Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Đại công chúa

“Thôi đi, ta gả!” Tần Cẩn Tần Hàn Lâm, người đang tranh luận đến đỏ mặt tía tai với Ngôn quan, bỗng khựng lại. Hắn quay đầu, không thể tin được mà hỏi: “Nhị công chúa sao có thể gả cho… nàng nói gì cơ?” “Ta nói, Nhị công chúa Đào Nhân Hi không thể gả, vậy để ta gả!” Cả triều đình bỗng chốc im lặng. Tần Cẩn nhíu mày: “Đại công chúa…” “Ta hâm mộ Phương Cảnh Văn đã lâu. Dù chàng hiện giờ hôn mê bất tỉnh, thì có làm sao?” Ta chẳng còn hứng thú, xoay người bước ra khỏi đại điện. “Nhưng nàng chẳng phải nói không phải ta không gả ư!” Cuối cùng hắn vẫn không nhịn được mà hỏi ra, sắc mặt khó coi, chẳng còn chút phong độ nào. Ta quay lưng lại với hắn, một lúc lâu sau mới quay đầu cười nhạt một tiếng: “Đã sớm không phải rồi!”

Người Thừa Kế Bóng Tối

Tại tang lễ của bố — vị đại gia giàu nhất thành phố — tôi bỗng nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận nhảy ra trước mắt: “Em gái đừng khóc nữa, bố em giả chết đấy.” “Ông ta cố ý mang theo hết đồ đạc bỏ đi du lịch, giả vờ gặp nạn trên biển, thực chất là để song túc song phi với bạch nguyệt quang, rồi lợi dụng ‘di vật’ lừa tiền em.” “Bây giờ em bỏ mấy trăm vạn mua cái khuy măng-sét vài nghìn tệ từ tay bạch nguyệt quang của ông ta, sau này còn vì muốn lấy lại nhiều hơn mà bán cả cổ phần công ty, mà em thì hoàn toàn không biết mọi thứ đều là bẫy.” “Chờ đến khi lấy được tiền và cổ phần xong, bọn họ sẽ đá em và mẹ ra khỏi nhà, để hai người chết đói ngoài đường.” Tôi bật cười. Bố tôi — người ngoài đời vẫn đóng vai người chồng mẫu mực, người cha hoàn hảo suốt mười tám năm. Giờ đã thích giả chết như vậy, thì cứ để ông ta chết luôn đi. Gia sản trăm tỷ… tôi và mẹ chỉ đành lau nước mắt mà nhận.

Ba Tôi Ngoại Tình Với Chị Gái Ruột

Ba Tôi Ngoại Tình Với Chị Gái Ruột Ba tôi ng/oại tình với chính chị ruột của mình! Lúc đang ăn trưa, mẹ gọi hỏi tôi đang làm gì và có tiện nghe máy không. Tưởng bà nhớ cháu nên tôi lập tức gọi video, không ngờ vừa kết nối đã thấy khuôn mặt mẹ đẫm nước mắt. Tôi hốt hoảng hỏi xảy ra chuyện gì, mẹ nói bà muốn ly h/ôn với ba. Tính mẹ mạnh mẽ, cãi vã với ba suốt ba chục năm, đòi ly h/ôn cả trăm lần. Tôi liền hỏi lần này ba làm điều gì khiến bà buồn. Mẹ lại nói rằng ba con ng/oại tình rồi. Tôi suýt nghẹn ch/ết khi nghe câu đó, vội cầm ly nước cạnh bên uống một hơi dài. Tôi nói mẹ đừng nói đùa, ba con không phải kiểu người như vậy. Mẹ bảo lần này là thật, và người ba ng/oại tình chính là chị ruột của ông.

