Gia Đấu

Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ

Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ Đồ đạc không thể tùy tiện nhặt. Bất kể là đắt hay rẻ. Bởi vì… ai mà biết được, nó có phải là thứ bị lột ra từ xác chết hay không!

Ly Miêu Hoán Thái Tử

Ly Miêu Hoán Thái Tử Phu quân ta, nhân lúc ta ngủ mê sau sinh, đã để biểu muội của hắn tráo đổi con gái ta. Nhưng nhân lúc nàng ta đắc ý ngủ quên, ta đã tráo đổi lại, đem con ta về. Biểu muội ngày ngày hành hạ chính con gái ruột của mình, trong khi dồn hết tình yêu thương cho con gái của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, quả thật là bi kịch nhân gian. Đáng đời.

Không Nạp Thiếp

Không Nạp Thiếp Khi ta và phu quân Thôi Tầm thành thân, hắn từng thề rằng cả đời này tuyệt đối không nạp thiếp. Nếu trái lời, ắt sẽ chết không yên. Thế nhưng, mới ba năm trôi qua, đứa con riêng của hắn đã có thể gọi “cha, mẹ” rành rọt. Nhìn hắn ngủ say không chút phòng bị, ta nghĩ, đã đến lúc để hắn thực hiện lời thề của chính mình rồi. Chết không yên lành, đây chẳng phải là lời hắn đã tự mình thề nguyện hay sao? Ta muốn dùng hành động nói cho hắn biết, những điều không thể làm được, thì đừng tùy tiện thề thốt.

Công Chúa Phản Kích

Công Chúa Phản Kích Nhi tử bị tiểu thiếp của phu quân xúi giục, không nhận ta là mẫu thân. “Ngươi không phải nương của ta! Lan di nương chưa từng ép ta đọc sách, nàng mới là nương của ta!” “Phụ thân chỉ có một nhi tử là ta, ta ham chơi một chút thì sao chứ? Lan di nương nói, cho dù ta không đọc sách, thì sau này toàn bộ phủ Công Chúa cũng đều là của ta.”

Thâm Tình Không Lưu

Thâm Tình Không Lưu Ta với Tạ Tri Ứng thành hôn hai năm, ân ái mặn nồng. Nhưng chưa từng mang thai, mẹ chồng từ khuyên bảo chuyển sang ép buộc. Đêm tân hôn, nam nhân từng hứa với ta sẽ bảo vệ ta cả đời đã rơi lệ. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Hóa ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến vậy. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn cùng biểu muội của hắn kìm lòng không đặng.

Tháng Tháng Bình An

Tháng Tháng Bình An Lục Mạnh Niên là xung hỉ đồng dưỡng phu mà cha ta mua về cho ta. Hắn lớn lên tuấn mỹ, từ nhỏ ta đã thích quấn quýt bên hắn. Lại còn dựa vào thân phận mà tùy ý làm càn với hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy vô số chữ bay lơ lửng trên không trung: [Nữ phụ ác độc này có thể biết xấu hổ một chút mà đừng quấn lấy nam chính nữa không! Nàng ta chẳng lẽ không nhìn ra mỗi lần gặp nàng, nam chính đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!] [Nàng ta còn đối xử tệ bạc với nam nữ chính! Bảo sao khi nam chính trở về kinh và khôi phục thân phận thái tử, hắn lập tức muốn đoạn tuyệt sạch sẽ với nhà họ Tạ!] Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu được mấy câu này. Định đi tìm Lục Mạnh Niên để hỏi. Không ngờ lại vô tình nghe được hắn nói chuyện với thuộc hạ: “Điện hạ, trước khi hồi kinh có cần báo cho người nhà họ Tạ biết thân phận không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mạnh Niên cụp mắt, thần sắc lạnh nhạt: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, cô lập tức cùng Tạ gia không còn quan hệ gì nữa.” Lúc đó, ta mới chậm chạp nhận ra. Thì ra Lục Mạnh Niên chính là nam chính. Còn ta, chính là nữ phụ ác độc mà hắn hận thấu xương, sau này còn bị hắn diệt cả nhà.

