Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Năm Ấy Tôi Bỏ Anh Ở Sân Bay

Năm đó tôi đồng ý sẽ cùng Thẩm Hoài Kinh ra nước ngoài. Tôi lại bỏ anh một mình giữa sân bay rồi chạy mất. Đến khi gặp lại. Có người hỏi về quan hệ giữa anh và tôi. Thẩm Hoài Kinh liếc tôi lạnh lùng: “Hận.” Tôi tự giác tránh né, giả vờ không quen. Thế mà anh lại ép tôi vào bên cạnh xe, đôi mắt đỏ lên khẩn thiết: “Em đừng đối xử với tôi như vậy.”

Mẹ Kế Nàng Dâu

Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén bò lên giường hắn. Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người có tính kiểm soát bệnh lý mạnh đến mức dù đang ngủ vẫn nhận ra có phải tôi hay không. Hắn mở mắt, hất mạnh khiến mẹ kế ngã lăn xuống sàn: “Biến, bà nghĩ mình có tư cách dùng đồ của cô ấy chắc?” Mẹ kế tròn mắt sững sờ. Chồng tôi quay sang nhìn tôi, giọng tủi thân: “Vợ ơi, anh cảm thấy khó chịu, cần được khử trùng.”

Thiên Kim Thật Sắp Đổi Đời

Thiên Kim Thật Sắp Đổi Đời Quận chúa phủ Thừa Tướng đã trở về. Nàng khoác lên người áo cưới của ta, gả cho vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Nhưng ta chẳng hề bận tâm, vội vã thu xếp hành lý trở về căn nhà tranh dột nát, bốn bề lộng gió của cha mẹ ruột. Bởi vì chỉ hai tháng sau, cặp cha mẹ nghèo rớt mồng tơi của ta sẽ hóa thân thành đương kim Thái tử và Thái tử phi. Và ta, sắp trở thành công chúa duy nhất của Đại Lương.

Thanh Xuân Không Nói Lời Yêu, Trưởng Thành Không Nỡ Rời Xa

Từ thời cấp ba chưa từng nhìn tôi đến một lần, cậu lớp trưởng lạnh nhạt đó lại biến thành ông chủ của Tập đoàn Châu thị – người mà cả giới thương trường tranh nhau muốn gặp. Để thuận lợi lấy được dự án, tôi toan tính dùng mỹ nhân kế. Nhưng nghe đồn bây giờ anh ta là người siêu lạnh lùng, khó tính và cực kỳ khó đối phó. Tôi còn chưa làm được gì, đang nghĩ xem phải ra tay thế nào, lại vô tình chạm phải một chỗ trên người anh ta cứng như đá khiến tay tôi đau nhói. Người đàn ông khẽ cười lạnh, cà vạt nơi cổ quấn lấy cổ tay tôi: “Tổng tiểu thư Thẩm, thủ đoạn của cô thật là cao tay.”

Quy Củ Phủ Quốc Công

Ngày đầu tiên ta gả vào phủ Lương Quốc công.Con gái riêng vô lễ, hất chén trà nhận mẹ xuống đất.Con trai riêng hung hăng trừng mắt nhìn ta.“Một nữ nhi nhà quan lục phẩm thấp hèn mà cũng xứng làm chủ mẫu quản thúc bọn ta?”Ta nhấc ấm trà lên, dội thẳng một bầu lên người con gái riêng.Rồi lại rút thước ngọc đánh cho bàn tay con trai đỏ ửng.Giữa không khí chết lặng của đại sảnh, phu quân bước vào.“Chuyện gì vậy?”Đích nữ vừa định nhào tới mách lẻo, ta đã lên tiếng trước.“Không có gì lớn, chẳng qua là đang dạy cho bọn trẻ quy củ của phủ Quốc công.”Ánh mắt chàng dừng lại giữa ta và cây thước, cuối cùng chỉ lặng lẽ quay người rời đi.Mọi người đều nói làm kế mẫu là việc khó khăn.Nhưng ta thì muốn, cả phủ Lương Quốc công từ nay chỉ nhận một mình ta là nữ chủ nhân.