Mãi Bên Chàng

Sau khi sống lại, ta đã uống Hợp Hoan Tán, đến tấm ga giường cũng bị vặn xoắn như dây thừng. Thế nhưng Thẩm Tri Nhiên lại nhắm nghiền hai mắt, không hề hèn mọn cầu xin ta dùng thân thể hắn giải độc như kiếp trước. Đời này, ta không muốn gắng gượng chịu đựng dược tính để rồi trở thành phế nhân, chết trong thê thảm. Cũng không muốn phụ tấm chân tình của hắn. Nhưng ta không ngờ rằng, Thẩm Tri Nhiên cũng đã sống lại. Hắn cụp mắt né tránh ta: “Công chúa, thần chỉ là một kẻ thế thân để người giải khuây… không có phúc hưởng sự thương yêu của người.” “Món nợ của thần, đã trả hết rồi.”

Năm Ấy Tôi Bỏ Anh Ở Sân Bay

Năm đó tôi đồng ý sẽ cùng Thẩm Hoài Kinh ra nước ngoài. Tôi lại bỏ anh một mình giữa sân bay rồi chạy mất. Đến khi gặp lại. Có người hỏi về quan hệ giữa anh và tôi. Thẩm Hoài Kinh liếc tôi lạnh lùng: “Hận.” Tôi tự giác tránh né, giả vờ không quen. Thế mà anh lại ép tôi vào bên cạnh xe, đôi mắt đỏ lên khẩn thiết: “Em đừng đối xử với tôi như vậy.”

Mẹ Kế Nàng Dâu

Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén bò lên giường hắn. Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người có tính kiểm soát bệnh lý mạnh đến mức dù đang ngủ vẫn nhận ra có phải tôi hay không. Hắn mở mắt, hất mạnh khiến mẹ kế ngã lăn xuống sàn: “Biến, bà nghĩ mình có tư cách dùng đồ của cô ấy chắc?” Mẹ kế tròn mắt sững sờ. Chồng tôi quay sang nhìn tôi, giọng tủi thân: “Vợ ơi, anh cảm thấy khó chịu, cần được khử trùng.”

Thiên Kim Thật Sắp Đổi Đời

Thiên Kim Thật Sắp Đổi Đời Quận chúa phủ Thừa Tướng đã trở về. Nàng khoác lên người áo cưới của ta, gả cho vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Nhưng ta chẳng hề bận tâm, vội vã thu xếp hành lý trở về căn nhà tranh dột nát, bốn bề lộng gió của cha mẹ ruột. Bởi vì chỉ hai tháng sau, cặp cha mẹ nghèo rớt mồng tơi của ta sẽ hóa thân thành đương kim Thái tử và Thái tử phi. Và ta, sắp trở thành công chúa duy nhất của Đại Lương.

Thanh Xuân Không Nói Lời Yêu, Trưởng Thành Không Nỡ Rời Xa

Từ thời cấp ba chưa từng nhìn tôi đến một lần, cậu lớp trưởng lạnh nhạt đó lại biến thành ông chủ của Tập đoàn Châu thị – người mà cả giới thương trường tranh nhau muốn gặp. Để thuận lợi lấy được dự án, tôi toan tính dùng mỹ nhân kế. Nhưng nghe đồn bây giờ anh ta là người siêu lạnh lùng, khó tính và cực kỳ khó đối phó. Tôi còn chưa làm được gì, đang nghĩ xem phải ra tay thế nào, lại vô tình chạm phải một chỗ trên người anh ta cứng như đá khiến tay tôi đau nhói. Người đàn ông khẽ cười lạnh, cà vạt nơi cổ quấn lấy cổ tay tôi: “Tổng tiểu thư Thẩm, thủ đoạn của cô thật là cao tay.”

Quy Củ Phủ Quốc Công

Ngày đầu tiên ta gả vào phủ Lương Quốc công.Con gái riêng vô lễ, hất chén trà nhận mẹ xuống đất.Con trai riêng hung hăng trừng mắt nhìn ta.“Một nữ nhi nhà quan lục phẩm thấp hèn mà cũng xứng làm chủ mẫu quản thúc bọn ta?”Ta nhấc ấm trà lên, dội thẳng một bầu lên người con gái riêng.Rồi lại rút thước ngọc đánh cho bàn tay con trai đỏ ửng.Giữa không khí chết lặng của đại sảnh, phu quân bước vào.“Chuyện gì vậy?”Đích nữ vừa định nhào tới mách lẻo, ta đã lên tiếng trước.“Không có gì lớn, chẳng qua là đang dạy cho bọn trẻ quy củ của phủ Quốc công.”Ánh mắt chàng dừng lại giữa ta và cây thước, cuối cùng chỉ lặng lẽ quay người rời đi.Mọi người đều nói làm kế mẫu là việc khó khăn.Nhưng ta thì muốn, cả phủ Lương Quốc công từ nay chỉ nhận một mình ta là nữ chủ nhân.