Thiên Đế thức tỉnh

Triều đại Thanh Phong, tại khu chợ thành Lưu Vân, có rất nhiều người tụ tập, tiếng la hét chửi rủa vang lên khắp nơi!“Vân Hạo đêm qua tại thanh lâu giết chết mười gái điếm, thủ đoạn tàn nhẫn, theo luật pháp triều đình, phải chịu trăm roi sau đó chém đầu để răn đe!”Sau khi binh lính phủ thành chủ hô to, bỗng nhiên dùng roi sắt trong tay đánh mạnh xuống.“Chát!”Roi sắt đánh làm da thịt Vân Hạo rách toạc, cơn đau khủng khiếp lan khắp cơ thể, phát ra tiếng kêu thảm thiết.Roi sắt cứ thế đánh từng lần từng lần một.Tiếng thét xé lòng vang vọng tại khu chợ.“Đánh hay lắm, thằng súc sinh này đáng chết!”

Tranh Đấu Hậu Trạch

Tranh Đấu Hậu Trạch Biểu muội từ Sóc Châu vừa mới vào phủ, kế mẫu đã khuyên bảo ta phải đề phòng nàng. Nàng nhảy múa làm chân bị thương, vị hôn phu của ta liền lo lắng tìm danh y khắp nơi đến khám cho nàng. Kế mẫu nhân cơ hội này xúi giục, bảo ta hãm hại nàng trong yến tiệc Trâm Hoa. Ta đồng ý ngay. Nhưng kế mẫu không ngờ, cuối cùng người bị đuổi khỏi yến tiệc Trâm Hoa lại là con gái của bà.

Cứu Rỗi

Cứu Rỗi Mẹ đã mất vì ung thư mà các bác lại còn ngồi xỉa xói. “Vốn có chữa khỏi được đâu, giờ thì hay rồi, người mất tiền hết.” Ba đỏ mắt bảo các bác im miệng, các bác còn quá đáng hơn: “Lại còn chỉ sinh được đứa con gái, nhà mình cưới cô ta lỗ quá lỗ.” Bà nội: “Con gái dì Vương ở sát vách nhà con được lắm, làm quen thử xem.” Bác Cả: “Sau này không ai chăm lo cho ba mẹ, thuê giúp việc cũng không ổn.” Bác Hai: “Thuê giúp việc cái gì, chẳng phải có sẵn à!” Người mà bác ám chỉ à tôi, nhưng tôi không hiền như mẹ tôi. Tôi lao tới kéo bọn họ cùng ngã xuống cầu thang. Lúc tỉnh lại, mẹ đang ngồi làm sủi cảo ở đối diện.  

Nàng Là Sự Cứu Rỗi

Nàng Là Sự Cứu Rỗi Hồi nhỏ ta bị bệnh sốt cao, đích tỷ lo lắng cho ta nên sau khi thành thân đã gả ta cho tiểu thúc tử của mình. Phu quân ta chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo chọc chó. Tỷ phu là người thanh lãnh tự kiềm chế, ngay thẳng chính trực nhưng lại bị một nữ tử yếu đuối quấn lấy, hắn do dự không quyết, dây dưa không dứt, cho đến khi nữ tử kia mang thai. Đích tỷ đau lòng lắm, nhìn thấy phu quân ta tay xách lồng chim, lắc lư đi lại, liền nhắm mắt thở dài, hỏi ta: “Hai tỷ muội chúng ta không thể mãi chôn chân ở đây, có đi không?” Ta quay đầu nhìn phu quân ngu ngơ của mình, gật đầu, dứt khoát nói: “Đi.” Tỷ tỷ đi đâu, ta đi đó. Ngay khi hai ta đang chuẩn bị bỏ trốn thì phát hiện phu quân ta đang kề dao vào cổ đại ca, mắt liếc xéo, môi cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Đi, quỳ xuống xin lỗi đại tẩu rồi mau chóng giải quyết nữ tử đó đi.” Chàng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không thì nàng dâu của lão tử cũng muốn chạy.” Sau đó nhìn về phía ta đang run rẩy trong góc, tủi thân nói: “Vãn Vãn, nàng không cần ta nữa sao?”