Chia Tay Nửa Năm, Mang Bầu Sáu Tháng

Khi đang họp, tôi đột nhiên ngất xỉu.Mở mắt ra, thứ đập vào mắt đầu tiên là cái mặt bự chảng của bạn trai cũ – kiêm sếp hiện tại.Giọng anh ta căng như dây đàn:“Em có thai rồi.”Tôi lạnh tanh đẩy anh ta ra, đáp tỉnh rụi:“Chúng ta chia tay nửa năm rồi. Yên tâm, không phải của anh.”Ba tháng sau, anh ta thản nhiên đặt ảnh đầy tháng của “con trai tôi” lên cạnh giường.Tôi nhìn chằm chằm hai khuôn mặt như in lụa từ cùng một khuôn… và câm nín.

Một Đơn Ly Hôn, Thoát Cả Một Gia Đình

Mẹ chồng sang nhà anh cả trông cháu, chẳng may bị trật lưng.

Yêu Con Vụng Về

Bước sang năm thứ ba mươi trở thành một người trí lực thấp, tôi đang lục thùng rác thì nhặt được một cái bọc nhỏ biết cử động. Tôi mừng lắm, lấy chiếc bánh bao trắng mà tôi quý nhất đút cho cô bé, nhưng cái miệng nhỏ của cô bé phụt phụt phun hết ra. Tôi không hiểu, lại hí hửng mặc cho cô bé chiếc váy lấp lánh mà tôi nhặt được và thích nhất. Quần áo quá lớn, cô bé bị bọc trong đó rồi gào khóc. Tôi cuống đến mức chạy vòng quanh, bắt chước trên tivi, bọc cô bé vào trong chăn, vỗ vỗ và khẽ hừ, “Bảo bối ngoan, đừng khóc đừng khóc…” Nhưng cô bé càng khóc dữ hơn, dần dần hơi thở yếu đi. Bác Trương hàng xóm nghe thấy thì sợ hãi vội vàng ôm cô bé ra, mắng tôi là đồ ngốc. Tôi không hiểu thế nào là đồ ngốc, nhưng tôi biết mình suýt chút nữa làm hại bảo bối. Từ đó tôi học cách chăm cô bé, đổi hết số tiền nhặt được thành sữa bột, nhìn cô bé uống no, tôi mới dám gặm bánh bao nguội. Đến ngày sinh nhật bảy tuổi của cô bé, tôi dùng tiền nhặt rác mua một cái bánh sinh nhật nhỏ. Đôi mắt cô bé sáng long lanh, đột nhiên kéo tay tôi hỏi, “Mẹ, mẹ không giống mẹ của những người khác… là ông trời biến mẹ thành như vậy sao?” Tôi nghiêng đầu, cố gắng nghĩ xem ông trời là ai. Còn chưa nghĩ ra, cửa “khoảng” một tiếng bị đá bật ra! Vài người trông rất dữ tợn xông vào, một người đàn bà ăn mặc như tiên nữ lao tới giật lấy bảo bối: “Tinh Tinh! Bảo bối của mẹ, mẹ cuối cùng cũng tìm được con rồi!” Tôi hoảng rồi, chạy tới giành lại bảo bối, “Là tôi! Tôi mới là mẹ của bảo bối!” Người đàn bà ấy lại như bị dẫm vào đuôi, hung hăng tát tôi một cái, “Thì ra chính là mày, đồ buôn người đã bắt trộm con gái của tao!”