Chia Tay Nửa Năm, Mang Bầu Sáu Tháng

Khi đang họp, tôi đột nhiên ngất xỉu.Mở mắt ra, thứ đập vào mắt đầu tiên là cái mặt bự chảng của bạn trai cũ – kiêm sếp hiện tại.Giọng anh ta căng như dây đàn:“Em có thai rồi.”Tôi lạnh tanh đẩy anh ta ra, đáp tỉnh rụi:“Chúng ta chia tay nửa năm rồi. Yên tâm, không phải của anh.”Ba tháng sau, anh ta thản nhiên đặt ảnh đầy tháng của “con trai tôi” lên cạnh giường.Tôi nhìn chằm chằm hai khuôn mặt như in lụa từ cùng một khuôn… và câm nín.

Một Đơn Ly Hôn, Thoát Cả Một Gia Đình

Mẹ chồng sang nhà anh cả trông cháu, chẳng may bị trật lưng.

Yêu Con Vụng Về

Bước sang năm thứ ba mươi trở thành một người trí lực thấp, tôi đang lục thùng rác thì nhặt được một cái bọc nhỏ biết cử động. Tôi mừng lắm, lấy chiếc bánh bao trắng mà tôi quý nhất đút cho cô bé, nhưng cái miệng nhỏ của cô bé phụt phụt phun hết ra. Tôi không hiểu, lại hí hửng mặc cho cô bé chiếc váy lấp lánh mà tôi nhặt được và thích nhất. Quần áo quá lớn, cô bé bị bọc trong đó rồi gào khóc. Tôi cuống đến mức chạy vòng quanh, bắt chước trên tivi, bọc cô bé vào trong chăn, vỗ vỗ và khẽ hừ, “Bảo bối ngoan, đừng khóc đừng khóc…” Nhưng cô bé càng khóc dữ hơn, dần dần hơi thở yếu đi. Bác Trương hàng xóm nghe thấy thì sợ hãi vội vàng ôm cô bé ra, mắng tôi là đồ ngốc. Tôi không hiểu thế nào là đồ ngốc, nhưng tôi biết mình suýt chút nữa làm hại bảo bối. Từ đó tôi học cách chăm cô bé, đổi hết số tiền nhặt được thành sữa bột, nhìn cô bé uống no, tôi mới dám gặm bánh bao nguội. Đến ngày sinh nhật bảy tuổi của cô bé, tôi dùng tiền nhặt rác mua một cái bánh sinh nhật nhỏ. Đôi mắt cô bé sáng long lanh, đột nhiên kéo tay tôi hỏi, “Mẹ, mẹ không giống mẹ của những người khác… là ông trời biến mẹ thành như vậy sao?” Tôi nghiêng đầu, cố gắng nghĩ xem ông trời là ai. Còn chưa nghĩ ra, cửa “khoảng” một tiếng bị đá bật ra! Vài người trông rất dữ tợn xông vào, một người đàn bà ăn mặc như tiên nữ lao tới giật lấy bảo bối: “Tinh Tinh! Bảo bối của mẹ, mẹ cuối cùng cũng tìm được con rồi!” Tôi hoảng rồi, chạy tới giành lại bảo bối, “Là tôi! Tôi mới là mẹ của bảo bối!” Người đàn bà ấy lại như bị dẫm vào đuôi, hung hăng tát tôi một cái, “Thì ra chính là mày, đồ buôn người đã bắt trộm con gái của tao!”