Sau Khi Cùng Thứ Tỷ Gả Vào Hầu Phủ Làm Thiếp

Sau Khi Cùng Thứ Tỷ Gả Vào Hầu Phủ Làm Thiếp Cha vì muốn thăng quan tiến chức, liền đưa ta và muội muội vào hầu phủ làm thiếp. Trước khi nhập phủ, chúng ta đã hứa với nhau rằng sẽ không tranh sủng, nhất định phải phân chia đồng đều. Thế nhưng, sau khi nhập phủ suốt nửa tháng, hầu gia chỉ ở lại trong phòng ta. Cuối cùng ta không chịu nổi nữa, cảm thấy vô cùng có lỗi với muội muội, nên chủ động đi tìm nàng nhận sai. Thế nhưng, ta còn chưa kịp mở miệng, muội ấy đã vội vàng kéo tay ta, áy náy nói: “Tỷ tỷ, muội có lỗi với tỷ! Rõ ràng đã nói là sủng ái đồng đều, vậy mà suốt nửa tháng nay muội lại chiếm giữ hắn, là muội sai! Tối nay nhất định muội sẽ bảo hầu gia sang phòng tỷ!” Nhìn khuôn mặt tràn đầy hổ thẹn, không hề có chút giả dối của nàng, ta sững sờ… “Không phải hầu gia vẫn luôn ở trong phòng ta mỗi đêm sao?” Đang lúc hai chúng ta đều ngây ngẩn không hiểu chuyện gì, từ bên ngoài có hai nam nhân bước vào. Bộ dạng y hệt nhau…

Hư Tình Giả Ý

Hư Tình Giả Ý Ta thầm mến vị tướng quân nọ, liền dùng chút thủ đoạn, gả cho hắn, trở thành tướng quân phu nhân. Nàng từng mắng ta là nha hoàn, chỉ có dung mạo, chẳng bằng đi làm kỹ nữ. Vậy mà giờ đây, vì tình yêu, nàng cam tâm làm tiểu thiếp của phu quân ta, còn phu quân ta thì thờ ơ lạnh nhạt, thủy chung chuyên tình, nói chỉ yêu mình ta. Cả ca ca nàng cũng bị ta mê hoặc đến hồn xiêu phách lạc.

Trưởng Thư Nan Vi

Trưởng Thư Nan Vi Ngày thứ hai sau khi ấu đệ của ta được phong làm Thế tử, hắn đã đoạt quyền quản gia của ta và còn gả ta cho một kẻ vừa ngốc nghếch vừa béo ú. Hắn nói rằng ta vốn chỉ là một nữ tử nhà nông được nhận nuôi, từ m//áu đến thịt đều hèn kém vô cùng, hoàn toàn không xứng đáng làm trưởng tỷ của hắn. Chỉ có con gái dòng chính của nhị phòng mới là tiểu thư chân chính của Hầu phủ, mới là tỷ tỷ thực sự của hắn. Hắn dường như hoàn toàn quên mất, chính là ta đã dùng m//ạng mình để bảo vệ hắn suốt mười năm trong cái phủ tàn khốc này. Ta cười. Từ ngày đó, ta vui vẻ trốn trong khuê phòng, ngồi nhâm nhi hạt dưa và thưởng thức cảnh tượng tiểu đệ của ta bị “tỷ tỷ” mà hắn tôn trọng kia lừa gạt, dâng tước vị cho kẻ khác, rồi nhìn hắn biến Hầu phủ to lớn này trở nên suy tàn. Thật sảng khoái, quá sảng khoái!

Mưu Kế Nội Trạch

Mưu Kế Nội Trạch Vào đêm thành hôn, tiểu Thanh mai của phu quân dùng kế gọi hắn đi. Nàng ta tùy tiện kiêu căng, xem thường một quý nữ vọng tộc đoan trang như ta. “Đích nữ của Cố phủ cũng chỉ có vậy, rốt cuộc cũng chẳng giữ nổi lòng phu quân, chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.” Ta lười để ý đến nàng ta, chỉ nắm giữ quyền quản gia của vương phủ, làm tốt bổn phận của mình với tư cách là đương gia chủ mẫu. Dù sao cũng chỉ là một cuộc hôn nhân được ngự ban, ta chỉ cần thể diện tôn quý.

Khinh Vân Yểu

Khinh Vân Yểu Năm cả nhà bị tịch biên gia sản, a nương vội gửi ta đến nhà họ Tống làm biểu cô nương. Lão thái thái đồng ý, đợi đến khi cập kê sẽ tìm một gia đình tốt gả ta đi. Ta vốn tưởng mình gặp được người tốt, cuộc sống từ nay sẽ ổn định. Nhưng đến một hôm ta say trong tiệc rượu, biểu huynh lại mò lên giường ta. Lúc bị bắt gian tại trận, vị biểu tẩu xưa nay hiền thục của ta đập vỡ tách trà, lão thái thái mặt mũi từ bi cũng oán thán gia môn bất hạnh. Duy chỉ vị biểu huynh phong quang vô hạn của ta là ung dung thoả mãn mặc lại áo trong. Ngày hôm sau, một cỗ kiệu nhỏ đi vào cửa hông Tống gia. Biểu tẩu biến chủ mẫu, biểu huynh thành phu quân. Còn ta, trở thành một tiểu nương bị người người phỉ nhổ.