Từ Nay, Anh Là Tương Lai Của Em

Đại mạo hiểm, tôi bị chỉ định phải hôn Trúc Mã. Cô chuyển trường được anh ta tài trợ lập tức đỏ hoe mắt, giọng mềm nhũn. “Tôi không cho.” Lục Tranh nghịch ngón tay của cô chuyển trường, giọng điệu lười nhác: “Khóc cái gì, chuyện bé tí.” “Để Kỷ Dận Xuyên thay tôi.” Thiếu niên gầy gò cụp mắt xuống, không động đậy. Lục Tranh bật cười một thoáng, mất kiên nhẫn: “Mày mẹ nó chỉ là con chó nhà họ Lục nuôi, con của bảo mẫu cũng xứng nói không à.” Ngay sau đó lại nhìn về phía tôi. “Làm sao đây, Đại tiểu thư Tưởng. Ngay cả chó còn chê cô, huống hồ là tôi.” “Tôi khuyên cô đừng dây dưa nữa……” Tôi khẽ cười, bước vượt qua hắn đi thẳng đến thiếu niên âm trầm đang ngồi trong góc. Nhón chân, nâng mặt cậu ấy lên. “Hôm qua không cho cậu hôn, là tôi sai.” “Đừng chiến tranh lạnh với tôi nữa, được không?”

Nghe được tiếng lòng của phu nhân

Mẹ ta là một ngoại thất được Đại tướng quân lén lút nuôi dưỡng. Còn Phu nhân tướng quân chính là đệ nhất mẫu dạ xoa ở Kinh thành, nổi tiếng đ/ộc địa, lòng dạ hẹp hòi và ác hiểm. Năm ta lên năm, Tướng quân rời Kinh đi dẹp giặc. Phu nhân tướng quân dẫn người hung hăng xông thẳng đến cửa. Ta sợ hãi khóc òa, mẹ dỗ thế nào cũng không nín. Phu nhân bèn nhét một viên kẹo mạch nha vào miệng ta, bà ấy tàn nhẫn nhéo má ta hai cái, rồi lạnh mặt dọa nạt: “Tiểu nha đầu, còn dám khóc nữa, ta sẽ kh/âu miệng ngươi lại!” Ai ngờ, ngay giây phút tiếp theo, ta lại nghe thấy tiếng lòng của Phu nhân. 【Tiểu Ngọc Nhi năm tuổi này, má quả thật vừa mịn vừa non, nhéo sướng tay ghê!】

Xem Bói Học Đường

Xem Bói Học Đường Năm lớp 12, ba mẹ ép tôi dùng kỹ thuật xem bói mà bà nội truyền lại để kiếm tiền. Tôi lừa họ đầu tư cho tôi vào trường quý tộc: “Tiền kiếm được chia hai tám!” Ngay ngày nhập học đầu tiên, bộ đồng phục cũ khiến tôi bị cả trường cười nhạo. Cho đến khi con trai duy nhất của chủ trường túm cổ áo tôi: “Không làm bài tập cho tao? Đợi tao thừa kế tài sản xong, sẽ cho cả nhà mày không sống nổi luôn!” Tôi nhẩm tính một chút rồi bật cười: “Mày mà cũng đòi thừa kế tài sản á?” “Trước tiên phải hỏi coi hai đứa con riêng bên ngoài của ba mày có chịu không đã.” Cô gái mặc đồ Chanel bên cạnh hét lên: “Vu khống! Mày có tin tao chỉ cần nói một câu là mày bị đuổi học không?” Tôi cười nhạt: “Mày là đồ giả mạo mà còn ở đây vênh váo cái gì?”

Trọng Sinh Về Bên Chàng

Trọng Sinh Về Bên Chàng Ngày Tạ Cảnh Chi nuốt vàng tự vẫn, chính là ngày thất đầu của ta. Thành hôn nhiều năm, ta h ậ n hắn ép cưới, chưa từng cho hắn sắc mặt tốt. Mãi đến khi ta c h ế t dưới lưỡi đao của phản quân. Vinh quang cả đời của Hầu phủ, hắn đã vứt bỏ tất cả mà không hề chớp mắt. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh về năm thứ hai sau khi gả cho hắn. Bà bà mượn danh nghĩa của ta để nạp thiếp cho hắn. Ta vội đến giải thích: “Tạ Cảnh Chi, mọi chuyện không như chàng nghĩ đâu.” Nào ngờ lại bắt gặp cảnh hắn đang bị dược tính hành hạ. Sau một thoáng sững sờ, hắn không giấu được vẻ cô đơn: “Phu nhân đối với ta trước nay vẫn luôn nhẫn tâm.”