cái ý nghĩ đó đi, không thì đừng trách tôi không khách khí!” Trời sụp rồi! Con vịt sắp tới miệng lại bay mất như vậy?
Hoa Hồng và Ác Long Ba năm trước, tôi bị xa^m ha./i. Ba năm sau, tôi vô tình thấy một quyển nhật ký không rõ chủ nhân. Cuối cuốn nhật ký ấy viết: “Tôi hy vọng cô ấy vĩnh viễn không bao giờ phát hiện ra sự thật.”
Tôi thầm yêu thanh mai trúc mã suốt nhiều năm, nhưng cậu ấy lại coi tôi như anh em. Tôi tự tai nghe thấy cậu ấy nói với người khác: “Tôi đối với loại ‘anh em mặc chung một cái quần thủng đáy’ như Tống Chiêu Chiêu chẳng động lòng chút nào.” Trái tim tôi trong khoảnh khắc ấy bị nghiền nát không thương tiếc. Sau này lên đại học, tôi bắt đầu để tóc dài, mặc váy, người theo đuổi nhiều không đếm xuể, vậy mà cậu ấy lại đỏ mắt chặn tôi trên tường, giọng vừa lạnh vừa ngông: “Mặc đẹp thế này, muốn câu dẫn ai hả, hm?”
Trung niên thất nghiệp, tôi ra trước cổng trường tiểu học mở quầy bán gà rán, mà kinh doanh lại đông nghịt. “Đừng vội, làm xong phần của bạn này rồi mới tới lượt bạn khác.” Trong góc có một cậu bé, ngày nào cũng tới nhưng chưa từng mua lần nào. Chỉ lặng lẽ đứng nhìn gà rán, nuốt nước bọt. Đang thấy lạ thì trước mắt tôi bỗng hiện ra những dòng “đạn mạc”: 【Phản diện hồi nhỏ đã toàn lén ngửi gà rán, lớn lên còn lén cái gì tôi cũng không dám nghĩ.】 【Ai trên kia đừng trách, nếu cậu bé ăn no thì cũng không đến mức này.】 【Tôi nhớ sau này gà rán nhà cô trở thành bạch nguyệt quang của phản diện, hắn…】 Các dòng chữ chạy vèo vèo, tôi chẳng đọc kịp. Chỉ thấy mấy chữ “chưa ăn no” nhảy vào mắt. Thôi thế thì… không đứa trẻ nào được phép đi về mà đói! Tôi nhét ngay miếng gà vừa rán xong vào tay cậu bé. “Một phần gà rán sáu tệ, ủng hộ chính sách ăn trước trả sau nhé.” “Nhanh lên, cắn đi con.”
Trong giới ai cũng biết, Hạ Tây Lâu có một mối tình bạch nguyệt quang mà anh ta vô cùng yêu thích. Còn tôi, chẳng qua chỉ là tình nhân được anh ta dùng tiền bao nuôi. Tôi mất trọn một năm trời mới khó khăn giữ được anh ta bên mình, thế mà bạch nguyệt quang lại đột nhiên về nước. Hạ Tây Lâu nhìn mà mắt cũng đứng tròng. Tôi tức đến mức như con cá nóc, nhưng lại chẳng làm gì được. Để khỏi bị đá trước, tôi quyết định đá Hạ Tây Lâu trước, rồi kiếm một người đẹp trai hơn. Không biết từ đâu mà anh em chí cốt của Hạ Tây Lâu nghe được tin, mở miệng đã nói: ” Một năm mười triệu, theo tôi không?” Nghĩ tới cảnh sau này phải đối mặt với tình cũ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp, tôi dứt khoát từ chối. “Ba chục triệu.” “Khụ khụ… cái đó… để tôi suy nghĩ.” “Năm chục triệu.” “Được, chốt.” Tôi vui hớn hở thu dọn hành lý, kết quả là vừa vặn bị Hạ Tây Lâu đứng chờ sẵn ở cửa tóm được ngay tại trận. Người đàn ông lạnh lùng trừng tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai, rút thắt lưng ra: “Diệp Chiêu Chiêu, cô đúng là muốn tìm chết phải không?!”
Tôi cầm chặt tờ giấy chứng nhận ly hôn. Quyển sổ nhỏ màu đỏ, mép đã hơi quăn. Vừa bước ra khỏi cục dân chính, mặt đường nhựa bị nắng thiêu đến mềm nhũn. Tài xế của Tấn Ẩn lái chiếc xe đen bóng loáng, không một tiếng động trượt đến trước mặt tôi. Cửa kính hạ xuống, gương mặt Tấn Ẩn trong luồng gió lạnh càng lộ ra vẻ cứng rắn lạnh lẽo. “Lần cuối.” Giọng anh ta phẳng như mặt hồ, “Lên xe, tôi đưa em về thu dọn đồ.” Tôi kéo cửa xe ngồi vào. Luồng khí lạnh ập lên khiến da tay tôi nổi hết gai ốc. Ghế da thật vừa rộng vừa mềm, trước kia thấy hưởng thụ, giờ chỉ thấy khó chịu. “Không cần đưa.” Tôi nói, “Tôi gọi xe rồi.” Tấn Ẩn như không nghe thấy, dặn tài xế: “Đến biệt thự Tây Sơn.” Xe khởi động êm như nước, nhập vào dòng xe cộ. Tôi quay đầu nhìn ra ngoài, những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh sáng chói lóa. Xuyên vào cuốn truyện tổng tài chó má này ba ngày, cuối cùng tôi cũng ly hôn xong. Nguyên bản là một nữ phụ ác độc trời sinh, dùng mọi thủ đoạn gả cho nam chính Tấn Ẩn, sinh ra một đứa con gái, rồi tiếp tục làm loạn, nuông chiều con bé đến méo mó, để nó trở thành nữ phụ ác độc nhí bị người người chán ghét ở phần sau của truyện. Kết cục? Mẹ con đều chẳng ra gì. Giờ, tôi là mẹ ruột của con bé.