Kế Thất Khó Làm

Kế Thất Khó Làm Nương là kế thất, nhưng lại một lòng tính toán cho con cái của chính thất. Trưởng tỷ thích tiểu thế tử của Trấn Bắc Hầu, bà rõ ràng biết ta và Thất công tử của Trấn Bắc Hầu tình đầu ý hợp, nhưng lại tự ý định ra hôn sự cho trưởng tỷ. “Lâm Tĩnh, đại tỷ của con từ nhỏ đã không có mẹ, con nhường cho nàng ấy đi.” Ta cẩn thận suy xét, cảm thấy phủ Trung Cần Bá gia phong liêm chính, bà lập tức đến tận cửa cầu hôn đích trưởng nữ cho đại ca. “Lâm Tĩnh, cưới vợ phải cưới người hiền đức, đại ca của con từ nhỏ đã cơ khổ, ta phải tính toán nhiều hơn cho hắn.” Đúng vậy, đại ca và tỷ tỷ không có nương, nên được mẫu thân ta thương yêu hết mực. Ta có nương, cho nên ta phải nhường nhịn họ mọi chuyện. Về sau, đại ca gây ra họa, phụ thân chủ trương gả ta cho quốc công gia tiếng xấu đồn xa. Nương vui mừng khôn xiết: “Lâm Tĩnh, con gả cao rồi, sau này càng phải giúp đỡ cha huynh.” Ta nhất định sẽ “giúp đỡ” bọn họ thật tốt, chỉ mong đến lúc đó họ đừng hối hận.

Chị Tôi Nhất Quyết Muốn Nhận Con Nuôi

Chị Tôi Nhất Quyết Muốn Nhận Con Nuôi Trước khi cưới, chị tôi mang thai ngoài ý muốn nhưng lại lừa tôi rằng mình không thể sinh con. Chị khóc lóc van xin, kéo tôi cùng đi đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi. Vì chị, tôi gật đầu đồng ý. Nhưng không ngờ, chị lại âm thầm đưa chính con ruột của mình vào trại trẻ, rồi để tôi nhận nuôi thay. Tôi nuôi dưỡng đứa bé ấy như con ruột, dạy dỗ từng li từng tí, xem nó là tất cả. Lớn lên, nó thành công rực rỡ, nhưng lại lạnh lùng đẩy tôi từ tầng cao xuống. “Mẹ à, mẹ thật lợi hại, bây giờ tài sản của dì đều là của con rồi.” Nhìn đứa con trai cười ngạo nghễ, cùng gương mặt mãn nguyện của chị gái, tôi uất nghẹn mà nhắm mắt xuôi tay. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày đi đến trại trẻ. Lần này, trước cảnh tượng quen thuộc, tôi thu tay lại giữa chừng, ánh mắt chuyển sang cô bé từng bị chị gái dắt về rồi hành hạ đủ đường ở kiếp trước. “Bé ngoan, theo dì đi nhé. Từ nay dì chính là mẹ của con.”

Ngọc Tranh

Ngọc Tranh Mẹ ta đã làm hạ nhân ở Cố phủ suốt mười năm. Phu nhân bảo bà hầu hạ rửa chân, bà cười nói đó là phúc phận của mình. Phụ thân yêu cầu bà dùng máu chế thuốc, bà ngoan ngoãn băng tay nấu thuốc. Cho đến khi phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, hài lòng mà nói: “Ly Ngôn càng lớn càng xinh đẹp, ngày nào đó phải để Trấn Quốc công nhìn thử.” Trấn Quốc công là chỗ dựa của phụ thân, nổi tiếng dâm loạn, tàn bạo, và ưa thích các cô gái nhỏ. Đêm ấy, mẹ ta mặt không đổi sắc cắt ngọn bấc đèn, lạnh lùng nói: “Ly Ngôn, con có muốn đổi cha không?” Ta phấn khích cầm lấy cây kéo: “Đổi! Con đã chờ lâu lắm rồi!”

Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá

Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá Ba tôi là tổng giám đốc một công ty dược phẩm. Mỗi tháng ông ấy cho tôi 10 vạn tiền sinh hoạt, đến khi tôi vào đại học, con số ấy tăng thành 30 vạn. Yêu cầu duy nhất của ông là, đừng để em gái tôi biết đến sự tồn tại của tôi.

Mỹ Nhân Cổ

Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.